Việc tu luyện trong thế giới đại dương vô cùng gian khổ. Nếu nói bốn người Bách Lý Hồng Trang trước kia còn chưa quá quen thuộc với những trận chiến trên mặt biển, thì giờ đây sau khi trải qua quãng thời gian tu luyện tại đây, họ đã trở nên quá đỗi quen thuộc với đại dương, cảm giác sợ hãi ban đầu sớm đã không còn.
Ngay cả Ôn Tử Nhiên, người vốn làm quen với môi trường nước ít thời gian nhất, giờ đây khi đối mặt với biển cả cũng vô cùng thoải mái. Chỉ có điều, họ không dám tùy tiện xuống nước, bởi vì mặt biển trông có vẻ tĩnh lặng này nơi nơi đều đầy rẫy nguy cơ, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể mất mạng như chơi.
Chẳng biết từ bao giờ, tần suất sử dụng thuốc trị thương của bốn người Bách Lý Hồng Trang đã trở nên cực kỳ cao. Hầu như trận chiến nào cũng không tránh khỏi việc bị thương, mà những trận đánh liên tiếp lại càng khiến họ thường xuyên rơi vào hiểm cảnh.
Tuy nhiên, trong quá trình đó, sức chiến đấu và sức bền của họ cũng không ngừng được nâng cao, mỗi lần thoát chết trong gang tấc đều thúc đẩy sự tiến bộ của họ.
Hầu như trên người ai cũng mang theo các vết thương khác nhau, tình trạng của ba con thú cưng cũng chẳng khá khẩm hơn họ là bao.
Vốn dĩ ba con thú cưng cũng là lũ "vịt cạn", nhưng giờ đây chúng đã sớm quen với môi trường nước. Điều khiến Bách Lý Hồng Trang và mọi người dở khóc dở cười là họ vẫn chưa đột phá thành công, thì ba con thú cưng đã dẫn trước đột phá rồi...
Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đột phá thì cũng thôi đi, dù sao chúng cũng đã một thời gian không thăng cấp, nhưng Bạch Sư thế mà lại đột phá nữa chứ...
Tất cả những điều này đều phải kể công cho lũ yêu thú dưới biển thích tấn công theo bầy đàn. Số lượng mỗi lần xuất hiện của đám yêu thú này cực kỳ đông đảo, một khi đã giao thủ thì trừ khi giải quyết sạch sẽ đối phương, nếu không trận chiến này tuyệt đối sẽ không dừng lại.
Cứ như vậy, tất cả yêu tinh đều chui vào bụng Bạch Sư, cộng thêm thiên phú biến thái của nó, thế là nó lại đột phá.
Hiện tại, thực lực mạnh nhất trong cả đội của họ đã trở thành Bạch Sư.
Điều này không khỏi khiến trong lòng mọi người dấy lên cảm giác "người không bằng thú", họ vất vả cực nhọc tu luyện, vậy mà chỉ có thể trố mắt nhìn Bạch Sư thăng cấp hết lần này đến lần khác.
"Thật là nghịch thiên mà!" Ôn Tử Nhiên nhìn Bạch Sư bên cạnh vẫn đang ăn một cách ngon lành, miệng tên nhóc này dường như chưa từng ngừng nghỉ, cậu ước gì mình cũng có thể thăng cấp dễ dàng như thế.
"Ta thật ngưỡng mộ Bạch Sư, tốc độ tu luyện này đúng là vô địch thiên hạ." Trên mặt Thượng Quan Doanh Doanh không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ.
Bạch Sư đắc ý nhìn Ôn Tử Nhiên và Thượng Quan Doanh Doanh, tiếng nhai yêu tinh lại càng trở nên giòn giã hơn vài phần: "Hai người các ngươi không ngưỡng mộ nổi đâu."
Thế nhưng, ngay khi họ đang trò chuyện, ánh mắt Đế Bắc Thần bỗng thay đổi vài phần. Hắn giơ tay phải lên, dựng một ngón tay đặt bên môi, nói: "Hồng Trang hình như sắp đột phá rồi."
Lời vừa dứt, Ôn Tử Nhiên và Thượng Quan Doanh Doanh đều nhìn về phía Bách Lý Hồng Trang. Quả nhiên, Bách Lý Hồng Trang đang nhắm nghiền đôi mắt, khí tức trong cơ thể bắt đầu ẩn hiện sự dao động.
"Đột phá ở đây sợ là vô cùng nguy hiểm." Ôn Tử Nhiên nghiêm nghị vài phần. Họ ở trên mặt biển này bất cứ lúc nào cũng có thể bị yêu thú tấn công, nếu lúc Bách Lý Hồng Trang đột phá mà bị quấy rầy thì thật là tai hại.
Sắc mặt Đế Bắc Thần cũng trầm trọng không kém: "Tốt nhất vẫn nên trở về rồi hãy đột phá, bằng không chúng ta chỉ có thể nghĩ cách bảo vệ để Hồng Trang không bị ảnh hưởng."
Lúc này, Bách Lý Hồng Trang mở mắt ra, lông mày nàng nhíu chặt, thần tình lộ vẻ đau đớn.
"Theo thời gian này, chúng ta chắc sắp phải trở về rồi."
Nàng cưỡng ép đè nén cơ hội đột phá xuống. Điều bất lực nhất khi đến nơi này chính là không thể tùy ý trở về, mà phải dựa vào Hỗn Độn Chi Giới để kiểm soát thời gian.