“Tạm thời thì chưa, nhưng tương lai có thể, hơn nữa ai dám tới đập phá chỗ của chúng ta? Cho nên ngươi cứ yên tâm. Người làm ăn nhà ai mà chẳng đặt cái tên cho thật kêu, đây đại diện cho hy vọng và ước mơ.” Bắc Tinh mỉm cười nói.
Dạ Thương chỉ biết cười cười, sau đó đi tới tửu lâu lớn nhất của Bắc Đẩu Thành.
“Cứ yên tâm ăn uống, nơi này cũng là của ta.” Sau khi vào tửu lâu, Bắc Tinh mở lời nói.
“Được thôi! Chúng ta không rành chỗ này, vậy đành nhờ ngươi gọi món rồi, ta không có yêu cầu gì khác, rượu ngon, cứ mang chút rượu ngon ra!” Dạ Thương cười nói.
“Được rồi! Mấy vị tỷ muội này cũng không rành nơi đây, chuyện gọi món cứ để ta.” Sau đó Thiên Tinh liền gọi một bàn toàn món ngon, ngoài ra còn gọi hai loại rượu.
Tửu lâu đệ nhất Bắc Đẩu Thành này, rượu và món ăn đều không chê vào đâu được, rượu thì Dạ Thương cũng rất thích.
Thấy Dạ Thương thích rượu ở đây, Thiên Tinh gọi chưởng quầy tới: “Vị này là bằng hữu của ta, đóng gói một ít rượu cho huynh ấy, ngoài ra huynh ấy tới đây ăn uống, sổ sách cứ tính cho ta.”
“Được rồi! Ngươi là người giàu, ta cũng không từ chối.” Dạ Thương mở lời nói.
“Tương lai ngươi chắc chắn cũng là người giàu.” Thiên Tinh mỉm cười nói.
Mấy người ăn xong, trước khi rời khỏi tửu lâu, chưởng quầy đưa cho Dạ Thương một chiếc nhẫn trữ vật, bên trong dĩ nhiên là rượu ngon.
Sau khi rời khỏi tửu lâu, Dạ Thương quay về phủ đệ, tiếp tục luyện đan và luyện khí, Vũ Linh Phi và Chúc Cửu Vân thì hướng dẫn Ninh Vân và Thất Nguyệt vừa theo tới tu luyện.
Sau khi luyện chế xong đan dược một lần nữa, Dạ Thương đột nhiên cười.
“Chuyện gì mà vui vẻ vậy?” Tuyết Tịch lên tiếng hỏi.
“Bản tôn của ta đã có lĩnh ngộ, đã chạm được tới cánh cửa lĩnh ngộ thời gian ý chí, tiếp theo lĩnh ngộ sẽ có thu hoạch.” Dạ Thương cười nói.
“Mới bao lâu chứ, mà ngươi đã chạm tới đường lối rồi.” Chúc Cửu Vân vô cùng chấn động.
“Các nàng không biết đấy thôi, ta đã chuẩn bị cho bản tôn bao nhiêu Linh Ngộ Đan.” Tâm trạng Dạ Thương cực kỳ tốt.
“Việc này đúng là có liên quan tới Linh Ngộ Đan, nhưng chủ yếu vẫn là do bản thân ngươi có năng lực này, tiếp theo ngươi làm gì cũng không cần lo lắng nữa.” Vũ Linh Phi mỉm cười nói.
Lĩnh ngộ ý chí, nhập môn là rất quan trọng, không chạm được tới đường lối lĩnh ngộ ý chí thì ngươi có vất vả bao lâu cũng vô ích, đều không có thu hoạch.
Nhưng khi đã chạm được tới đường lối thì lại khác, sau khi chạm được rồi, vất vả sẽ có hồi báo, bất kể lĩnh ngộ nhanh hay chậm, theo thời gian trôi qua, đều sẽ có hiệu quả.
Biết bản tôn có thu hoạch, Dạ Thương lại tiếp tục luyện đan và luyện khí, tinh thần cũng vô cùng phấn chấn, thuộc tính thời gian mạnh mẽ hơn không gian ý chí, thời không, thời gian xếp trước không gian.
Trong lúc Dạ Thương đang bận rộn, một số người cũng đã hành động.
Đích hệ hậu nhân bị Dạ Thương chém giết tại Thịnh điển của Bách Giới Đệ Nhất Thánh, điều này khiến Thương Vân Quân Chủ vô cùng phẫn nộ.
Bất kể là thế lực nào, Bán Bộ Quân Vương đều rất quan trọng, thuộc về lực lượng trung kiên, bước vào cảnh giới Quân Vương thì có thể gánh vác sự hưng suy của một thế lực.
Thương Vô Thương là nhân tài kiệt xuất trong thế hệ mới của Thương Vân Giáo, là tương lai, thế mà lại bị Dạ Thương chém chết ngay trên lôi đài, điều này không chỉ hủy hoại một nhân tài của Thương Vân Giáo, mà còn tát mạnh vào mặt Thương Vân Quân Chủ, đây là điều hắn không thể dung nhẫn.
Vì quy củ vẫn còn đó, Thương Vân Giáo không thể đại quy mô khai chiến với Huyền Thiên Giới, nhưng cục tức này hắn không thể nhịn, sau đó liền triệu tập cao tầng của Thương Vân Giáo.
“Quân chủ, vậy chúng ta tuyên chiến, trực tiếp chém giết tên Dạ Thương đó.” Giáo chủ hiện tại của Thương Vân Giáo là Thương Thanh Nguyên lên tiếng.
