Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 1309 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 197
Muốn đánh thì đánh

❊ ❊ ❊

Dạ Thương dùng hai ngày đêm để nâng tu vi lên đến Tụ Nguyên tầng chín, Cường Cân tầng sáu, đồng thời nhân tiện củng cố lại tu vi.

Tu luyện tới mức độ này, Dạ Thương không định ở lại Đan Đỉnh Nhai nữa.

Hoa Vân Bằng từng nhắc nhở hắn, cứ tu luyện liên tục với tốc độ nhanh như vậy là không tốt.

Vung tay một cái, Dạ Thương triệu hồi Thiên Vũ ra, thân hình khẽ chớp đã rơi xuống lưng Thiên Vũ, sau đó trực tiếp bay về phía Thái Tuyền Phong.

Điều này khiến các đệ tử Dược Cốc ở dưới chân Đan Đỉnh Nhai vô cùng ngưỡng mộ, có linh thú biết bay đúng là tiêu sái, muốn đi là bay. Hơn nữa những người khác không thể tùy tiện muốn bay là bay như Dạ Thương.

Họ khi đến đây phải đăng ký thẻ thân phận và điểm công lao, trưởng lão trông coi Đan Đỉnh Nhai sẽ nhắc nhở dựa trên số điểm công lao mà có thể ở lại bao lâu.

Nếu không có điểm công lao mà còn dám nằm lì ở Đan Đỉnh Nhai, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, lúc đi còn bị thanh toán sòng phẳng.

Dạ Thương thì không cần, hắn tu luyện ở Đan Đỉnh Nhai không cần điểm công lao, cũng không cần đăng ký hay thanh toán.

Nhìn Dạ Thương cưỡi Thiên Vũ rời đi, đệ tử Dược Cốc đều hâm mộ, tuy nhiên cũng có người tức giận, đó chính là đám đệ tử Tử Vi Phong.

Đường Thiên Thiên, Lâm Tĩnh Nghi và Lan Nguyệt đang ở dưới Đan Đỉnh Nhai, Đường Thiên Thiên và Lâm Tĩnh Nghi tới tìm Dạ Thương tính sổ, còn Lan Nguyệt tới xem náo nhiệt, nhưng Dạ Thương cưỡi Thiên Vũ trực tiếp chuồn mất, không cho họ cơ hội nào.

"Đuổi theo hắn!" Lan Nguyệt là kẻ không sợ loạn, lập tức xúi giục sư tôn và sư thúc.

"Yêu thú của nó tốc độ nhanh, tọa kỵ của sư phụ và sư thúc tốc độ cũng chỉ ngang ngửa, đuổi làm sao được, chẳng lẽ đuổi tới tận Thái Tuyền Phong?" Đường Thiên Thiên lườm Lan Nguyệt một cái đầy bất đắc dĩ.

"Vậy cứ để hắn chạy như thế sao?" Lan Nguyệt lên tiếng hỏi.

"Sư muội, muội thấy sao? Việc này thực chất là chuyện khó phân định, ai cũng không nói rõ đúng sai được, có chặn được hắn cũng chẳng có cách nào giải quyết tốt. Nếu muội thấy thiệt thòi, thì để sư tôn tới gặp Cốc chủ sư bá, bảo Cốc chủ sư bá tới Tử Vi Phong cầu hôn là được rồi." Đường Thiên Thiên cười nói.

"Không cần, muội chỉ là muốn dạy dỗ hắn một trận." Nghe lời Đường Thiên Thiên, Lâm Tĩnh Nghi đỏ mặt, vội vàng phản đối.

"Cũng đúng, một thằng nhóc con mà muội cũng không coi trọng. Vậy sư tỷ về trước đây, nhưng Tĩnh Nghi này, sư tỷ nhắc nhở muội, dù muội có bắt được hắn cũng không được làm quá, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Thật sự khiến Thái Tuyền Phong nổi giận, xung đột với Tử Vi Phong, trách nhiệm này muội và ta đều không gánh nổi đâu." Đường Thiên Thiên rời đi, trước khi đi còn nhắc nhở Lâm Tĩnh Nghi một câu.

Có thể quản lý Tử Vi Phong, Đường Thiên Thiên không phải kẻ vô não. Dạy dỗ Dạ Thương vài chuyện không đau không ngứa thì được, nhưng nếu quá trớn thì vấn đề sẽ rất lớn. Đừng mong Thái Tuyền Phong nhẫn nhịn, Cung Huyền, Dương Lôi, Hoa Nam toàn là những kẻ không dễ tính, nếu chuyện làm quá lên, Thái Tuyền Phong chắc chắn sẽ phản kích mạnh mẽ.

"Sư thúc, người thấy việc này nên xử lý thế nào? Nếu cứ day dưa mãi, chuyện không có gì lại thành ra có chuyện." Lan Nguyệt cười nói.

"Ngươi đang hả hê đấy à?" Lâm Tĩnh Nghi quay người lườm Lan Nguyệt một cái.

Trở về Trúc Lâm Tiểu Trúc ở Thái Tuyền Phong, không thấy ai, sau khi hỏi thăm một chút, Dạ Thương cũng đi đến nơi có Tụ Linh Trận.

"Thập Tam tới rồi, Tụ Nguyên tầng chín, tốt lắm!" Dương Lôi đi đến bên cạnh Dạ Thương, vỗ vỗ vai hắn, khoác tay lên vai Dạ Thương cho bản thân đứng thoải mái hơn.

