“Chuyện này ta hiểu rõ, được rồi, vậy chúng ta cùng trở về thôi.” Vũ Linh Phi đứng dậy, sau khi đeo mặt nạ vàng lên, cánh tay vung lên kéo Dạ Thương sát vào người mình, kế đó liền hướng về phía Thiên Cực Khuyết bay đi.
Chỉ một lát sau, hai người đã đến Thiên Cực Khuyết, “Được rồi, ngươi về đi! Có chuyện gì thì cứ đến chỗ cũ tìm Phi dì.”
“Được, vậy con xin về trước.” Dạ Thương gật đầu với Vũ Linh Phi, điều khiển Thiên Vũ rời khỏi Thiên Cực Khuyết, hướng về phía phủ đệ bay đi, tuy nhiên trong lòng cậu vẫn vô cùng chấn động.
Thời gian Vũ Linh Phi mang cậu từ ngọn núi kia đến Thiên Cực Khuyết, ít hơn một nửa so với thời gian Lôi Hỏa chở cậu bay.
Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là thực lực của Vũ Linh Phi cao hơn Lôi Hỏa rất nhiều, ít nhất về mặt tốc độ thì nhanh gấp đôi Lôi Hỏa.
Về tới phủ đệ, Dạ Thương nhìn thấy Tần Trăn đang tu luyện, đang luyện tập kỹ xảo phát lực, Hầu Kiếm cùng những người khác đang đứng bên cạnh đưa ra vài ý kiến cho Tần Trăn.
Trò chuyện với mọi người một lúc, Dạ Thương liền đi tu luyện, cậu muốn nâng cao linh hồn lực lên nhanh nhất có thể, cậu muốn nhanh chóng tu luyện linh hồn lực đạt đến trạng thái lỏng.
Dạ Thương cũng biết, chuyện này không hề dễ dàng, rất nhiều tu luyện giả bước vào Tôn Giả cảnh cũng không đạt được cảnh giới này.
Tuy nhiên Dạ Thương sẽ không vì vậy mà nản lòng, bởi vì cậu có phương pháp tu luyện, còn có linh hồn tinh thạch, không có khả năng không tu luyện thành công.
Tu luyện nền tảng cả đêm, Dạ Thương liền đến diễn võ trường luyện tập thương pháp, hiện tại cậu đã tu luyện Thất Tinh Diệu Nguyệt Thương đến mức năm thương hợp nhất, năm đạo thương mang có tính đánh lạc hướng rất mạnh, uy lực công kích cũng mạnh hơn trước kia rất nhiều, đây chính là hiệu quả mang lại từ việc tăng cường tu vi.
Sau đó Dạ Thương đi xem Tần Trăn tu luyện.
Việc tu luyện của Tần Trăn rất khổ cực, phương hướng kỹ xảo phát lực hiện tại của hắn có chút tương tự với Hầu Kiếm, đều là kình lực tháo gỡ phản chấn.
Dạ Thương lại đi xem Dương Lôi đang chỉ điểm đệ tử tu luyện, kế đó đi đến Thành chủ phủ.
Tại Thành chủ phủ, Dạ Thương hỏi một vòng, vậy mà lại không tìm thấy tiểu đội thứ năm Huyết Y Vệ của mình, hỏi ai, ai cũng không biết.
Điều này khiến Dạ Thương rất đau đầu, không ngờ lại không tìm thấy bộ hạ của mình.
Không hỏi ra kết quả, điều này khiến Dạ Thương bất lực, chỉ đành để lại ý muốn muốn gặp cao tầng với quản sự của Thành chủ phủ, rồi quay về phủ đệ.
Sau khi suy nghĩ một chút, hỏi ý kiến của Dương Lôi và Tư Không Sơ Vũ, Dạ Thương rút ra được một kết luận, đó chính là ngay cả ở Thành chủ phủ, người có thể tiếp xúc với Huyết Y Vệ cũng chỉ là một số ít người hạn chế.
Buổi tối, phủ đệ của Dạ Thương có khách đến, là một lão giả mặc áo bào xanh.
Dưới sự dẫn dắt của Ninh Thanh Phong, lão giả đi thẳng đến hậu viện, gặp được Dạ Thương đang luyện tập thương pháp.
“Bổn tọa là hộ pháp trưởng lão Khôn Nam của Thành chủ phủ, hôm nay nghe quản sự cấp dưới báo cáo nói ngươi có chuyện tìm.” Khôn Nam lên tiếng nói.
“Chào Khôn trưởng lão, là thế này, con là đội trưởng tiểu đội thứ năm Huyết Y Vệ của Thành chủ phủ, nhưng mà tiểu đội thứ năm Huyết Y Vệ, con không tìm thấy nữa.” Dạ Thương lên tiếng nói.
“Là như vậy, ở Thành chủ phủ, Huyết Y Vệ cũng là lực lượng bí mật không nhiều người biết đến, bình thường bọn họ đều ở căn cứ tu luyện, chỉ có vài trưởng lão biết chuyện này.” Khôn Nam lên tiếng nói.
“Thì ra là vậy, vậy Dạ Thương hiểu rồi, vốn dĩ con mua lại hai căn trạch viện, xây dựng diễn võ trường, chính là muốn để mọi người thuận tiện hơn một chút, xem ra là không cần thiết.” Dạ Thương nhìn quanh phủ đệ của mình nói.
“Ngươi có dự định này là chuyện tốt, bổn tọa lát nữa sẽ dẫn bọn họ tới.” Khôn Nam lên tiếng nói.
“Vậy đa tạ Khôn trưởng lão.” Dạ Thương khom người với Khôn Nam.
