Bách Lý Hồng Trang trên mặt tràn đầy ý cười, Đế Bắc Thần ở phương diện này hố Ôn Tử Nhiên thật đúng là hố chết người không đền mạng mà!
Kỳ thật lúc trước Đế Bắc Thần viết tên Ôn Tử Nhiên vào phần ký tên, nàng cũng đã chú ý tới, chỉ là thấy Ôn Tử Nhiên tự mình cười đến xán lạn như vậy, nàng liền không đi vạch trần, muốn xem một chút biểu cảm cuối cùng của Ôn Tử Nhiên.
Hiện tại nhìn thấy, quả nhiên rất vui vẻ.
"Bắc Thần, nói như vậy là chàng đã đưa liệu thương dược thành công đến tay Điềm Mộng rồi?" Bách Lý Hồng Trang cười hỏi.
Đế Bắc Thần gật đầu, "Liệu thương dược và tờ giấy ta đều đã đưa qua đó rồi, tin tức chúng ta muốn nói chuyện với cao tầng, ta tin Điềm Mộng sẽ không lờ đi đâu."
"Vậy tiếp theo chúng ta chính là chờ tin tức." Bách Lý Hồng Trang đáp.
"Trải qua chuyện vừa rồi Bắc Thần làm ầm ĩ, hiện tại đã không còn ai nghi ngờ chúng ta chính là số mười tám nữa, có thể tạm thời thở phào nhẹ nhõm." Ôn Tử Nhiên nhướng mày, "Các người không chú ý tới người ở cửa đều đã dần dần tản đi không ít sao? Bọn họ hình như đã chuyển mục tiêu sang hướng khác rồi."
"Số lượng tu luyện giả toàn bộ tầng hai tuy không nhiều, nhưng muốn từng người bài tra, bọn họ e là cũng không có năng lực này."
"Những người này vốn dĩ là tới vận may, nếu gặp được thì bọn họ có thể kiếm một món hời lớn, còn về những cao thủ thực sự có bản lĩnh khác, căn bản không có hứng thú lãng phí thời gian trên người chúng ta."
Lỗ Minh Húc hiện tại đối với Bách Lý Hồng Trang có thể nói là hận đến cực điểm, gần như vừa xuất hiện liền miễn không được bị người khác chế nhạo.
Tuy nói thân phận địa vị của hắn không yếu, đại bộ phận người đều không dám đắc tội hắn, nhưng ngày thường kẻ thù của hắn cũng không ít, cho nên mượn cơ hội này, hắn phải chịu rất nhiều sự châm chọc.
Mỗi khi nghĩ đến Bách Lý Hồng Trang, Lỗ Minh Húc liền tức giận không thôi, một cái thiệt thòi ngậm bồ hòn lớn như vậy, nếu cứ như vậy nuốt xuống, sau này trước mặt đám gia hỏa kia hắn thật đúng là không ngẩng đầu lên nổi.
"Đã ngươi muốn trốn, không muốn tiết lộ thân phận thật sự, vậy thì ta sẽ đi từng người bài tra, xem đến lúc đó ngươi còn có thể tiếp tục ẩn giấu được nữa hay không."
Trong mắt Lỗ Minh Húc hiện lên một tia sáng lạnh lẽo, lần trước hắn đi một nước cờ sai, trộm gà không thành còn mất nắm gạo, lần này, hắn sẽ trực tiếp khiến Bách Lý Hồng Trang bại lộ trong mắt người khác, không cần hắn ra tay cũng có thể giải quyết gọn gàng dứt khoát.
Điềm Mộng lúc bán liệu thương dược liền phát hiện trong Càn Khôn túi còn có một tờ giấy, nàng mở ra xem, lập tức liền đi thông báo cho cao tầng của Ma Luyện tháp.
So với việc bán liệu thương dược, đây mới là việc mấu chốt nhất lúc này.
Cao tầng của Ma Luyện tháp hiển nhiên đối với Bách Lý Hồng Trang cũng rất có hứng thú, hiện tại nghe được Bách Lý Hồng Trang chủ động yêu cầu muốn cùng bọn họ đàm một bút giao dịch, nhất thời liền nảy sinh hứng thú.
"Đế công tử, Tần quản sự mời ngài lên lầu nói chuyện cặn kẽ."
"Được."
"Ta đi cùng nàng." Đế Bắc Thần theo sát nói.
Bách Lý Hồng Trang liếc nhìn Đế Bắc Thần một cái, biết rõ Đế Bắc Thần là quan tâm mình liền gật đầu, "Được."
Dưới sự dẫn dắt của Điềm Mộng, Bách Lý Hồng Trang hai người đi tới căn phòng đã hẹn.
Đối với cao tầng Ma Luyện tháp này, bọn họ tuy có nghe nói qua nhưng chưa từng chính diện nói chuyện qua, chuyện trước kia cũng đều do Điềm Mộng thay mặt truyền đạt.
"Đế công tử, các người cứ ngồi tạm một lát tại đây, ta đi thông báo cho Tần quản sự."
"Được."
Ngay khi Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần uống trà chưa được bao lâu, vị Tần quản sự kia liền đầy mặt tươi cười đi vào trong phòng, "Hai vị Đế công tử, rất hân hạnh, rất hân hạnh."
Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần đứng dậy, trên mặt cũng nở nụ cười vui vẻ, "Rất hân hạnh, Tần quản sự."