"Không còn sự đe dọa của Chấn Thiên Bang, từ nay về sau chúng ta cũng không cần phải khép nép e dè nữa."
Bách Lý Hồng Trang xoay người lại, không nhìn trận đại chiến phía sau nữa. Thắng bại của trận chiến này đã định, thứ duy nhất không chắc chắn chính là tổn thất của Chấn Thiên Bang lớn đến nhường nào.
Thế nhưng, với tính cách của Diệp Lệ Phi, nghĩ cũng biết chắc chắn ông ta sẽ giáng một đòn nặng nề cho Chấn Thiên Bang, như vậy là đủ rồi.
Khi Diệp Lệ Phi dẫn theo thuộc hạ trở về, rất nhiều người trên thân đều mang vết thương, thế nhưng trên mặt mọi người đều tràn ngập nụ cười vui sướng, hiển nhiên trận đánh ngày hôm nay khiến họ cảm thấy vô cùng sảng khoái!
"Ta sớm đã thấy đám người Chấn Thiên Bang kia chướng mắt rồi, hôm nay nhìn bộ dáng hoảng loạn không kịp trở tay của bọn chúng, ta thấy thật sướng!"
"Đám người từ nơi khác đến kia cứ được đằng chân lân đằng đầu, thực sự tưởng chúng ta sợ bọn chúng chắc, giờ chẳng phải đang bị chúng ta đánh cho như chó nhà có tang sao?"
"Anh em hôm nay đều vất vả rồi, mọi người hãy nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai ta sẽ ban thưởng cho mọi người!" Diệp Lệ Phi đứng trước mặt mọi người, giơ cao hai tay, giọng nói vô cùng hào sảng.
Lời này vừa thốt ra, các tu luyện giả tại hiện trường đều bộc phát ra một hồi kinh hô, trên mặt dâng lên vẻ vui mừng khôn xiết.
"Bang chủ vạn tuế!"
Tiếng của bang chúng Thanh Hồng Bang vang dội, âm thanh tràn ngập vui sướng và khoái chí lan tỏa khắp nơi lấy Thanh Hồng Bang làm trung tâm.
Từ ngày hôm nay trở đi, thế lực của Chấn Thiên Bang đã hoàn toàn biến mất trên đảo Phỉ Thúy, ngày sau muốn đặt chân lên đảo Phỉ Thúy e rằng cũng là một chuyện không thể nào.
Tâm trạng của Diệp Lệ Phi tốt đến cực điểm, sau khi thay một bộ y phục sạch sẽ liền đi tìm Bách Lý Hồng Trang bốn người. Đối với ông mà nói, Bách Lý Hồng Trang bốn người thực sự là ân nhân lớn của ông!
"Diệp bang chủ, thật sự chúc mừng ông!" Bách Lý Hồng Trang bốn người mỉm cười nói.
Diệp Lệ Phi cười tươi rói, khóe môi nhếch lên tận mang tai, "Đâu có, đâu có, tất cả là nhờ các vị, nếu không có các vị, giờ phút này người vui vẻ chính là Chấn Thiên Bang rồi."
Trong lòng ông rất rõ ràng, nếu không phải bốn người trước mắt xuất hiện, bây giờ e là ông đã bệnh tình nguy kịch, làm sao có được sự uy phong đại sát tứ phương của ngày hôm nay?
"Diệp bang chủ khách khí rồi, chúng ta chỉ là hiến kế, người thực thi chân chính vẫn là Thanh Hồng Bang."
"Hôm nay Chấn Thiên Bang chịu tổn thất nặng nề, theo dự đoán của ta, thế lực của Chấn Thiên Bang ít nhất đã co rút lại một nửa. Chỉ là tốc độ của Cao Hán Xuân bọn chúng rất nhanh, ngay lập tức đã bỏ chạy mất."
Trên mặt Diệp Lệ Phi lộ ra vài phần tiếc nuối, nếu hôm nay có thể tự tay lấy mạng Cao Hán Xuân, đó mới là chuyện sảng khoái nhất.
Đối với kết quả này, Bách Lý Hồng Trang và những người khác cũng không lấy làm lạ. Cao Hán Xuân với tư cách là bang chủ Chấn Thiên Bang, cho dù bang chúng có tổn thất lớn đến đâu, bản thân hắn tuyệt đối sẽ không sao.
"Ngày sau chắc chắn sẽ có cơ hội." Đế Bắc Thần thản nhiên nói.
"Diệp bang chủ, không giấu gì ông, hôm nay chúng tôi có một việc muốn thỉnh giáo ông, hoặc có thể nói là muốn nhờ ông giúp một tay." Bách Lý Hồng Trang chậm rãi mở lời.
"Đế nhị công tử cứ nói đừng ngại, giữa chúng ta không cần khách khí như vậy, chỉ cần là chuyện ta có thể giúp, tuyệt đối không vấn đề gì!" Diệp Lệ Phi vỗ ngực cam đoan. Đế nhị công tử trước mắt chính là quý nhân của ông, chỉ riêng ân cứu mạng này thôi đã không phải chuyện dễ dàng đền đáp rồi.
"Diệp bang chủ, không biết ông có hiểu biết gì về Kim Diễm Đấu Giá Hành không?"
Diệp Lệ Phi gật đầu, "Kim Diễm Đấu Giá Hành chính là đấu giá hành duy nhất trên Bồng Lai Chi Đảo, ở rất nhiều đảo đều có chi nhánh."