Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 1309 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 169
Cường hóa Long Gân

❊ ❊ ❊

Dạ Thương kể lại nhiệm vụ mình nhận ở Thiên Hương trấn, đồng thời cũng nói về việc nhìn thấy người thợ rèn đã tặng Xuyên Thiên Mâu cho mình.

"Đã bảo mà, gã đó không phải người bình thường, nhưng mà, gã không có ác ý với đệ." Thanh Cơ lên tiếng nói.

Cùng mọi người ăn uống xong, chơi đùa với ấu tể Ngân Hồ và Thiên Vũ một lúc, Dạ Thương liền đi bế quan.

"Thập Tam này, ta thật sự phục đệ ấy, đây là nhịp điệu muốn phát điên rồi." Dương Lôi thăm dò trạng thái bế quan của Dạ Thương, thở dài nói.

"Ta nhớ, đệ ấy từng hỏi đại sư huynh sau khi thu người mới thì Tụ Linh Trận có mở hay không, ta đoán đệ ấy định ăn Tăng Nguyên Đan trước khi vào Tụ Linh Trận. Yêu cầu sư tôn đặt ra cho đệ ấy là đạt tới Tụ Nguyên tầng bảy thì ăn một viên Tăng Nguyên Đan, mục tiêu của đệ ấy rất có thể là ăn Tăng Nguyên Đan, tấn cấp lên Tụ Nguyên tầng tám, rồi mới tiến vào Tụ Linh Trận." Thanh Cơ nói.

"Nếu thật sự tiến hành theo kế hoạch của đệ ấy, vậy thì đúng là nghịch thiên." Dương Lôi cảm thấy Thanh Cơ nói rất có lý, cảm thấy Dạ Thương có lẽ chính là dự định như vậy.

Trong phòng, Dạ Thương sau khi ăn Cực Phẩm Tụ Nguyên Đan, chân khí chấn động đan điền, mở rộng dung tích đan điền, đây là quá trình cơ bản để tấn cấp.

Chân khí năng lượng trong đan điền Dạ Thương đã tích lũy đủ, khoảng thời gian trước nỗ lực làm nhiệm vụ, tu vi cũng được rèn luyện vô cùng ngưng thực, theo sự chấn động của chân khí, không gian đan điền cũng ngày một lớn hơn.

Cho dù đã đủ để ngưng luyện không gian quang vầng năng lượng thứ sáu, Dạ Thương cũng không dừng sự chấn động chân khí lại, không gian đan điền càng lớn, chân khí có thể lưu trữ càng nhiều.

Mở rộng đan điền đến mức không thể mở rộng thêm nữa, Dạ Thương mới bắt đầu ngưng luyện chân khí quang vầng.

Tích lũy đủ đầy, Dạ Thương ngưng luyện chân khí quang vầng, hầu như không có nỗi lo thất bại. Mất một canh giờ, chân khí quang vầng thứ sáu đã xuất hiện. Điều khiển chân khí, tinh luyện chân khí quang vầng thứ sáu, mất thêm nửa canh giờ, chân khí quang vầng này liền tự chủ xoay chuyển, đồng thời khí tức trên người Dạ Thương cũng mạnh hơn một chút.

Sự tự chủ xoay chuyển của quang vầng này, cũng tuyên bố Dạ Thương đã tiến vào Tụ Nguyên tầng sáu.

Ổn định tu vi đến tận hừng đông, Dạ Thương mới từ trong phòng bước ra.

"Tụ Nguyên tầng sáu, thời gian một năm từ Luyện Khí tầng ba đến Tụ Nguyên tầng sáu, điều này quá khích lệ lòng người, đệ sẽ trở thành thần tượng của các đệ tử mới trong tông môn." Dương Lôi lên tiếng nói. Trước đại điển thu đồ đệ, tu vi của Dạ Thương không thể tấn cấp thêm được nữa, chỉ còn mười mấy ngày, cho nên Dương Lôi mới nói như vậy.

"Một năm trước vào lúc này, Thập Tam vẫn chưa bắt đầu tu luyện nhỉ?" Thanh Cơ cười hỏi. Họ biết một chút về quá khứ của Dạ Thương, trước khi Dạ Thương ra khỏi Trúc Viên thôn chỉ là một thiếu niên thợ săn trong núi, chưa chính thức tu luyện.

"Đã bắt đầu tu luyện rồi, năm ngoái vào lúc này đệ đã đang trên đường từ Xích Viêm Thành đến Đan Đỉnh Thành."

"Không tệ, ổn định tu vi vài ngày, chúng ta liền trở về Dược Cốc." Dương Lôi nói.

"Đệ hiểu rồi, kỳ thực đại điển thu đồ đệ không có việc gì liên quan đến đệ." Dạ Thương nói.

"Đúng là vậy, nhưng đệ có điểm cống hiến, có thể đi Đan Đỉnh Nhai tu luyện, ở đó sẽ khảo nghiệm cực hạn của con người, rất có lợi cho việc tu luyện của bản thân." Dương Lôi nói với Dạ Thương.

"Vậy lát nữa đệ sẽ đi thử." Dạ Thương rất có hứng thú với việc này, đệ biết mình có một ít điểm công huân tông môn, Tân Nhân Vương và đứng đầu Nguyên Bảng, tông môn đều sẽ ban thưởng một ít điểm công huân.

Cùng Dương Lôi và Thanh Cơ trò chuyện uống trà, nhàn rỗi một ngày, buổi tối Dạ Thương liền tiếp tục xung quan, đệ muốn đột phá đến Cường Cân Cảnh tầng bốn của Vạn Đạo Bảo Điển, muốn cường hóa Long Gân sau lưng.

Năng lượng của Vạn Đạo Bảo Điển tiến vào đại gân sau lưng mang đến cho Dạ Thương sự đau đớn thấu xương, mồ hôi trên mặt lập tức túa ra.

