Trong cơn sốt, Erdenbat cảm thấy mùi mồ hôi và nước đái ngựa nồng nặc xộc lên quanh cái xác của Yeruldelgger. Như trong các truyền thuyết chiến tranh nơi xác chết nằm ngổn ngang trên thảo nguyên sũng máu, con vật điên dại dùng mũi đang phì hơi của mình ủi vào cái xác để làm nó hồi sinh. Erdenbat là Vua Du đãng trong truyền thuyết, người chiến thắng các bộ tộc Orkhon và Toula, và y biết con ngựa đực đen có mặt ở đó là vì y. Lão thầy bói đã xem tương lai cho y qua vết rạn của một chiếc xương bả vai cừu được đốt bằng ngọn lửa trên tảng đá. “Con ngựa này sẽ là cái chết của ông. Hãy trốn khỏi nó nếu ông muốn sống sót!” Erdenbat đột nhiên nhổm dậy để đuổi con vật đi nhưng cơn đau nhói như cứa chân y và y ngã vật ra tuyết, ánh mắt trắng dã vì kinh hoàng. Từ trên vầng trán nóng rực của y một thứ mồ hôi cay xè rịn ra lấm tấm, từng giọt lăn vào trong mắt rồi đóng băng trên bờ mi.
Trong tâm trí bị nỗi sợ hãi và cơn đau vò xé, y sống lại những đêm tối đen thời thơ ấu, khi cánh người già thức trong bóng tối không ngớt nhắc lại truyền thuyết về Vua Du đãng. Kẻ tìm ra trên thảo nguyên những bộ xương bị lũ kền kền rỉa trắng hếu của hàng nghìn cận vệ được giao nhiệm vụ không để con ngựa ưa thích của ông ta hoàn thành lời tiên đoán của phù thủy và dẫn ông ta đến chỗ chết. Không hiểu tất cả những người đó đã chết như nào. Không hiểu bằng cách nào giờ đây con ngựa đã chết của Vua Du đãng có thể giết ông ta.
Y lại nhổm dậy, bất chấp mắt cá chân đang trật khớp dưới cái nẹp, đế cố gắng dỗ dành con ngựa đang nổi điên. Cần phải làm con vật tha thứ cho y. Nó cần phải hiểu rằng y đã đặt nó dưới sự canh giữ của đạo quân của y để bảo vệ nó khỏi cái chết, chứ không phải để bảo vệ bản thân y tránh khỏi cái chết. Nhưng tầm nhìn của y trở nên mờ mịt. Y chỉ còn nhìn thấy ánh mắt điên dại của con ngựa cũng như cái bờm đen của nó phần phật trong gió và quất vào mặt y. Rồi con vật cúi đầu xuống tới tận bàn chân bị thương của y và Erdenbat nhìn thấy trong đôi mắt nó một tia kinh hoàng. Thứ Vua Du đãng trong truyền thuyết đã nhìn thấy trong hố mắt trống rỗng trên cái sọ trắng của con vật. Luồng sáng mà ông ta đã đưa một bàn tay tò mò hướng tới, quên bẵng đi con ngựa đực đã chết của mình để tin vào một kho báu.
Erdenbat bật ra một tiếng hét kinh hoàng như muốn xé toang cổ họng. Từ hốc mắt cái sọ chui ra cái miệng há ngoác của một con rắn chuông Gobi rồi lập tức biến thành miệng con chó đang gầm gừ của người thủy thủ và cuối cùng trở thành khuôn mặt ngây thơ của Kushi, tràn ngập hận thù, cắn ngập răng vào mắt cá chân y để xé toang nó ra.
Y bất tỉnh trong vài giây rồi lại bừng tỉnh khỏi cơn sốt mê sảng để phát hiện ra người đàn ông đang ở đó, trên con ngựa của anh ta, chĩa súng vào y từ phía bên kia thân hình bất động của Yeruldelgger. Y không còn là Vua Du đãng nữa. Y đã trở lại là Erdenbat. Chỉ có điều là Erdenbat con người, bị thương, kiệt quệ, và lần đầu tiên thất bại.
“Cái quái gì…”
Người đàn ông trên lưng ngựa không trả lời, lập tức giết y bằng một viên đạn vào giữa trán.