“Không cần khách khí, bổn tọa biết chuyện ngươi dẫn dắt tiểu đội thứ năm chiến đấu thời gian trước, ngươi làm rất tốt, sau này tiểu đội thứ năm cứ sắp xếp ở đây, nơi này coi như là căn cứ thứ hai của bọn họ.” Khôn Nam đánh giá phủ đệ của Dạ Thương rồi nói.
“Vậy không thành vấn đề, con mua lại phủ đệ này chính là có dự định như vậy, huynh đệ sống cùng nhau, có thể quen thuộc lẫn nhau, sau này hiệp đồng tác chiến mức độ ăn ý cũng sẽ cao hơn.” Dạ Thương lên tiếng nói.
“Vậy được, hôm nay bổn tọa ra ngoài bận một vài chuyện khác, bình thường đều ở Thành chủ phủ, cứ ở lầu phía Đông Thành chủ phủ, ngươi có chuyện cứ đi tìm bổn tọa là được.” Gật đầu với Dạ Thương, Khôn Nam liền rời khỏi phủ đệ của Dạ Thương.
“Thập Tam, trước kia chúng ta suy nghĩ chưa thấu đáo, bây giờ nghĩ lại, tiểu đội thứ năm Huyết Y Vệ tuyệt đối là con bài chủ lực trong thế lực Thành chủ phủ.” Dương Lôi lên tiếng nói.
“Trước kia ta biết là tinh nhuệ, nhưng không ngờ lại có quy cách cao như vậy.” Dạ Thương lên tiếng nói.
“Trên thực tế, ba mươi huynh đệ Huyết Y Vệ, người lớn tuổi nhất cũng chỉ mới ngoài bốn mươi, có thể ở độ tuổi này, tu luyện tới Phân Thần đỉnh phong, thậm chí còn có một bộ phận tiến vào ngũ cấp, đều là những nhân tài kiệt xuất trong các tu luyện giả.” Tư Không Sơ Vũ lên tiếng nói.
Dương Lôi và Hầu Kiếm đều gật đầu, một nhóm người tuổi không lớn, nhưng thực lực và tiềm năng trung bình đều rất cao như vậy, rất khó để hợp nhất thành một đội, dù sao nhân tài cũng hiếm có.
Sáng sớm ngày hôm sau, Khôn Nam đưa ba mươi người Huyết Y Vệ đến phủ đệ của Dạ Thương, sau đó dặn dò thành viên Huyết Y Vệ vài câu, rồi rời đi.
“Tham kiến đội trưởng!” Huyết Lăng dẫn theo một nhóm người Huyết Y Vệ khom người hành lễ với Dạ Thương.
“Mọi người không cần khách khí, là thế này, ta nghĩ sau này phải kề vai chiến đấu, vậy thì bình thường cần phải giao lưu nhiều hơn, nên ta mới mua hai căn phủ đệ bên cạnh, lát nữa Huyết Lăng ngươi xem sắp xếp mọi người ở lại, bên này cũng có diễn võ trường.” Dạ Thương lên tiếng nói.
“Thuộc hạ đã rõ, đa tạ đội trưởng đã quan tâm đến chúng tôi.” Huyết Lăng gật đầu.
“Được rồi, không cần khách khí, mấy vị này các ngươi cũng biết, hai người này cũng là hảo huynh đệ của ta, sau này cũng có lúc cùng nhau kề vai chiến đấu, mọi người đều làm quen một chút.” Dạ Thương giới thiệu Hầu Thanh Tiệp và Tần Trăn cho đám người Huyết Y Vệ.
Sắp xếp xong xuôi, Dạ Thương lại tìm Phùng bá, nhờ Phùng bá để tâm hơn đến chuyện cơm nước trong phủ.
Nhàn rỗi không có việc gì làm, Dạ Thương liền đi đến Thiên Cực Khuyết, trên tầng cao nhất của Thiên Cực Khuyết, Dạ Thương gặp Ngân Tuyết và Lam Vũ Huyên.
“Dạ Thương tới rồi, ngồi xuống uống trà!” Lúc này Lam Vũ Huyên không đeo mặt nạ, nhìn tầm ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, nhưng khí thế trên người rất mạnh.
Dạ Thương gật đầu ngồi đối diện hai người.
“Dạ Thương, còn phải cảm ơn đệ, là nhờ sự giúp đỡ của đệ, chúng ta mới có thể gặp được Vũ Khuyết chủ.” Lam Vũ Huyên rót cho Dạ Thương một chén trà nói.
“Chuyện này không có gì, đệ chỉ là truyền đạt ý của Giám sát đại nhân thôi, đúng rồi, hiện tại tình hình phía Tinh Vân Môn thế nào rồi?” Dạ Thương lên tiếng hỏi.
“Tình hình vẫn rất nghiêm trọng, nhưng chúng ta cũng có thể ổn định được, chỉ là không xác định được có bao nhiêu Tôn Giả cấp Hắc Ám Linh Thi, chiến đấu mỗi ngày đều diễn ra, thực lực của Thiên Cực Khuyết và Thành chủ phủ tuy không tổn thất quá nhiều, nhưng Tinh Vân Môn thì tổn thất rất lớn.” Ngân Tuyết lên tiếng nói.
“Vậy đệ trở về thương nghị một chút! Không có vấn đề gì thì, lát nữa đệ và huynh đệ bên cạnh sẽ qua đó.” Dạ Thương lên tiếng nói.
“Có điều lũ Hắc Ám Linh Thi đó thực sự đánh lén! Chúng thực sự vô cùng âm hiểm xảo trá.” Ngân Tuyết có chút bất lực lắc đầu.