"Sư tôn, hay là thôi đi, không nghiêm trọng thế đâu." Thất Nguyệt lên tiếng, nàng không muốn vì chuyện của mình mà làm Dạ Thương khó xử.
"Không sao cả, chúng ta hiện tại dù không so đo với người ta, người ta cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta. Chẳng có gì cả, người tu luyện chúng ta không thể có tâm sợ hãi, ai đánh với chúng ta, chúng ta cứ chiến tới cùng. Đánh mãi rồi chúng ta sẽ mạnh lên, đánh mãi rồi tầng thứ liền nâng cao." Dạ Thương lên tiếng.
Lúc nói lời này, trong lòng Dạ Thương có chút cảm khái. Hắn chính là đi tới từ trong chiến đấu, năm đó chiến với Kim Diễm Môn, sau đó chiến với các đại vương triều của Thái Thanh Vực, tiếp đến là Huyền Cơ Giới, U Minh Giới, hiện tại tới Thiên Huyền Giới vẫn là như thế.
Ninh Vân và Thất Nguyệt đều gật đầu, bọn họ biết đây chính là sư tôn của mình, chạm tới điểm mấu chốt là dám chiến với bất cứ ai, chạm tới điểm mấu chốt là không nhường một tấc.
Để Ninh Vân và Thất Nguyệt hồi phục hai ngày, Dạ Thương liền sắp xếp hai người đến Thất Dạ Sơn, bởi vì hắn lo lắng Bắc Đẩu Thành không an toàn, hiện tại là gió mưa sắp tới, khi nào sẽ xảy ra chuyện gì, chính Dạ Thương cũng không biết.
Ninh Vân và Thất Nguyệt đi được hai ngày, Bắc Tinh tới, nàng đầy vẻ hưng phấn: "Dạ Thương, lần này ngươi chơi lớn rồi, Nhạn Môn Tông hiện tại đang truy nã ngươi đấy, là không tiếc bất cứ giá nào muốn làm chết ngươi."
"Ta vả mặt họ, họ có thể vả lại được hay không thì khoan hãy nói, lời ác độc thế nào cũng phải vứt ra một chút chứ." Dạ Thương cười nói. Hắn biết thân phận của mình không gạt được người khác, lúc đó đường khẩu Đông Nhạn Sơn vẫn còn người sống, tùy ý miêu tả một chút là có thể biết ai làm, hiện tại dù sao ở Thiên Huyền Giới mình cũng là một nhân vật có số má rồi.
"Ngươi hiện tại danh tiếng lớn rồi, không phải Quân Vương mà có thể trảm Quân Vương, 'Tối Cường Thánh Vương Dạ Thương' cái tên này đã hot rồi, là thần tượng của tất cả Thánh Vương." Bắc Tinh cười nói.
Dạ Thương cười cười: "Ngươi vẫn là giúp ta nghe ngóng tin tức cho tốt, đừng để người ta tìm tới Bắc Đẩu Thành, tìm tới chỗ ta rồi mà ta vẫn còn không biết, bị người ta tới một màn đóng cửa đánh chó."
"Sẽ không đâu, hiện tại tất cả những người tìm ngươi đều chạy về phía gần Nhạn Môn Tông, ngoài ra chính là Lưỡng Cực Thành, ngược lại không có ai tới Bắc Đẩu Thành, ngươi vẫn có thể an ổn ở lại đây." Bắc Tinh che miệng nói. Nàng hiện tại cảm thấy rất vui, Bắc Tinh tuổi tác cũng không nhỏ, cuộc sống quá khứ trôi qua rất bình đạm, nhưng sau khi quen biết Dạ Thương, cảm thấy mọi thứ đều rất có nhiệt huyết, Dạ Thương là chuyện gì cũng dám làm, chuyện gì cũng có thể làm.
"Vậy là được, ta còn có thể vững tâm một chút, người khác làm ầm ĩ thì cứ để họ làm ầm ĩ đi!" Dạ Thương lên tiếng.
