Đoạn Hoa Ly sắc mặt âm trầm, đen tựa đáy nồi.
Nỗi đau trên thân thể hoàn toàn không thể sánh bằng sự đau đớn trong lòng hắn lúc này. Đối mặt với một con châu chấu mà ngày trước mình tùy ý có thể bóp chết, nay lại đang nắm giữ sinh tử của mình, sự chênh lệch này không nghi ngờ gì là vô cùng to lớn.
Hắn vốn muốn cho Bách Lý Hồng Trang biết rõ mình mạnh hơn Đế Bắc Thần bao nhiêu, nhưng tình cảnh hiện tại chẳng khác nào trực tiếp giáng cho hắn một cái tát vang dội.
Ánh mắt của Khúc Vân Thường và Khúc Vân Dao đều đổ dồn lên người Đoạn Hoa Ly, trong lòng tràn đầy lo âu.
Khúc Vân Dao lúc này đã sớm vạn niệm câu tro, nhưng nàng không hề hy vọng Đoạn Hoa Ly cứ như vậy mà chết đi.
Nếu như nàng đã bị Bách Lý Hồng Trang phế bỏ tu vi từ trước, thì căn bản nàng đã chẳng cầu xin Đoạn Hoa Ly giúp đỡ, cũng sẽ chẳng kéo Đoạn Hoa Ly xuống nước.
Hà Vân Quân không kìm được nhìn sang Khúc Vân Thường bên cạnh, khi nhìn thấy vẻ lo lắng nồng đậm trong mắt nàng, hắn cũng không khỏi nhíu mày, giữa lông mày hiện lên vài tia khó chịu.
Nhớ thuở ban đầu khi hắn theo đuổi Khúc Vân Thường, đã biết Khúc Vân Thường một lòng hướng về Đoạn Hoa Ly, chỉ là vì vướng bận Khúc Vân Dao nên mới phải chia lìa mà thôi.
Vốn tưởng rằng đã qua thời gian dài như vậy, Khúc Vân Thường sớm đã thay đổi suy nghĩ, không ngờ giờ phút này vẫn lo lắng cho Đoạn Hoa Ly như thế. Chẳng lẽ tấm chân tình của hắn suốt bao ngày qua đối với Khúc Vân Thường lại chẳng có chút ý nghĩa nào sao?
Nghĩ tới đây, một loại hận ý khó tả cũng lan tràn trong lòng Hà Vân Quân.
Một tiếng động kinh thiên vang dội lên, công kích của Đế Bắc Thần và Đoạn Hoa Ly hung hăng va chạm vào nhau.
Toàn bộ mặt đất dường như đều run lên một cái, mang theo cảm giác như trời sập đất nứt.
Mọi người chỉ thấy hai đạo quang hoa rực rỡ va chạm vào nhau, ngay sau đó liền cảm nhận được sức mạnh chấn thiên hám địa kia, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt kinh hãi.
Chỉ là, trong ánh sáng chói lọi rực rỡ kia, mọi người đều không biết rõ tình trạng của Đế Bắc Thần và Đoạn Hoa Ly thế nào.
Cho đến khi một tiếng hừ lạnh vang lên, ngay sau đó, một bóng người như đường parabol rơi mạnh xuống mặt đất, ánh mắt mọi người ngưng lại, lúc này mới phát hiện người này chính là Đoạn Hoa Ly.
Khi mọi người nhìn rõ bộ dạng thê thảm của Đoạn Hoa Ly, ai nấy cũng không khỏi hít sâu một hơi.
Y phục của Đoạn Hoa Ly vốn đã bị kiếm của Đế Bắc Thần vạch ra từng đường rách nát từ trước, lộ ra những vệt máu tươi, giờ đây lại lẫn lộn cùng bụi bặm và bùn đất, trông lại càng thêm nhếch nhác chật vật.
Quan trọng nhất là sắc mặt Đoạn Hoa Ly cực kỳ tái nhợt, rõ ràng là đã phải chịu trọng thương.
Ngược lại, Đế Bắc Thần lại như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, vẫn là bộ dáng phong độ nhẹ nhàng, ngay cả nửa điểm lộn xộn cũng không có, sự chênh lệch thực lực thế này khiến mọi người không khỏi cảm thán.
"Ngươi thua rồi." Đế Bắc Thần chậm rãi lên tiếng.
Theo tiếng nói của Đế Bắc Thần vừa dứt, sắc mặt Đoạn Hoa Ly càng thêm âm trầm, nhưng lại chẳng thể nói ra lời nào.
Hắn quả thực đã thua, hơn nữa còn thua rất thê thảm.
Khoảnh khắc tiếp theo, Đế Bắc Thần nhìn về phía Đoạn Hoa Ly, ánh mắt hắn băng hàn và lạnh lẽo: "Từ lúc ban đầu, ta đã từng nói, ta nhất định sẽ giết ngươi. Hôm nay, ta cũng có thể thực hiện lời hứa này rồi."
Đồng tử Đoạn Hoa Ly co rút mạnh, lập tức gắng gượng đứng dậy, hắn không muốn cứ thế chết tại nơi này.
Thế nhưng, động tác của Đế Bắc Thần lại cực nhanh, tay phải vung lên, Lưu Quang Kiếm trực tiếp đâm ra, không chút lưu tình tấn công về phía Đoạn Hoa Ly.
Thấy vậy, Đoạn Hoa Ly lập tức muốn né tránh, chỉ tiếc vừa mới chịu trọng thương, trong chốc lát không thể tránh né kịp.
Nhìn thấy Lưu Quang Kiếm sắp đâm vào cơ thể mình, đột nhiên một bóng người chắn ngay trước mặt hắn!