“Ngươi giỏi thật! Đúng rồi, ta còn có hai người bạn cũng đang xông tháp, là hai vị nữ tử.” Dạ Thương lên tiếng hỏi thăm về tình hình của Dương Lôi và Tư Không Sơ Vũ.
“Đều đang tu luyện ở tầng năm mươi bốn! Hai người họ cũng khá tốt.” Tiểu Không trực tiếp lên tiếng trả lời.
“Vậy thì tốt, thế này, ta bàn bạc với ngươi về kế hoạch bỏ trốn của ngươi.” Dạ Thương nghĩ một chút rồi nói.
“Vấn đề mấu chốt nhất nằm ở chỗ, trên đỉnh Thời Không Bảo Tháp có một cao thủ, nếu không thì ta đã sớm đánh bại đám lính canh xung quanh rồi.” Tiểu Không ngẩng đầu nói.
“Chuyện gì vậy?” Dạ Thương nhíu mày hỏi.
“Là một lão già, hắn có một món Linh Bảo, mượn món Linh Bảo đó, hắn hiện đang ở ngay phía trên bổn tôn của ta, mượn vòng xoáy linh khí thiên địa mà bổn tôn hấp thụ để tu luyện. Hắn đang chiếm hời của ta, ta nể mặt mũi của linh thạch nên mới nhịn hắn mãi đấy.” Tiểu Không lên tiếng.
“Nể mặt mũi linh thạch, ta không hiểu lắm.” Dạ Thương lắc đầu.
“Là thế này, ta mở cửa cho người ngoài vào, bọn họ phải nuôi ta bằng linh thạch. Thật ra năng lượng mà người xông tháp tiêu hao chỉ bằng một phần ba số năng lượng linh thạch họ nuôi ta, ta vẫn có lời, nên vì nể mặt mũi linh thạch của bọn họ, ta mới không dời chỗ, nếu không thì ta đã chẳng nhịn tên khốn ở phía trên đó rồi.” Tiểu Không giải thích.
“Vậy phải làm sao đây!” Dạ Thương có chút bối rối.
“Phải đấy, ta không thể hại ngươi. Tên đó có tu vi Tôn cấp đỉnh phong, không giải quyết hắn thì thật sự khó làm.” Tiểu Không nói.
“Tôn cấp đỉnh phong, chẳng lẽ là Thành chủ của Kình Thiên Thành?” Dạ Thương nheo mắt suy nghĩ.
“Cái đó thì ta không biết.” Tiểu Không nói.
“Ngươi có song thuộc tính thời gian và không gian, không thể xé rách không gian sao? Hoặc là có cách nào khác không?” Dạ Thương suy tư một hồi rồi nói.
“Có thể, nhưng sau khi vào vết nứt không gian, nếu ta không thể hoàn thành định vị với ngươi thì sẽ bị loạn lưu không gian cuốn đi. Nếu bay trực tiếp thì không tránh được sự phong tỏa của lão già phía trên.” Tiểu Không nghĩ một chút rồi đáp.
“Đây quả là một nan đề!” Dạ Thương hơi bất lực, nếu không giải quyết được vấn đề này thì không thể mang Thời Không Bảo Tháp đi.
“Cũng không hẳn. Nếu ngươi có thể xé rách không gian, ta có thể thông qua vết nứt không gian để hoàn thành định vị chính xác. Ví dụ như ngươi liên tiếp xé rách không gian hai lần, lần thứ nhất ta hoàn thành định vị, lần thứ hai thì có thể chui từ vết nứt không gian ra.” Tiểu Không nói về dự tính của mình.
“Nhưng hiện tại ta không làm được!” Dạ Thương xoa xoa đầu nói.
“Ngươi cứ toàn lực thi triển tuyệt kỹ không gian của ngươi thử xem.” Tiểu Không nói với Dạ Thương.
Dạ Thương gật đầu, liền toàn lực thi triển hai lần Không Gian Liệt về phía trước, tuy trên không trung xuất hiện vết nứt, nhưng rất nhanh đã khép lại.
“Vết nứt không gian này đối với ta mà nói thì có thể ra vào, nhưng tốc độ khép lại này quá nhanh rồi, nếu có thể giữ ổn định thì còn được.” Tiểu Không bĩu môi nói.
“Giữ ổn định? Vậy nếu ta tìm một vị Tôn giả đến cấm cố không gian, làm cho vết nứt này khép lại chậm hơn một chút thì sao?” Dạ Thương hỏi.
“Vậy đương nhiên được, bản nguyên chi lực của ta nằm trên người ngươi, chỉ cần có vết nứt không gian là ta có thể cảm nhận được, dù nhỏ cũng không sao, chỉ cần duy trì được một lúc là được.” Tiểu Không gật đầu với Dạ Thương.
“Vậy thì được, ta sẽ tìm một vị Tôn giả đáng tin cậy để giúp ta làm việc này.” Dạ Thương nói.
“Ngươi phải nhanh lên, ta lo tên đó ở phía trên sắp đột phá. Rất nhiều năm trước hắn đã là Tôn giả đỉnh phong rồi, ai biết ngày nào hắn sẽ bước vào Thánh giả cảnh? Đến lúc đó chúng ta sẽ không còn chút cơ hội nào nữa. Dù ta có thể làm được việc không để hắn nhận chủ, nhưng muốn chạy thoát thì hoàn toàn không có khả năng.” Tiểu Không cảnh báo.
“Rất nhanh thôi, ta sẽ lo liệu việc này, ngươi đừng lo lắng.” Dạ Thương đưa tay vỗ vỗ vai Tiểu Không.
“Ngươi giúp ta, ta cũng sẽ giúp ngươi. Ta có rất nhiều năng lực, dần dần ngươi sẽ biết.” Tiểu Không ngẩng đầu nhìn Dạ Thương nói.