"Tốc độ này không còn gì để nói, Dược Cốc cũng chưa từng có tiền lệ như vậy. Nhưng này Thập Tam, Cửu sư tỷ của đệ thân thiết với đệ thế này, tương lai mà Cửu sư tỷ phu của đệ biết được, coi chừng bị diệt đấy." Thạch Thiên Lâm cười nói.

Lúc này một nửa cơ thể Dương Lôi đang tựa lên vai Dạ Thương.

"Dám sao? Ai dám bắt nạt Thập Tam, qua chỗ ta đã rồi tính! Bát sư huynh, huynh đang khiêu khích đấy à!" Dương Lôi trừng đôi mắt đẹp nhìn Thạch Thiên Lâm.

"Thập Tam, tầng cuối cùng của mỗi giai đoạn đều là giai đoạn then chốt, đặc biệt là từ Tụ Nguyên vượt qua Ngưng Đan, đệ phải vững vàng củng cố." Cung Huyền nhắc nhở Dạ Thương, hắn là đại sư huynh, có trách nhiệm thay sư dạy dỗ đệ tử, nên lên tiếng nhắc nhở Dạ Thương.

"Đa tạ đại sư huynh nhắc nhở, đệ sẽ chú ý. Tu luyện tới đỉnh cao Tụ Nguyên tầng chín, đệ sẽ lại tới Đan Đỉnh Nhai trầm lắng tu vi, sẽ không dễ dàng chạm tới giai đoạn Ngưng Đan." Dạ Thương gật đầu nói.

"Ngoài ra, chờ đợt đệ tử này xuất hiện, sẽ sắp xếp để họ trở về quê nhà, đệ cũng về thăm quê đi, dù sao đệ cũng ra ngoài được hơn một năm rồi." Cung Huyền lên tiếng.

"Lục sư tỷ và Cửu sư tỷ có cùng đệ đi không?" Dạ Thương hỏi.

"Được thôi, nhưng chúng ta phải sắp xếp đệ tử môn hạ trước đã, may là phân bớt sang các sư huynh sư đệ khác, chúng ta cũng nhàn hơn một chút." Thanh Cơ suy nghĩ một chút rồi nói.

Trong đại điển thu đồ đệ vài ngày trước, Thái Tuyền Phong thu nhận vài trăm người, vốn định để Ngô Khởi, Hoa Nam chia nhau, nhưng sau đó Cung Huyền đòi lại một nửa, chia cho các đệ tử thế hệ thứ hai khác của Thái Tuyền Phong, chỉ là đệ tử môn hạ Liễu Dương Vũ thu nhận mà không cho các đệ tử thế hệ thứ hai khác là không ổn.

Đệ tử môn hạ Dương Lôi khi trở về Thái Tuyền Phong cũng bị tước đi một nửa, trước khi tiến hành bái sư thì việc điều chuyển đệ tử là rất bình thường.

"Thế này đi, vài vị sư huynh sư đệ, các người phụ trách các hướng khác, ta và Cửu sư muội sẽ đi theo lộ trình Xích Viêm Thành và Thiên Nam Thành." Thanh Cơ lên tiếng.

"Cũng được, bên chúng ta đệ tử nội môn ít, để Hứa Trường Lâm bên đó giúp sắp xếp thêm." Cung Huyền gật đầu.

Tân nhân các phong khác trở về quê khá đơn giản, đệ tử ngoại môn đông, chỉ cần đệ tử ngoại môn và đệ tử chấp pháp đi cùng là được, nhưng Thái Tuyền Phong thì không, ngoài đệ tử thế hệ thứ hai ra thì chẳng có đệ tử ngoại môn nào cả.

Dạ Thương không ở lại đây nữa, vì Tụ Linh Trận còn nửa tháng nữa mới kết thúc, hắn định rời đi.

"Thập Tam, ngày nào đệ cũng đi cho Thiên Vũ ăn rất phiền phức, thời gian trước sư tỷ luyện chế một ít Thú Nguyên Đan, đệ cầm lấy mà cho Thiên Vũ ăn là được." Thanh Cơ lấy ra một bình đan dược đưa cho Dạ Thương.

Dạ Thương gật đầu nhận lấy, hắn biết Thú Nguyên Đan, đó là đan dược cấp ba, dùng cho linh thú, có thể cung cấp năng lượng cho linh thú sinh tồn và phát triển. Dạ Thương cũng muốn luyện chế, nhưng hiện tại hắn không có khả năng đó.

"Trở về Long Tuyền biệt viện thì đừng chạy lung tung, đôi khi không phải đệ tìm chuyện, mà là chuyện tìm đệ. Ngoài ra ta nghe nói phía Thanh Thủy Tông đã biết là đệ chặt một cánh tay của thiếu tông chủ bọn họ, thời gian trước đã tới tông môn đòi người rồi." Cung Huyền lên tiếng.

"Bọn họ muốn cướp Thập Tam, thế mà chịu thiệt xong còn dám tới tìm chúng ta?" Dương Lôi lập tức nổi nóng.

"Thanh Thủy Tông không nghĩ nhiều thế đâu! Họ có lẽ cho rằng Thập Tam chỉ là đệ tử bình thường, hiện giờ bọn họ có cảm giác ưu việt lắm, vì Kim Diễm Môn không ngừng lôi kéo bọn họ, cảm thấy mình có tư cách đối đầu với Dược Cốc chúng ta rồi." Cung Huyền nói, trong mắt lóe lên tia sáng. Thanh Thủy Tông không hiểu tình hình, nhảy nhót lung tung đã khơi dậy cơn giận của Cung Huyền.

"Sư tôn nói thế nào?" Hoa Nam hỏi.

"Chiến! Muốn chiến thì chiến!" Cung Huyền nói ra quyết định của Liễu Dương Vũ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:153
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.