Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 1309 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Một trăm năm mươi bảy: Toàn diện chuẩn bị chiến tranh

❊ ❊ ❊

"Là người của đối phương." Dương Lôi lên tiếng nói.

Nghe Dương Lôi nói vậy, sát ý trên người Mạc Trần mới dần hạ xuống.

Sư huynh, sư tỷ, sư đệ đều đã đông đủ, Ngô Khởi đề nghị mọi người cùng tụ tập một chút.

Đề nghị này mọi người đều tán thành, Cung Huyền chào hỏi hai người đến sau là Sở Lăng Tiêu và Dịch Thủy, bọn họ đều là thành viên đội tuần tra, rời đi cần phải báo một tiếng.

"Đi thôi! Ước chừng hai ngày nay vẫn sẽ bình yên, nếu có đánh nhau cũng là chuyện mấy ngày tới, ta rất thích cảm giác này, chiến, thì chiến cho sảng khoái!" Sở Lăng Tiêu lên tiếng nói, lúc này khí chất của hắn không còn vẻ ôn văn nho nhã, mà giống như một chiến sĩ nhiệt huyết sôi trào.

Dạ Thương và Dương Lôi đi mua thêm một ít rượu ngon, sau đó nhóm người này mới xuất phát tới Long Tuyền Biệt Viện.

Nhìn thấy sư huynh, sư đệ đều đến, Thanh Cơ vô cùng kinh ngạc: "Hôm nay là ngày gì vậy?"

"Chẳng phải ngày gì cả, chỉ là mọi người tình cờ gặp nhau nên tụ tập một chút." Cung Huyền cười nói.

Thanh Cơ gọi Hải Lạc và La Vi đi chuẩn bị thức ăn xong, liền dẫn mọi người vào trong vườn uống trà.

"Mọi người phải toàn lực chuẩn bị chiến tranh rồi, từ khi Thập Tam chém tên kia, cục diện không còn là thứ chúng ta có thể khống chế được nữa." Cung Huyền lên tiếng nói.

"Chuyện gì vậy, Thập Tam giết người rồi sao?" Thanh Cơ có chút ngạc nhiên nhìn Dạ Thương.

"Là sư tôn bảo đệ ấy chém, bây giờ Dược Cốc đã tiến vào trạng thái toàn diện chuẩn bị chiến tranh, tiếp theo phải xem Kim Diễm Môn làm gì, nhưng khả năng quyết chiến không lớn lắm, vì ta nhận được một tin tức, Nam Đẩu Môn đã ra tay với Kim Diễm Môn, toàn diện khai chiến trên tuyến dãy núi Thương Vân, lúc này nếu Kim Diễm Môn liều mạng với chúng ta, thì tình hình đối với bọn chúng sẽ càng thêm tồi tệ, thậm chí bị xóa tên khỏi bảy thế lực siêu cấp." Cung Huyền lên tiếng nói.

"Chuyện này đến đúng lúc thật, nghe nói thực lực của Nam Đẩu Môn còn mạnh mẽ hơn Kim Diễm Môn, Kim Diễm Môn không có lý do gì để gây chuyện với Nam Đẩu Môn chứ? Chẳng lẽ bọn chúng thực sự ăn no rửng mỡ?" Thanh Cơ nói, mọi người đều hiểu rõ tình hình của Đông Huyền Vực.

Nam Đẩu Môn có lịch sử lâu đời, còn lâu hơn cả Kim Diễm Môn, khu vực khống chế rộng tới hàng triệu dặm, là một gã khổng lồ thực sự.

Ngoài ra, bảy thế lực siêu cấp giữa các bên đều rất kiềm chế, xung đột nhỏ thì có, nhưng sẽ không làm mở rộng tình hình.

"Chuyện này là sư tôn nói với ta, hình như là cháu trai của phó môn chủ Kim Diễm Môn đi rèn luyện ở dãy núi Thương Vân, đụng phải đại tiểu thư của Nam Đẩu Môn, sau đó ăn nói thô tục, giở trò lưu manh, kết quả bị người ta phế bỏ, dẫn đến xung đột bùng nổ, nàng nghĩ xem Nam Đẩu Môn có chịu nhẫn nhịn chuyện này không? Trực tiếp tuyên chiến mạnh mẽ." Cung Huyền giải thích cho mọi người.

"Nam Đẩu Môn này đúng là được việc, người của Kim Diễm Môn quá tiện, phải đánh mới đúng." Dương Lôi lên tiếng nói.

Trong lúc mấy người đang trò chuyện, Hải Lạc, La Vi cùng các cô gái khác đã bưng thức ăn lên.

"Thập Tam, biệt viện này của đệ, sao lại có nhiều mỹ nữ thế này? Mấy vị sư huynh của đệ đều còn độc thân đấy!" Đào Nguyên cười nói.

Sau đó Thanh Cơ liền kể lại chuyện Dạ Thương làm nhiệm vụ giải cứu những người phụ nữ này.

"Không tệ, rất có tiền đồ." Đào Nguyên vỗ vai Dạ Thương nói.

"Đừng nói bậy, Thập Tam có lẽ đã có người mình thích rồi." Dương Lôi trừng mắt nhìn Đào Nguyên.

Thức ăn được dọn lên, Dạ Thương bắt đầu bày rượu, hôm nay cậu mua không ít rượu ngon, ngoài ra còn lấy ra hai vò rượu mạnh do bác Ngưu ở thôn Trúc Viên nấu, đây cũng là những vò cuối cùng cậu có.

Đúng lúc mấy người đang nói chuyện, Tiểu Lục dẫn theo một ông lão đi vào.

