Ông chủ đồn điền nọ sống với tá điền ở thôn quê để vợ con ở riêng buôn bán ở tỉnh thành. Một hôm, bác tá điền ra chơi thăm bà chủ và các cậu. Bà chủ bèn cho ăn trầu uống nước, rồi hỏi : « Ở nhà, dạo này vẫn vô sự chứ ? Quan lớn có nhắn gì tôi không ? »
- Bẩm không đấy ạ. Quan lớn không nói gì cả ạ. Có một chuyện là con chó săn của quan chết mất rồi.
- Tội nghiệp ! Thế nó bị bịnh gì mà chết chóng thế ? Vừa mới hôm nào…
- Bẩm nó chết bỏng ạ, chết bỏng ở cạnh chuồng heo.
- Thế heo có chết cháy không ?
- Chết cháy tiệt cả ạ. Mấy con bò, ngựa cũng bị thui một lượt.
- Chết chửa ! chết chửa ! Tại sao lại cháy thế ? Có đứa nào nó thù hằn nó đốt phải không ?
- Bẩm không ạ, tại một cái tàn lửa ở trên nhà bay đến ạ !
- Sao ? Cả nhà cũng bị cháy nữa ư ?
- Vâng.
- Nhưng làm sao lại cháy ?
Anh tá điền ăn trầu, gãi tai một lúc, rồi bình tĩnh thưa : « Bẩm, tại cướp hôm qua nó vào nó đốt ạ ».
- Nó có lấy được gì không ?
- Lấy hết ạ, và nó lại giết người nữa.
- Trời ơi ! quan nhà có việc gì không ?
- Nó đâm ông lòi bụng và chết ngay rồi ạ !