“Hôm nay kẻ phải chết là ngươi.” Dạ Thương xoay tay phải đang cầm Liệt Không Thương, làm tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Thất Tuyệt Độc Yên đã khuếch tán, Dạ Thương không vội vàng giao thủ, kéo dài thời gian đối với hắn rất có lợi, Hồng Y và Lam Ảnh tất nhiên cũng hiểu rõ điểm này, cho nên cũng không vội ra tay.
“Hai ả các ngươi đáng chết, bản tọa sẽ thay Tà Linh Vương giải quyết các ngươi.” Đao Nguyên nói xong, trên người liền bùng phát năng lượng, khuôn mặt gầy gò lạnh lẽo vốn có giờ lại càng thêm đáng sợ.
“Đợi ngươi làm được rồi hãy nói, ngươi tưởng ngươi là ai? Biết hôm nay chúng ta tới làm gì không, hôm nay là chúng ta muốn lấy mạng ngươi.” Lam Ảnh gầm nhẹ một tiếng, trường đao dài trượng hai vung lên, một đường bổ thẳng về phía Đao Nguyên.
Hỏa bạo!
Dạ Thương phát hiện, Lam Ảnh rất bạo lực, tính cách cũng giống như sức mạnh của nàng, đơn giản thô bạo.
Lam Ảnh đã xuất thủ khai chiến, Dạ Thương và Hồng Y cũng động, ba người bắt đầu tấn công về phía Đao Nguyên.
Dạ Thương, Hồng Y và Lam Ảnh đều hiểu, mỗi người đều không có đủ năng lực và thực lực để đối đầu trực diện với Đao Nguyên, chỉ cần trúng một chiêu thực sự là sẽ chịu thiệt. Để giải quyết vấn đề này, Dạ Thương đã dặn dò trước, không cần lo lắng việc cứng đối cứng, bởi vì hai người còn lại sẽ tung đòn sát thủ để kiềm chế, Đao Nguyên không thể toàn lực tấn công một người.
Đao Nguyên nếu toàn lực xuất thủ, quả thực có thể một chiêu đánh lui hoặc đánh bị thương bất kỳ ai trong ba người Dạ Thương, nhưng lại không thể đối phó với đòn sát thủ của hai người còn lại, cho nên hắn không thể toàn lực tấn công một người.
Sự thật đúng là như vậy, Đao Nguyên không thể toàn lực xuất thủ tấn công bất kỳ ai trong ba người, đao hắn vung ra đều giữ lại hơn nửa dư lực, như vậy mới có thể phòng bị nguy hiểm cho chính mình.
Trận chiến chỉ vừa diễn ra chốc lát, sắc mặt Đao Nguyên đã thay đổi, Thất Tuyệt Độc Yên đã phát huy tác dụng, hắn đã hít Thất Tuyệt Độc Yên vào trong cơ thể, bây giờ độc tính đã bắt đầu phát tác.
Cảm nhận được trạng thái của Đao Nguyên không ổn, Dạ Thương, Hồng Y và Lam Ảnh liền trở nên cuồng bạo hơn, đều toàn lực xuất thủ.
“Đáng chết, là các ngươi hạ độc?” Tình trạng cơ thể không ổn, Đao Nguyên tự nhiên hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra.
“Dám chửi bới chúng ta, ngươi cứ chờ chết đi!” Lam Ảnh lên tiếng, nàng còn đang tức giận vì Đao Nguyên nói nàng và Hồng Y là tiện nhân.
Tu vi của Dạ Thương thấp nhất, nhưng đòn tấn công lại cuồng bạo nhất. Thiên phú huyết mạch năng lượng, Hoang Chi Lực và Hư Vô Chân Khí, ba loại năng lượng thi triển ba loại chiến kỹ, đều là những đòn tấn công hung mãnh nhất.
