“Thì ra là thế.” Thượng Quan Doanh Doanh lập tức hiểu ra, “Ta thấy bộ dạng Khúc Vân Dao vô pháp vô thiên như vậy, hóa ra vẫn có người quản được nàng ta.”
“Nói đến đây, chúng ta vẫn chưa hiểu rõ vì sao ngươi lại bị Khúc Vân Dao bắt đi.” Nhậm Tử Mỹ không nhịn được lên tiếng, “Nếu là bắt Hồng Trang thì ta còn có thể hiểu được, nhưng vì một quả Vân Linh mà bắt ngươi đi thì ta có chút không hiểu nổi.”
Nghe vậy, Thượng Quan Doanh Doanh nhướng mày, “Vì sao bắt Hồng Trang thì có thể hiểu được?”
“Bởi vì Đoạn Hoa Ly thích Hồng Trang mà, phàm là nữ nhân nào được Đoạn Hoa Ly để mắt tới, Khúc Vân Dao đều sẽ cảm thấy chướng mắt.”
“Ngươi đoán đúng rồi đấy!” Thượng Quan Doanh Doanh giơ ngón tay cái lên với Nhậm Tử Mỹ, “Thật ra ý định ban đầu của Khúc Vân Dao chính là muốn đối phó với Hồng Trang, chẳng qua chiều hôm đó Hồng Trang đang bế quan, nên chỉ có một mình ta đi qua đó.”
“Hèn gì.”
Nhậm Tử Mỹ và Nhậm Tử Hằng nhìn nhau, lập tức cũng đã hiểu rõ.
Trước kia bọn họ đã cảm thấy chuyện này có điểm kỳ quặc. Khúc Vân Dao thích gây chuyện thị phi ở Bồng Lai Điện là chuyện ai cũng biết, chỉ có điều những người nàng ta nhắm vào đều là nữ tử, hơn nữa những nữ tử này đều có một điểm chung, đó chính là đều từng được Đoạn Hoa Ly yêu thích.
Với cái tính cách phong lưu đa tình này của Đoạn Hoa Ly, bất kỳ nữ tu luyện giả nào có chút nhan sắc đều không tránh khỏi bị hắn trêu chọc một phen. Nhớ năm đó Nhậm Tử Mỹ cũng từng trải qua chuyện như vậy, chẳng qua Đoạn Hoa Ly chỉ đùa giỡn chút thôi, nên sự việc cũng không làm ầm ĩ đến mức nghiêm trọng.
“Xem biểu cảm của hai người thì dường như biết rất nhiều chuyện nhỉ, không bằng kể cho chúng ta nghe một chút?”
“Nhắc đến chuyện này thì thú vị lắm.” Trong mắt Sở Cẩm Phong hiện lên một tia cười ý, “Đây chính là một mối tình tay ba vô cùng nổi tiếng.”
“Tình tay ba?”
Bách Lý Hồng Trang và mọi người ngẩn ra, tình huống này bọn họ quả thực vẫn chưa từng nghe qua.
“Không sai.”
“Năm đó Đoạn Hoa Ly vốn đã để mắt đến Khúc Vân Dao, bởi vì nhan sắc của nàng ta cũng rất khá. Khúc Vân Dao đối với Đoạn Hoa Ly cũng có chút thiện cảm, hai người coi như là vừa gặp đã yêu. Tuy nhiên lúc đó chỉ mới vừa quen biết thôi, chỉ gặp nhau vài lần, nảy sinh chút hảo cảm, nói với nhau vài câu, nhưng ngay cả tên đối phương là gì cũng không rõ.”
“Sau đó Đoạn Hoa Ly đi lịch luyện ở nơi lịch luyện. Ai mà ngờ trong lúc lịch luyện lại gặp được Khúc Vân Thường.”
“Đoạn Hoa Ly không biết Khúc Vân Dao và Khúc Vân Thường là chị em song sinh, cứ ngỡ Khúc Vân Thường chính là Khúc Vân Dao, nên khi cùng nhau lịch luyện liền bắt đầu theo đuổi. Sau một lần cứu được Khúc Vân Thường, nàng cũng nảy sinh tình cảm với hắn, hai người cứ thế đến với nhau.”
“Sau khi rời khỏi nơi lịch luyện, Khúc Vân Thường liền nói với Khúc Vân Dao rằng mình đã có người trong lòng. Trùng hợp là Khúc Vân Dao cũng nói mình đã có ý trung nhân, hai chị em rất vui mừng nên định hẹn hai người trong lòng mình ra gặp mặt một lần.”
“Ai ngờ vừa gặp mặt, tình huống liền trở nên lúng túng.”
“Đoạn Hoa Ly hoàn toàn không ngờ tới việc sẽ nhìn thấy hai người giống hệt nhau, trong thoáng chốc ngay cả bản thân mình rốt cuộc thích ai cũng không phân biệt được.”
“Khúc Vân Thường và Khúc Vân Dao đương nhiên cũng chết lặng. Các nàng hoàn toàn không ngờ sự việc lại biến thành tình huống như vậy, thế là lập tức trở nên lúng túng.”
“Không phải chứ? Thú vị vậy sao?” Ôn Tử Nhiên không khỏi chậc lưỡi, chuyện kiểu này thật đúng là khó mà nói.
Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này cũng không biết phải phân định ai đúng ai sai như thế nào.
Hai chị em đều không ngờ tới sẽ xảy ra tình huống như thế này, mà Đoạn Hoa Ly vẫn luôn nghĩ chỉ là một người, hoàn toàn không ngờ rằng người mình gặp lại là hai người khác nhau…