Nghe ba con thú nhỏ bàn luận, tâm trạng Bách Lý Hồng Trang cũng vô cùng phức tạp.
Nàng một lòng chỉ mong Doanh Doanh và Tử Nhiên có thể vượt ải thành công, như vậy bọn họ chắc chắn đều trở thành tu luyện giả cảnh giới Tinh Mang.
Chỉ tiếc là bây giờ Doanh Doanh đã thất bại rồi, bất luận Ôn Tử Nhiên có thành công hay không, chàng ấy chắc chắn đều sẽ ở cùng với Doanh Doanh, vậy nàng và Bắc Thần rốt cuộc phải làm sao đây?
Nghĩ đến đây, Bách Lý Hồng Trang vô thức liếc nhìn Đế Bắc Thần một cái, nghĩ tới tính cách của Bắc Thần, nhất định sẽ kiên trì ở lại chờ Doanh Doanh, bọn họ cùng nhau xuất phát.
Có lẽ Tiểu Bạch nói không sai, đã đợi nhiều năm như vậy rồi, thì có lẽ đợi thêm một thời gian nữa cũng chẳng sao.
Dù sao thì hai người Tử Nhiên vì không muốn họ cô độc không nơi nương tựa khi đến Bồng Lai chi đảo nên mới đặc biệt đi cùng họ đến đây, vì thế họ tuyệt đối không thể bỏ lại hai người Ôn Tử Nhiên.
"Cũng may Tử Nhiên vẫn còn đang kiên trì, hy vọng Tử Nhiên có thể thành công."
Thượng Quan Doanh Doanh tràn đầy hy vọng nhìn cánh cửa phòng vượt ải vẫn đang đóng chặt kia, Ôn Tử Nhiên đang ở bên trong vượt ải.
Nàng đã thất bại, Ôn Tử Nhiên vẫn còn hy vọng.
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang và những người khác cũng không khỏi nhìn về phía cánh cửa phòng vượt ải đang đóng chặt, chỉ hy vọng Ôn Tử Nhiên có thể kiên trì đến cùng.
Chứng kiến cảnh này, Long Nguyên Uy và Dịch Tử Hoa trong lòng cũng có chút cảm khái, nghĩ năm đó bọn họ cũng từng đến đây thử qua, chỉ là đều không thành công mà thôi.
Xét về điểm này, bọn họ đúng là không bằng Bách Lý Hồng Trang và những người khác.
Các tu luyện giả xung quanh từ khi thấy Thượng Quan Doanh Doanh bước ra đã hiểu rằng việc vượt ải này quả nhiên không có bí quyết gì, bằng không với kinh nghiệm của ba người kia, Thượng Quan Doanh Doanh cũng không đến nỗi phải thất bại.
Lại qua vài canh giờ nữa, đột nhiên, phòng vượt ải lại truyền đến một hồi âm thanh.
Nghe thấy âm thanh này, Bách Lý Hồng Trang và những người khác không khỏi nhìn nhau, nếu họ nghe không lầm, âm thanh này dường như phát ra từ căn phòng vượt ải của Ôn Tử Nhiên.
Phát hiện ra âm thanh này, mọi người đều không khỏi nhíu mày, thời gian rõ ràng vẫn chưa tới mà.
"Chẳng lẽ Tử Nhiên cũng thất bại rồi?" Ánh mắt Thượng Quan Doanh Doanh có chút phức tạp, nàng hiểu rõ Tử Nhiên để tâm tới lần vượt ải này như thế nào.
Để có thể vượt ải thành công, Ôn Tử Nhiên đã vô cùng nỗ lực. Năm đó ở Huyết Luyện Tháp không thành công, hắn vẫn luôn khắc ghi trong lòng, vì thế hắn luôn đặt hết hy vọng vào Ma Luyện Tháp, chỉ mong lần này có thể thành công.
Nếu lần này Ôn Tử Nhiên lại thất bại, chắc chắn đả kích nhận được sẽ còn lớn hơn nàng, đây tuyệt đối không phải là tình huống mà nàng muốn nhìn thấy.
Chỉ là, dù Thượng Quan Doanh Doanh có không muốn nhìn thấy đến đâu, cảnh này vẫn cứ xảy ra.
Cánh cửa phòng vượt ải mở ra, bóng dáng Ôn Tử Nhiên chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Thấy vậy, Thượng Quan Doanh Doanh lập tức chạy tới, trên mặt lộ vẻ lo lắng và quan tâm, nói: "Tử Nhiên, huynh thế nào rồi?"
Ôn Tử Nhiên nhìn Thượng Quan Doanh Doanh bên cạnh, trong mắt không khỏi lóe lên một tia kinh ngạc, "Doanh Doanh?"
"Ừm, ta ở đây." Thượng Quan Doanh Doanh gật đầu nói.
Ánh mắt Ôn Tử Nhiên thoáng biến đổi, trong lòng hiểu ra hóa ra Doanh Doanh cũng thất bại giống mình.
Xem ra, hắn vẫn còn đánh giá thấp độ khó của bài sát hạch này, bảo sao mà bao nhiêu tu luyện giả đều không thể vượt ải thành công, bởi vì độ khó này thực sự quá lớn.
Nhìn lại mới thấy, Đế Bắc Thần, Bách Lý Hồng Trang cùng Mặc Vân Giao quả thực là ba thiên tài.
Nghĩ cũng phải, chỉ có những thiên tài như bọn họ mới có thể phá vỡ ma chướng để giành được truyền thừa lợi hại đến thế này.