Mỗi người sau khi sinh ra đều là cân cốt thiên thành, hiện giờ lại cố tình muốn rót năng lượng vào bên trong để cường hóa, mức độ đau đớn có thể tưởng tượng được.

Dạ Thương gắng gượng nhẫn nhịn cảm giác đau thấu tủy, không ngừng rót năng lượng vào đại gân sau lưng, từng chút một tiến hành cường hóa.

Quá trình này vô cùng thống khổ lại còn dài đằng đẵng.

Một canh giờ, hai canh giờ, sự chấn động mãnh liệt của đại gân khiến Dạ Thương cảm thấy cơ bắp sau lưng mình như bị xé rách vậy.

Nửa đêm, Dạ Thương mới cường hóa xong đại gân sau lưng.

Mở mắt ra, Dạ Thương vươn tay sờ thử sau lưng, cảm giác dính dớp, mượn ánh nến nhìn qua, Dạ Thương phát hiện không phải ảo giác, da thịt sau lưng thật sự bị chấn nứt, trên ngón tay và lòng bàn tay toàn là máu.

Không đứng dậy, Dạ Thương ăn một viên Cực Phẩm Tụ Nguyên Đan, tu luyện Thánh Đỉnh Kinh, đồng thời ổn định tu vi Vạn Đạo Bảo Điển, hồi phục thương thế sau lưng mình.

Mãi cho đến hừng đông, Dạ Thương mới đứng dậy, lấy một chiếc áo khoác ngoài rồi xuống lầu, định tắm rửa thay đồ. Sau một đêm vận chuyển năng lượng hồi phục, vết thương sau lưng Dạ Thương đã khép miệng.

Lúc ra đại sảnh, đệ nhìn thấy Thanh Cơ.

"Đệ làm gì vậy? Vết máu từ đâu ra?" Nhìn thấy vết máu trên áo bào trắng của Dạ Thương, Thanh Cơ nhíu mày hỏi.

"Không sao, chỉ là lúc tu luyện, xảy ra chút vấn đề nhỏ." Gật đầu với Thanh Cơ, Dạ Thương liền đi tắm rửa thay quần áo.

Lúc Dạ Thương quay lại, Thanh Cơ và Dương Lôi đều đang ngồi trong đại sảnh, sắc mặt cả hai đều nghiêm túc, tựa như đang chuẩn bị thẩm vấn vậy.

"Đêm qua đệ tu luyện, cường hóa Long Gân sau lưng, da thịt sau lưng bị rách một chút, hiện tại không có vấn đề gì cả." Dạ Thương vươn vai nói.

"Ừm, đệ cẩn thận một chút, đừng không biết yêu quý bản thân, xem ra đệ lại có tiến bộ không nhỏ." Dương Lôi thăm dò một chút, phát hiện khí huyết Dạ Thương vượng thịnh, bên trong thân thể không có bất kỳ chỗ nào khí huyết bị ứ trệ.

"Đêm qua có chút tiến bộ." Dạ Thương gật đầu.

"Cường độ tu luyện của đệ quá cao rồi, hôm nay bắt buộc phải nghỉ ngơi, chúng ta đi câu cá, ai câu được ít nhất thì người đó tự tay làm đồ ăn." Dương Lôi nói.

"Cửu sư tỷ, đồ ăn tỷ làm có ăn được không đó?" Dạ Thương cười nói.

"Đồ khốn nhà đệ! Đệ dám nói với Cửu sư tỷ của đệ như vậy à, Lục sư tỷ tỷ nói xem, sư muội ta làm đồ ăn thế nào?" Nghe lời Dạ Thương, Dương Lôi vươn tay hung hăng nhéo một cái vào eo Dạ Thương.

"Thập Tam, về điểm này đệ không thể nghi ngờ đâu, Cửu sư tỷ đệ không dễ gì xuống bếp, nhưng đồ ăn làm ra thực sự rất ngon, sau này ai lấy được Cửu sư tỷ đệ tuyệt đối là phúc khí." Thanh Cơ cười nói.

"Chuyện này đệ thật không ngờ tới." Dạ Thương xoa xoa eo nói.

"Đáng tiếc Cửu sư tỷ đệ, không hứng thú với các sư huynh đệ Thái Tuyền Phong chúng ta, đệ tử các phong khác thấy Cửu sư tỷ đệ đều đi đường vòng, càng không có hy vọng." Nhắc tới đây, Thanh Cơ đầy mặt ý cười.

"Sẽ có thôi, Lục sư tỷ và Cửu sư tỷ đều sẽ tìm được người yêu thương các tỷ." Dạ Thương cười nói.

Chơi một ngày, Dạ Thương liền đi tu luyện. Kết quả cuộc thi câu cá đương nhiên là Dương Lôi thua, tính kiên nhẫn của tỷ ấy không bằng Thanh Cơ và Dạ Thương.

Tiếp theo ổn định tu vi hai ngày, sau đó liền cùng Dương Lôi và Thanh Cơ trở về Dược Cốc.

Dưới sự đồng hành của Dương Lôi, Dạ Thương đi tới Đan Đỉnh Nhai, còn hai ngày nữa là đại điển thu đồ đệ, Dạ Thương muốn thử trước một chút.

Đệ muốn thử xem mình có thể leo đến đâu, lần trước ba ngàn mét là cực hạn của đệ, lần này đệ muốn xem mình có thể tới đâu. Nghe nói thành tích cao nhất ở Tụ Nguyên giai là bốn ngàn năm trăm mét, bốn ngàn năm trăm mét chính là cực hạn của người tu luyện Tụ Nguyên giai, vẫn chưa có ai có thể phá vỡ gông cùm này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:153
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.