Ông chủ tiệm bán cá có treo một tấm bảng lớn trước cửa hàng với dòng chữ đậm nét : « Ở đây có bán cá tươi ».
Người hàng xóm đến coi và bình phẩm : « Khắp vùng này ai nấy đều biết ông buôn bán chân thật, hà tất phải đề « cá tươi » thường ông sợ khách hàng nghi ông bán cá ươn, cá thúi hay sao ? »
Nghe có lý, ông chủ tiệm cho thợ xóa bớt một chữ và tấm bảng còn : « Ở đây có bán cá ».
Người hàng xóm thứ hai sang, lắc đầu : « Tiệm ông chuyên môn bán cá, mọi người đều biết, sao lại còn cần đề « ở đây » ? Ông cho rằng không có hai chữ đó thì, khách vào tiệm sách mua cá à ? »
Ông chủ tiệm nghe cũng có lý và hôm sau trên tấm bảng chỉ còn : « Có bán cá ».
Một người thứ ba nữa phê bình : « Ông gàn quá ! Tiệm ông mở ra là để bán cá, chứ chẳng lẽ lại để mua cá của khách hàng ? Hai chữ « có bán » thật là thừa… »
Ngẫm nghĩ thấy có lý, ông chủ tiệm cho sửa và tấm bảng chỉ còn vỏn vẹn một chữ : « Cá ».
Lại có một người thứ tư đến bảo : « Mình bày hàng ra. Khách hàng trông thấy biết ngay là bán cá, chứ ai còn lầm rau hay thịt gì nữa. Chữ « Cá » để vô ích ! bỏ đi ông ạ ».
Một lần nữa, ông chủ tiệm nghe rất có lý và tấm bảng lớn ấy treo trước cửa hàng đã được hạ xuống.