Đao Nguyên không nói nữa, dùng một phần chân khí để trấn áp và khu trừ độc tố trong cơ thể, dùng bảy thành chân khí để đối chiến với ba người Dạ Thương.
“Phi dì, ta muốn sử dụng Bát Long Đỉnh, người chú ý đừng để bị chấn thương.” Dạ Thương quát lên với Vũ Linh Phi đang ở bên trong Bát Long Đỉnh, sau đó điều khiển Bát Long Đỉnh phóng lớn lao về phía Đao Nguyên.
Nhìn thấy Bát Long Đỉnh hóa thành quái vật khổng lồ đập tới, phía sau và hai bên đều có người chặn đường, không thể né tránh, Đao Nguyên vung đao chém ngược từ dưới lên.
Keng!
Theo một tiếng kim loại va chạm vang lên, Bát Long Đỉnh bị Đao Nguyên chém bay, nhưng cũng không bị chém vỡ. Bát Long Đỉnh là bảo vật phòng ngự, điểm mạnh nhất chính là phòng ngự.
Một đao đánh bay Bát Long Đỉnh, Đao Nguyên cũng không dễ chịu gì, thân hình bị chấn động đến run lên, cánh tay phải cầm đao cũng không tự chủ được mà run rẩy.
Lúc này, Hồng Y vốn nhạy bén trong việc chộp lấy cơ hội, một kiếm lướt qua thắt lưng phía sau của Đao Nguyên. Tuy Đao Nguyên có hộ thân khí tráo ngăn cản, nhưng nhát kiếm này của Hồng Y vẫn gây ra cho hắn thương tổn không nhỏ, một vết thương sâu thấy tận xương xuất hiện, máu tươi chảy dọc theo y bào.
Thấy Hồng Y đã lập được công, Dạ Thương ra hiệu cho Lam Ảnh tấn công bạo lực, dù là có bị thương cũng phải khiến khí huyết Đao Nguyên chao đảo, tâm thần bất ổn.
Sau khi ra hiệu cho Lam Ảnh làm vậy, bản thân Dạ Thương cũng làm như thế, không phòng ngự nữa, dồn toàn bộ tinh lực vào việc tấn công.
“Tiểu tử, bản tọa sẽ chém chết ngươi trước.” Đao Nguyên thân hình lao tới, một đao chém giết về phía Dạ Thương.
Giao chiến một lúc, Đao Nguyên phát hiện Dạ Thương là hạt nhân trong lối đánh phối hợp của ba người, cho nên muốn chém giết Dạ Thương.
Dạ Thương tâm ý đã quyết, căn bản không né tránh nhát đao này của Đao Nguyên, Liệt Không Thương thi triển Không Gian Toàn Long Sát oanh thẳng vào đan điền Đao Nguyên, chính là lối đánh đồng quy vu tận.
Chiến thuật như vậy của Dạ Thương khiến Đao Nguyên sững sờ, đây đúng là Dạ Thương không cần mạng nữa.
“Lấy thương đổi mạng, bản tọa làm.” Đao Nguyên nhướng mày, hộ thân khí tráo vận đến cực hạn, chiến đao tiếp tục chém xuống, hắn mặc kệ Liệt Không Thương của Dạ Thương, hắn không tin tu vi Bán Bộ Quân Vương của Dạ Thương, trong tình huống hắn toàn lực vận khí hộ thân, lại có thể gây ra thương tổn gì cho hắn.
Thời khắc mấu chốt, xung quanh thân hình Dạ Thương xuất hiện vân hoa đan đỉnh, bên trong vân hoa đan đỉnh còn hiện ra cảnh tượng thời gian lưu chuyển.
Đã định cứng đối cứng với Đao Nguyên một chiêu, Dạ Thương tự nhiên là toàn lực phòng ngự. Vân hoa đan đỉnh đó chính là Bát Long Đỉnh sau khi bị Đao Nguyên đánh bay đã quay trở lại bảo vệ cơ thể Dạ Thương, cảnh tượng thời gian lưu chuyển xuất hiện chính là hộ thân khí tráo được hình thành từ Thời Gian Ý Chí chống đỡ Hoang Chi Lực.