“Vậy được, chúng ta đừng để lộ sơ hở, ta tiếp tục tu luyện, ba ngày sau ngươi truyền tống chúng ta ra ngoài là được.” Dạ Thương nói.
“Đi, chúng ta vào tầng sáu mươi, ở đó năng lượng sung túc, thích hợp tu luyện hơn.” Tiểu Không bảo Dạ Thương.
“Không thích hợp, nếu bị người bên ngoài biết tu vi Vấn Hư tứ cấp của ta lại lên được tầng sáu mươi thì chuyện đùa này lớn quá, cũng sẽ bị để ý, như vậy việc ta mang ngươi đi sẽ dễ bị bại lộ.” Dạ Thương nói. Nếu không có chuyện của Tiểu Không, Dạ Thương tất nhiên muốn xông lên cao hơn một chút, nhưng giờ hắn đã có sự dè chừng.
“Muốn cho bọn họ biết thì họ mới biết, không muốn cho bọn họ biết thì họ sẽ không biết. Đưa ngọc bài cho ta, chúng ta lên đó.” Tiểu Không vẫy vẫy tay với Dạ Thương.
Dạ Thương đưa ngọc bài giám sát cho Tiểu Không, sau đó dưới sự dẫn dắt của Tiểu Không, Dạ Thương tiến vào tầng sáu mươi.
Tầng sáu mươi là khu vực chỉ Tôn giả mới có thể đặt chân tới, độ đậm đặc của năng lượng đã đạt đến mức cực điểm.
“Tiểu Không, năng lượng trong không gian này của ngươi thật đáng sợ.” Dạ Thương lên tiếng.
“Đúng vậy, nhưng bị người ta cứ xông tới xông lui nên đã bị hấp thụ đi không ít, điều này gây tổn hại cho ta, nên dù Tôn giả tới, ta cũng kiểm soát, chặn bọn họ ở dưới tầng sáu mươi. Vì ta cũng cần tu luyện, không muốn người khác lột da trên người mình, cho nên mới cần ngươi mang ta đi.” Tiểu Không nói.
“Yên tâm, nhất định sẽ được.” Dạ Thương an ủi Tiểu Không một câu rồi ngồi xếp bằng bắt đầu tu luyện.
Lần tu luyện này kéo dài hai ngày, Dạ Thương không biết rằng tình hình bên ngoài đã vô cùng căng thẳng. Tử sĩ của gia tộc Cơ Ngu đang mai phục ở khu vực trước Huyền Thiên Tháp, đội trưởng tuần tra của Thiên Cực Khuyết cũng đã dẫn người xuất hiện tại khu vực này.
Lam Vũ Huyên cũng trực tiếp lộ diện, đây là cách răn đe gia tộc Cơ Ngu, vì nếu có thể không chiến thì vẫn tốt hơn.
Lúc này, ở tầng cao nhất của phân khuyết Thiên Cực Khuyết không xa Thời Không Bảo Tháp, Quách Khiếu chắp tay đứng lặng, bên cạnh còn có một nam tử đeo mặt nạ vàng.
“Diệu Dương, Dạ Thương rất quan trọng với Thiên Cực Khuyết chúng ta. Trong những ngày hắn ở Kình Thiên Vực, ngươi hãy âm thầm bảo vệ. Chỉ cần người tu luyện cấp Tôn giả ra tay thì cứ tiêu diệt.” Quách Khiếu nói với nam tử phía sau.
“Diệu Dương đã rõ.” Nam tử đeo mặt nạ vàng gật đầu, hắn chính là Diệu Dương, đứng đầu trong ba vị Hoàng Kim Điện Sĩ.
“Thiên Cực Khuyết chúng ta hiện chỉ có hai vị Thiên Cực Sứ, cho nên chỉ cần đạo đức bọn họ không khiếm khuyết, chúng ta có thể vì họ mà khai chiến với bất kỳ thế lực nào.” Quách Khiếu nói.
“Thuộc hạ hiểu.” Diệu Dương gật đầu.
Phía Dạ Thương, dưới sự nhắc nhở của Tiểu Không, hắn đã kết thúc tu luyện.
“Vấn Hư tứ cấp đỉnh phong, Tiểu Không, nơi này của ngươi đúng là thánh địa tu luyện.” Dạ Thương cảm nhận tu vi của mình rồi nói.
“Ngươi đang hút máu ta đấy, nhưng sự cung dưỡng một phần nhỏ cũng không tổn hại gì đến ta. Ngươi ra ngoài đi! Trong phạm vi hai mươi dặm quanh Thời Không Bảo Tháp này, chúng ta đều có thể giao tiếp.” Tiểu Không nói với Dạ Thương.
“Vậy ta đi trước đây, lát nữa ta đến vùng xung quanh rồi sẽ giao tiếp với ngươi. Ngoài ra, việc mang ngươi đi ta cũng sẽ khẩn trương thực hiện.” Dạ Thương đứng dậy nói.
“Vậy ta đợi tin tức của ngươi, thành công rồi thì không cần phải hầu hạ đám khốn này nữa. Còn nữa, xung quanh tháp xuất hiện không ít người tu luyện mang sát khí, ngươi cẩn thận chút, ngươi cầm lấy ngọc bài đi.” Tiểu Không ném ngọc bài giám sát cho Dạ Thương rồi nói.
“Có lẽ là thành vệ quân chăng?” Dạ Thương chỉnh đốn lại y bào nói.
“Không phải, bọn họ không phải thành vệ quân, không phải loại khí tức đó, ngươi cẩn thận một chút là đúng.” Nói xong, Tiểu Không vung tay lên.