"Điều này ổn không? Ta sợ đến lúc đó bị mắng." Dạ Thương lên tiếng nói.
"Ngươi là đại nam nhân mà sợ cái gì, Thánh Giả chi chiến rất hiếm gặp, không mở mang tầm mắt thì sau này sẽ hối tiếc đấy." Linh Lung lên tiếng nói.
"Được thôi! Ngươi còn không sợ, ta sợ cái gì, Tổng Hộ Pháp bọn họ có quở trách, cũng là quở trách ngươi là sư tỷ mà thôi." Dạ Thương cười cười nói.
"Ngươi còn định hố ta à? Không biết là ai hố ai đây, xuất phát!" Linh Lung lên tiếng nói.
Dạ Thương chào hỏi những người khác, mang theo Linh Lung đến truyền tống trận, sau đó truyền tống tới Lâm Hải thành, đi tới doanh trại bên bờ Vực Giới Hải.
Theo lẽ thường, vực chiến đã kết thúc, người nên rút lui thì đã rút lui, chiến trường Vực Giới Hải nên lạnh lẽo đìu hiu mới phải.
Thế nhưng sự thật lại không phải vậy, nơi này vẫn còn rất nhiều người, đều là tới cổ vũ cho Vũ Linh Phi.
Ngoài ra, Dạ Thương không biết rằng, Thiên Cực Khuyết đã làm tốt chuẩn bị tử chiến, chính là dùng người chồng chất, dùng Tôn Giả chồng chất, cũng phải kéo Phù Thiên Thánh Giả xuống, đây là vì Thiên Cực Khuyết tranh thủ cơ hội, bởi vì một khi Phù Thiên Thánh Giả thắng lợi, vấn đề sẽ trở nên vô cùng nghiêm trọng, đó là sự chênh lệch mà bao nhiêu Tôn Giả cũng không thể vãn hồi.
Trong chiếc lều ở trung tâm, Dạ Thương nhìn thấy Lâm Nguyên Đạo đang đeo mặt nạ vàng, ngoài ra còn có một người phụ nữ cũng đeo mặt nạ vàng.
"Hồ nháo! Các ngươi sao lại tới đây, không biết nơi này nguy hiểm sao?" Lâm Nguyên Đạo quát Dạ Thương và Linh Lung một câu.
"Dạ sư đệ muốn tới mở mang tầm mắt, Linh Lung bèn đi cùng." Linh Lung không chút do dự đẩy Dạ Thương ra.
Hố, rất hố!
Dạ Thương nhớ lại câu nói kia của Linh Lung, không biết là ai hố ai, đây không phải là trực tiếp hố lên chính mình sao.
"Tuy hơi lỗ mãng, nhưng ý tưởng rất tốt, cơ hội như vậy rất khó gặp." Lâm Nguyên Đạo vỗ vỗ vai Dạ Thương.
"Ánh mắt có thần, cơ sở linh hồn chi lực rất mạnh, khí huyết sôi trào, thân thể tu luyện hỏa hầu rất thâm hậu." Người phụ nữ đeo mặt nạ vàng nói.
"Chưa giới thiệu với các ngươi, vị này là Thái Thúc Yên, Phó Tổng Khuyết Chủ." Lâm Nguyên Đạo giới thiệu với Dạ Thương và Linh Lung.
"Dạ Thương bái kiến Thái Thúc Phó Khuyết Chủ." Dạ Thương cúi người.
"Linh Lung bái kiến Thái Thúc Phó Khuyết Chủ." Linh Lung cũng khom người hành lễ, nàng nhậm chức Thiên Cực Sứ sớm hơn Dạ Thương, nhưng phân khuyết của Cửu Vực Thập Bát Châu nàng chưa đi qua mấy nơi, hai vị phân khuyết chủ nàng đều chưa từng gặp mặt.
"Thiên Cực Khuyết chúng ta có người kế thừa, có hai vị Thiên Cực Sứ các ngươi ở đây, cộng thêm các thành viên Thiên Cực Tứ Tinh, Tam Tinh khảo hạch được khai quật từ các vực khác, cho dù sau này chúng ta có chiến tử, tương lai cũng không có vấn đề gì." Thái Thúc Yên lên tiếng nói.
"Đúng vậy, có người kế thừa, chúng ta tử chiến cũng không lo lắng, Lê trưởng lão, nhiệm vụ bảo vệ và bồi dưỡng bọn họ giao cho ngươi." Lâm Nguyên Đạo nói với Lê Chính Huyền.
Lê Chính Huyền gật đầu, sắc mặt rất nặng nề, hắn biết Lâm Nguyên Đạo đây là ý muốn phó thác con côi, nếu mọi người chiến tử, hắn phải chịu trách nhiệm bồi dưỡng Dạ Thương và Linh Lung, một lần nữa phát triển Thiên Cực Khuyết.
"Không bi quan đến thế, bản tọa chưa chắc đã bại." Lều bạt được vén lên, Vũ Linh Phi đeo mặt nạ vàng bước vào.
"Vũ sư muội!" Lâm Nguyên Đạo lên tiếng chào hỏi.
"Vũ sư tỷ, đã nhiều năm không gặp." Thái Thúc Yên chắp tay với Vũ Linh Phi.
"Mọi người không cần khách sáo, Dạ Thương đem bảo bối của đệ ấy cho ta mượn dùng, như vậy bản tọa rất có lòng tin, Phù Thiên Thánh Giả muốn thắng không dễ dàng như vậy đâu." Vũ Linh Phi lên tiếng nói.
"Vậy... vậy thật tốt quá." Sau khi ngẩn người, Lâm Nguyên Đạo hào hứng nói.