Trong Thất Vũ Đại Điện tại Thất Vũ Cốc của Thất Vũ Giới, Thất Vũ Quân Chủ ngồi ở vị trí chủ tọa nghe người bên dưới báo cáo.
"Chưa nhập Quân Vương mà trảm Quân Vương, đây là chuyện trăm vạn năm nay chưa từng xuất hiện, thật sự hung hãn." Thất Vũ Quân Chủ ngón tay gõ gõ lên tay vịn ghế, lẩm bẩm thấp giọng.
"Ngoài ra, rất nhiều Sơ cấp Quân Vương dưới trướng các Quân Chủ đều đã tiến vào Thiên Huyền Giới, ban đầu tất cả mọi người đều tự tin tràn đầy, hiện tại khẩu hiệu bắt Dạ Thương hô rất vang dội, nhưng mỗi người đều rất cẩn thận, dù sao Dạ Thương có thể giết chết Quân Vương." Người nữ tử này lên tiếng, nàng là tiểu đệ tử Ngạo Lưu Vân của Thất Vũ Quân Chủ, là Tam Tinh Quân Vương, thành tựu vượt xa sư huynh và sư tỷ một chút.
"Phải vậy! Chiến bại và kích sát là hai việc khác nhau, Nhị Tinh Quân Vương có lẽ có thể chiến bại Nhất Tinh Quân Vương, nhưng muốn kích sát thì cũng không dễ dàng. Hắn hiện tại có thể làm được kích sát, vậy Nhị Tinh Quân Vương liền không thể bắt được hắn và giết hắn, Tam Tinh Quân Vương muốn giết hắn cũng không phải chuyện dễ dàng." Thất Vũ Quân Chủ lên tiếng.
"Sư tôn, bên ngoài đồn đại hắn nắm giữ rất nhiều chí bảo, đáng chú ý nhất là Dưỡng Hồn Dịch và Vạn Thọ Vô Cương Quả, cho nên hắn trở thành mục tiêu. Vạn Thọ Vô Cương Quả tuy quan trọng nhưng đối với Quân Vương và Quân Chủ mà nói thì vô dụng, nhưng Dưỡng Hồn Dịch lại rất mấu chốt. Sư tôn, đệ tử thông báo Ngũ sư tỷ cùng đệ tử đi một chuyến, có lẽ đây sẽ là cơ hội bắt được hắn." Ngạo Lưu Vân lên tiếng.
"Không được! Vi sư để ngươi đi là để nghe ngóng tin tức, không phải bắt hắn, cũng không phải nhắm vào hắn. Cơ duyên là phải tranh thủ không sai, nhưng quy căn kết tùng mà nói, là của ngươi thì chính là của ngươi. Ngoài ra, những bảo vật này so với bản thân hắn thì kém xa quá nhiều, bản thân hắn mới là chí bảo. Vi sư và hắn coi như có chút tình nghĩa, ngươi đi, vẫn là nghe ngóng tin tức, nếu hắn cần giúp đỡ thì hãy giúp một chút." Thất Vũ Quân Chủ lên tiếng.
"Sư tôn, Dưỡng Hồn Dịch đối với người quá quan trọng, cũng có thể quyết định địa vị của Thất Vũ Giới chúng ta trong Cửu Tiêu Thế Giới Quần." Ngạo Lưu Vân lên tiếng.
"Hiện tại những người nhắm vào Dưỡng Hồn Dịch của hắn đều là bị ma xui quỷ khiến cả rồi. Vi sư hỏi ngươi, nếu là ngươi lấy được Dưỡng Hồn Dịch, sẽ cho người khác cơ hội cướp đi sao? Bản tôn của hắn ở Cửu Tiêu Tháp, phân thân làm sao không để lại hậu thủ, sẽ sợ những thứ này? Đúng là đương cục giả mê." Thất Vũ Quân Chủ lắc đầu nói.