Thương Vân Quân Chủ gật đầu: “Tác chiến quy mô lớn chúng ta không có tỷ lệ thắng cao, hơn nữa động can qua cũng không phù hợp, tiến hành cuộc chiến phục thù trong phạm vi quy tắc, sắp xếp thế nào thì bản tọa không quản, bản tọa chỉ cần đầu lâu của tên tiểu súc sinh đó.”
Sau đó Thương Thanh Nguyên liền điểm tướng, để Thương Vô Tội của Thương Vân Giáo phụ trách việc này, Thương Vô Tội là Nhị Tinh Quân Vương.
Mặc dù Thương Vô Tội là Nhị Tinh Quân Vương, nhưng ở Thương Vân Giáo danh tiếng rất lớn, hắn từng đối mặt với Tam Tinh Quân Vương mà không bại.
Ngày hôm đó Dạ Thương đang luyện đan, Hạng lão tới.
“Ngươi phải cẩn thận một chút, đối phương đã hành động rồi.” Hạng lão lên tiếng nói.
“Là nhân mã của phe nào?” Có người nhắm vào mình, việc này nằm trong dự liệu của Dạ Thương, hắn không chắc là của Yêu Nguyệt Giới hay là Thương Vân Giáo.
“Là Vô Tội Quân Vương của Thương Vân Giáo, Nhị Tinh Quân Vương, nắm giữ là phong hỏa ý chí.” Hạng lão lên tiếng nói.
“Nhị Tinh Quân Vương, vậy thì không uy hiếp được Thiên Đỉnh Môn chúng ta, cũng không thể thông qua Vô Cực Thế Giới, không thể đe dọa tới Cửu Vực Thế Giới.” Chỉ là Nhị Tinh Quân Vương tới, Dạ Thương vẫn chưa lo lắng.
“Thương Vân Giáo không muốn gây ra chiến tranh thế lực, lần hành động này của bọn họ chỉ nhắm vào cá nhân ngươi, hiện tại ở đây không có mấy ai biết ngươi, bọn họ chắc vẫn chưa tra ra tới nơi này, cho nên ngươi vẫn an ổn.” Hạng lão nói.
“Ngoài mấy người bên cạnh ta, còn có sư tôn ta, thì không còn ai biết ta đang ở đây.” Dạ Thương nói.
“Tình huống của Đan Đỉnh Phong bọn họ không khó để điều tra ra, không thấy người của ngươi, tự nhiên sẽ coi Đan Đỉnh Phong là cửa đột phá, hiện tại bản tôn của ta đang tọa trấn ở Đan Đỉnh Phong, nhân viên Đan Đỉnh Phong không ra ngoài, hắn sẽ không có chỗ để xuống tay, tới Thiên Đỉnh Môn quậy phá, thì đó là cho ta lý do để chém giết hắn, hắn không phải kẻ ngốc.” Hạng lão nói.
“Vậy thì ta yên tâm rồi, chuyện Đan Đỉnh Phong đành phiền Hạng lão để tâm.” Dạ Thương có chút áy náy nói, dù sao đây cũng là rắc rối do mình gây ra.
“Được rồi, ngươi cẩn thận một chút, bản tọa về trước đây.” Hạng lão tới chỉ để thông báo cho Dạ Thương một tiếng, chuẩn bị sẵn sàng.
Hạng lão đi rồi, Dạ Thương suy nghĩ một chút, cảm thấy chắc là không có sơ hở gì, Cửu Vực Thế Giới không đánh vào được, Đan Đỉnh Phong không đánh vào được, vậy sơ hở duy nhất chính là mình và những người xung quanh mình.
“Từ hôm nay mọi người đừng ra ngoài nữa, an toàn là trên hết, chúng ta ở đây chỉ có vài người biết, không bị phát hiện thì có thể an ổn một thời gian.” Dạ Thương nói.
Vũ Linh Phi và mọi người đều gật đầu, các nàng biết, bây giờ đã đến lúc tình hình nghiêm trọng rồi.
“Chuyện gì mà khiến các ngươi căng thẳng vậy.” Bắc Tinh đi tới phủ đệ của Dạ Thương, thấy mấy người không nói gì liền hỏi.
“Không có gì, hôm nay sao ngươi có thời gian qua đây?” Dạ Thương hỏi.
“Ta khác với ngươi, bản tôn của ngươi tu luyện, phân thân còn có theo đuổi, bản tôn của ta tu luyện, phân thân không có việc gì làm thì qua xem thử, hiện tại việc kinh doanh quả thật không tệ, nhưng ngươi nói không có gì thì ta không tin, nói xem đã xảy ra chuyện gì?” Bắc Tinh nhìn Vũ Linh Phi và mấy người rồi nói.
“Được rồi! Lát nữa ngươi dặn dò lại bên cửa hàng, ta sẽ chào hỏi Chương lão, cố gắng đừng để lộ hành tung của ta, phía Thương Vân Giáo đã có động tĩnh rồi.” Dạ Thương nghĩ một chút rồi nói.
“Thì ra là chuyện này, ngươi không cần lo, bên cửa hàng ta sẽ dặn dò, bên phía Chương lão ta cũng sẽ sắp xếp, ngoài ra ta cũng sẽ mời sư huynh tới Bắc Đẩu Thành tọa trấn, nơi này không phải chỗ để bọn chúng muốn làm gì thì làm.” Bắc Tinh gật đầu với Dạ Thương, sau đó rời khỏi phủ đệ của Dạ Thương.