Đòn tấn công của Dạ Thương và Đao Nguyên hầu như đánh trúng đối phương cùng một lúc. Không Gian Toàn Long Sát của Dạ Thương lấy kình xoắn ốc làm nền tảng, lực xuyên thấu cực mạnh, trực tiếp đâm thủng một lỗ trên hộ thân khí tráo của Đao Nguyên, Liệt Không Thương đâm vào tim Đao Nguyên.
Nhát đao bá đạo của Đao Nguyên đánh tan vân hoa đan đỉnh hộ thân của Dạ Thương, sau đó lại đánh tan hộ thân khí tráo Hoang Chi Lực.
Sự bá đạo của Trung cấp Quân Vương vượt quá tính toán của Dạ Thương, sau khi đã bị Bát Long Đỉnh triệt tiêu, bị hộ thân khí tráo gia trì Thời Gian Ý Chí triệt tiêu, uy lực tấn công còn lại của chiến đao Đao Nguyên vẫn cực kỳ mạnh mẽ, cả thân đao chém sâu vào thân thể Dạ Thương, chém tới tận xương đòn của Dạ Thương.
Dạ Thương giơ tay trái lên, bàn tay đã rót đầy năng lượng khóa chặt sống đao của Đao Nguyên, Liệt Không Thương trong tay phải thi triển Chấn Đãng Kình.
Lần giao thủ này giữa Dạ Thương và Đao Nguyên chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhưng cơ hội này Hồng Y và Lam Ảnh tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Hồng Y một kiếm đâm vào tim sau lưng Đao Nguyên, Lam Ảnh đang ở phía bên trái Đao Nguyên càng là một đao chém đứt cánh tay trái của Đao Nguyên.
Tính toán sai lầm, chịu trọng thương, Đao Nguyên gầm nhẹ một tiếng, thân hình đẩy Dạ Thương bay ra phía trước.
Dạ Thương khựng lại phát lực chặn Đao Nguyên, sau đó thi triển Diệt Hồn Trảm.
Dạ Thương vốn từ lâu đã có thể thi triển Diệt Hồn Trảm, vẫn luôn không thi triển là vì cảm thấy đòn sát thủ phải để dành cho cơ hội có thể một chiêu tất sát, bây giờ chính là cơ hội đó.
Đao Nguyên ở quá gần Dạ Thương, lưỡi đao hình trăng khuyết của Diệt Hồn Trảm trực tiếp sát nhập vào Thần Hải của Đao Nguyên.
Diệt Hồn Trảm tiến vào Thần Hải Đao Nguyên, liền gặp phải sự ngăn cản từ linh hồn lực của Đao Nguyên.
Linh hồn lực dùng để phòng ngự, ý thức chiến đấu liền thấp xuống, trường kiếm của Hồng Y đang cắm trong cơ thể Đao Nguyên lại ấn xuống thêm ba tấc.
Dạ Thương lao về phía trước hai bước, “Già Thiên Thủ!” Gầm nhẹ một tiếng, Dạ Thương thi triển chiêu Già Thiên Thủ đã rất lâu không sử dụng, ấn mạnh xuống đầu Đao Nguyên.
Hồng Y thì dùng sức ấn mạnh trường kiếm, nàng định dùng thanh trường kiếm đang cắm sau lưng Đao Nguyên cắt xuyên qua, chẻ đôi Đao Nguyên.
Trạng thái đang cực kỳ sa sút, Đao Nguyên không thể né tránh được Già Thiên Thủ của Dạ Thương.
Theo một tiếng “rắc” vang lên, đầu của Đao Nguyên bị chiêu Già Thiên Thủ này của Dạ Thương vỗ nát, chết không thể chết thêm được nữa.