"Hứa tổng quản, sao lại có thời gian rảnh rỗi ghé qua đây?" Cung Huyền lên tiếng chào hỏi, Hứa Trường Lâm là tổng quản ngoại môn đệ tử của Thái Toàn Phong.

Dưới trướng Liễu Dương Vũ không có ngoại môn đệ tử, nhưng các trưởng lão khác thì vẫn có, vẫn cần tổng quản để quản lý tạp dịch đệ tử, cũng như công việc làm ăn của Thái Toàn Phong.

"Là thế này, thương đội từ thành Thiên Nam tới, có hàng hóa của Thập Tam, ta liền mang tới cho đệ." Hứa Trường Lâm nói.

Hứa Trường Lâm là tổng quản ngoại môn, địa vị tương đương với đệ tử thế hệ thứ hai, cho nên có thể gọi thẳng thứ bậc của Dạ Thương.

"Vậy chúng ta đi xem xem, có hàng gì nào." Mạc Trần khá hứng thú.

"Là rượu, thương hội thành Thiên Nam trực tiếp bỏ vào túi trữ vật, gửi tới đây." Hứa Trường Lâm lấy ra ba cái túi trữ vật, đưa cho Dạ Thương.

Dạ Thương cầm túi trữ vật, trực tiếp lấy rượu ra, đặt ở một bên trong vườn, có hơn ba mươi vò, ngoài ra còn có mấy bộ y phục vải thô.

Trả lại túi trữ vật cho Hứa Trường Lâm, chạm vào y phục vải thô, mắt Dạ Thương có chút hoe đỏ, cậu vừa nhìn liền nhận ra ngay, y phục là do Lâm đại thẩm làm, cậu từ nhỏ đã mặc quần áo do Lâm đại thẩm làm, cầm trong tay liền có cảm giác vô cùng thân thuộc.

"Người của thương hội còn mang tới một lời nhắn, nói là trấn Trúc Viên được xây dựng rất tốt, bảo cậu không cần lo lắng, có thời gian thì về thăm." Hứa Trường Lâm nói.

"Đa tạ Hứa tổng quản, Hứa tổng quản ngồi xuống uống rượu đi." Dạ Thương cất y phục vào nhẫn trữ vật, chắp tay với Hứa Trường Lâm.

"Cái này thật sự không được, còn nhiều việc phải xử lý, Thái Toàn Phong chuẩn bị chiến tranh, ta phải đi tới từng dược hiệu để kiểm tra, lần sau, lần sau nhất định sẽ cùng uống." Hứa Trường Lâm chắp tay với mọi người rồi rời đi.

"Từ vạn dặm xa xôi, mang rượu tới cho đệ, vò rượu này quý giá lắm đấy, phí vận chuyển chắc chắn không thấp đâu." Ngô Khởi lên tiếng nói.

"Lần trước Thập Tam có nhờ người mang về một ít kim phiếu, cuộc sống của người dân trấn Trúc Viên không thành vấn đề đâu." Dương Lôi lắc đầu, cô biết Dạ Thương đã mang về không ít kim phiếu, đủ để xây dựng mấy cái trấn Trúc Viên rồi.

"Lão Bát! Huynh muốn làm gì đấy?" Thanh Cơ hét lớn với Thạch Thiên Lâm đang lén lút bê rượu.

"Ưm, ta là lo Thập Tam biến thành ma men, làm lỡ việc tu luyện, đây chẳng phải đang nghĩ giúp đệ ấy tiêu thụ bớt một chút sao." Thạch Thiên Lâm có chút ngại ngùng nói.

"Lão Bát, huynh quá không trượng nghĩa rồi, mọi người chia nhau mới hợp lý." Sư huynh thứ bảy của Dạ Thương là Chu Chính khiển trách Thạch Thiên Lâm một câu.

"Ừm, mọi người chia nhau đi!" Dạ Thương lên tiếng nói.

"Lão Thất, Lão Bát hai người các huynh quá vô liêm sỉ rồi, còn chia nhau? Đó là người ta mang từ vạn dặm xa xôi tới, hai người lại muốn chia chác? Mỗi người nhiều nhất chỉ được lấy một vò, dám lấy thêm ta chặt tay hai người." Thanh Cơ trừng mắt nhìn hai người.

Thạch Thiên Lâm có chút buồn bực bê một vò rượu, những người khác cũng đều lấy mỗi người một vò, Cung Huyền cũng không ngoại lệ.

Đây chính là bầu không khí của đệ tử Thái Toàn Phong, những thứ bình thường mọi người đều sẽ tranh giành, nhưng nếu là đồ quý giá, thì không ai tranh chấp cả, mối quan hệ chẳng khác gì anh chị em ruột thịt.

"Uống nào, chúng ta giải quyết nhanh gọn thôi, đừng để Sở Lăng Tiêu và Dịch Thủy bận rộn ở Đan Đỉnh Thành, bọn họ cũng không lo xuể đâu." Cung Huyền mở vò rượu ra bắt đầu uống rượu ăn thức ăn.

"Sư huynh, lúc huynh đi, mang cho sư tôn hai vò nhé, tuy không phải rượu ngon gì." Dạ Thương nói với Cung Huyền.

"Được, lát nữa ăn xong ta mang qua." Cung Huyền gật đầu, trong lòng rất tán thưởng thái độ của Dạ Thương, rượu không phải rượu quý, nhưng là một tấm lòng hiếu thảo.

Bên trong đại điện của thành chủ phủ Đan Đỉnh Thành, tụ tập rất nhiều người, đều là cao tầng của Dược Cốc, các phong chủ của mười một ngọn núi, còn có một số trưởng lão, ngay cả đại trưởng lão mặc trường bào vải thô cũng đã tới, bởi vì Dược Cốc đã bắt đầu chuẩn bị chiến tranh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:153
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.