"Cũng phải, hắn có thể lăn lộn tới bước này hôm nay, tuyệt đối không phải kẻ không có não." Ngạo Lưu Vân nghĩ một chút liền nói.
"Đi đi! Lúc ban đầu hắn đoạt được khôi thủ Bách Giới Đệ Nhất Thánh, vi sư liền kết với hắn một phần thiện duyên. Vi sư thực sự hy vọng hắn rơi vào tuyệt cảnh, không phải vi sư tâm địa xấu xa, mà vì đến lúc đó, hắn sẽ nghĩ tới vi sư, khi đó Thất Vũ Giới chúng ta sẽ có thêm một đại nhân tài." Thất Vũ Quân Chủ cười nói.
"Ý của sư tôn là muốn mời hắn tới Thất Vũ Giới?" Ngạo Lưu Vân ngẩn ra một chút rồi hỏi.
"Không phải muốn, mà là đã làm như vậy rồi, chỉ là hắn không muốn, hắn không muốn phản bội Thiên Huyền Giới, mặc dù Thiên Huyền Giới có lỗi với hắn." Thất Vũ Quân Chủ thở dài một hơi.
"Nghe sư tôn nói vậy, đệ tử cảm thấy hắn vẫn là một người rất khá." Ngạo Lưu Vân cười nói.
"Nhìn ánh mắt, cảm nhận sự ngạo khí cùng tác phong của hắn, cảm thấy đó đúng là một người hoàn mỹ. Hắn là người từ tiểu thế giới, có thể liều mạng tới bước này không hề dễ dàng, đám lão gia hỏa kia còn bắt nạt người, nghĩ tới thôi cũng thấy đau lòng." Thất Vũ Quân Chủ lên tiếng.
"Đúng vậy, nếu là xuất thân từ đại thế giới, đại thế lực, thành tựu như vậy chắc chắn sẽ được nuông chiều như bảo bối." Ngạo Lưu Vân cười nói.
"Được rồi, đi đi! Phải làm thế nào ngươi hiểu rõ rồi đó, không cần sợ đắc tội với người khác." Thất Vũ Quân Chủ gật đầu với Ngạo Lưu Vân.
Lúc này tại Đan Đỉnh Phong của Thiên Đỉnh Môn, Hạng lão và Nhan Hồi Phong đang nói chuyện với Liễu Dương Vũ, nói về tình hình gần đây.
"Quân Vương đại nhân, như vậy Dạ Thương chẳng phải rất nguy hiểm sao?" Liễu Dương Vũ có chút lo lắng, bởi vì đối thủ quá nhiều quá mạnh.
"Sẽ không đâu, Dạ Thương có thể kích sát Quân Vương, vậy thì Sơ cấp Quân Vương sẽ không đe dọa được hắn. Quân Chủ đại nhân đã nói, trước mắt không cho phép người tu luyện từ cấp Trung cấp Quân Vương trở lên tiến vào Thiên Huyền Giới chúng ta, cho nên hắn rất an toàn." Hạng lão lên tiếng.
"Vẫn là ta làm sư tôn vô năng." Liễu Dương Vũ có chút nghẹn lòng, có chút buồn bã.
"Đường của mỗi người đều khác nhau, đây chính là đường của hắn, là một con đường kháng tranh quật khởi. Tiếc nuối duy nhất chính là trong thời gian ngắn hắn sẽ không trở về Thiên Đỉnh Môn." Hạng lão thở dài một hơi, chủ yếu là Thiên Đỉnh Môn cũng không giúp được gì cho Dạ Thương.
Tại Tây Hoa Phong của Thiên Đỉnh Môn, Khúc Đan Tuyền đang nghiên cứu thủ bút luyện đan, Đường Uyển hưng phấn chạy vào, nói về tin tức đang lưu truyền bên ngoài.
"Thật bi ai, chúng ta còn ra vẻ mặt với người ta, trong mắt người ta, chúng ta lại tính là gì?" Ánh mắt Khúc Đan Tuyền có chút phức tạp.