"Cho nên mọi người không cần bi quan, năng lực tự bảo vệ bản tọa có, nếu tử chiến, thì hắn cũng không dễ chịu gì, cho dù bản tọa không địch lại, hắn cũng không thoát khỏi vòng vây giết của các ngươi." Vũ Linh Phi lên tiếng nói.
Lời nói của Vũ Linh Phi biểu đạt hai hướng chiến đấu, loại thứ nhất chính là ai cũng không làm gì được ai, tới mức đó thì thu tay; loại thứ hai chính là tử chiến, Vũ Linh Phi có năng lực khiến đối phương trọng thương, trong tình huống đó, sự vây giết của Thiên Cực Khuyết và Tôn Giả Đông Huyền Vực cũng không phải là thứ mà Phù Thiên Thánh Giả có thể chống đỡ.
"Tốt, Dạ Thương làm tốt lắm." Thái Thúc Yên lên tiếng nói.
Nghe lời Vũ Linh Phi, mọi người đều nhẹ nhõm hơn.
Vũ Linh Phi có thể chống đỡ Phù Thiên Thánh Giả, vậy đại cục đã định, đây chính là việc một cao thủ có thể chống đỡ một thời đại.
Sau khi nghe đám người tầng cao Thiên Cực Khuyết trò chuyện một lát, Dạ Thương rời khỏi đại trướng, tự dựng một cái lều nhỏ.
Dạ Thương vừa dựng xong lều, Vũ Linh Phi đã tới.
"Phi dì, thế nào?" Dạ Thương lên tiếng hỏi.
"Trừ việc chưa nhận chủ, chức năng của Thời Không Bảo Tháp, Phi dì phần lớn đều có thể sử dụng, dùng để tấn công và phòng ngự đều không thành vấn đề." Vũ Linh Phi cười nói.
"Vậy thì đệ yên tâm rồi." Dạ Thương gật đầu.
"Pha ấm trà!" Vũ Linh Phi cười với Dạ Thương.
Dạ Thương gật đầu, bèn pha một ấm trà.
"Phi dì, nếu đã nắm chắc, có nên để người khác rút lui một đoạn, tránh cho khi đối phương cùng đường bí lối, ra tay với Tôn Giả?" Dạ Thương lên tiếng hỏi.
"Không cần, Tôn Giả chiến đấu, chỗ chúng ta bây giờ là chiến trường, bởi vì quy tắc Vực Giới Hải tấn công, Tôn Giả và Vấn Hư Cảnh không chịu nổi. Thánh Giả có thể khống chế quy tắc chi lực hộ thể, đã không sợ loại quy tắc tấn công này, cho nên chiến trường lần này không phải ở đây." Vũ Linh Phi lên tiếng nói.
"Nghĩa là chiến trường của Phi dì và tên kia sẽ ở trên không Vực Giới Hải?" Dạ Thương lên tiếng hỏi.
"Đúng vậy." Vũ Linh Phi lên tiếng nói.
Dạ Thương hiểu ra, người ở bên này quả thực không cần rút lui.
Tiếp theo yên tĩnh vài ngày, sau đó có người tới báo tin, phía Đông Yên Thành xuất hiện người của Kình Thiên Vực, nhưng không giao chiến, trực tiếp lái chiến thuyền trên không bay về hướng Lâm Hải Thành.
"Còn rất sáng suốt, tấn công Đông Yên Thành không có ý nghĩa, nếu hắn không thể thắng, hậu quả chính là sự trả thù điên cuồng của chúng ta, vẫn là dùng chiến đấu giữa chúng ta để quyết định thắng bại là tốt nhất." Vũ Linh Phi lên tiếng nói.
"Vũ sư muội, lần này vất vả cho đệ rồi, nếu đệ cảm thấy áp lực lớn, hãy gọi chúng ta, ta và Thái Thúc sư muội sẽ xuất thủ, ba người chúng ta nhất định có thể liều mạng giết hắn." Lâm Nguyên Đạo nhìn Vũ Linh Phi nói.
"Đúng vậy, Vũ sư tỷ, cho dù là vây giết hắn, chúng ta cũng không mất mặt, một lão bài Thánh Giả tới ước chiến sư tỷ, đây mới là mất mặt." Thái Thúc Yên lên tiếng nói.
"Được, loạn thế tới rồi, Thiên Cực Khuyết và Đông Huyền Vực chúng ta có thể quật khởi hay không, chính là xem trận này." Vũ Linh Phi nhìn lên không trung Vực Giới Hải phía xa nói.
"Chỉ cần Vũ sư tỷ không bại, cộng thêm Kình Thiên Vực và Thái Nhạc Vực thời gian trước bị giết đến nguyên khí đại thương, sau này sẽ không còn ai, không thế lực nào có thể lay chuyển địa vị Thiên Cực Khuyết chúng ta, Đông Huyền Vực cũng sẽ đứng trên đỉnh Cửu Vực." Thái Thúc Yên lên tiếng nói.
"Đúng vậy, cho nên trận này rất quan trọng, chỉ có thể thắng không được bại." Lâm Nguyên Đạo lên tiếng nói.
Vũ Linh Phi gật đầu, nàng biết trận này rất quan trọng, gần như quyết định đại thế Cửu Vực tương lai.
Thời gian trôi qua trong sự áp lực, vào buổi trưa một con chiến thuyền trên không xuất hiện, sau đó dừng lại trên không Vực Giới Hải, tiếp đó một lão giả tóc trắng xuất hiện.
"Kim Hoàng có ở đó chăng!" Lão giả đứng trên không trung lên tiếng, âm thanh truyền tới như sóng cuộn.