Ngô Văn Phong nhận lấy minh văn, lại nhìn thoáng qua sau đó trong lòng đã có phán đoán.
Xem ra, tấm minh văn này mười phần tám chín không sai, không ngờ Bách Lý Hồng Trang tuổi còn trẻ lại thật sự là một minh văn sư có thiên phú cực cao.
“Ta sẽ mang tấm minh văn này đi giám định một phen, bản thân ta không phải là minh văn sư, cho nên hiện tại cũng không thể cho ngươi một câu trả lời khẳng định.”
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, thần sắc vẫn bình thản như cũ: “Ta chờ hồi âm của Ngô quản sự, đương nhiên, nếu như ngài chọn từ chối cũng không sao.”
“Ta tin rằng, ở thượng tầng giới này, thế lực nguyện ý chiêu mộ ta vẫn còn không ít.”
Theo tiếng nói của Bách Lý Hồng Trang rơi xuống, Hoàn Nhan Hãn và Diệp Hạo Miểu đều ngẩn ra, không ngờ vào thời khắc này, Bách Lý Hồng Trang lại có thể nói ra những lời như vậy.
Hai người bọn họ lập tức nhìn về phía Ngô Văn Phong, sau khi phát hiện Ngô Văn Phong không hề vì chuyện này mà không vui, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngô Văn Phong đánh giá Bách Lý Hồng Trang trước mặt, chỉ thấy Bách Lý Hồng Trang cứ thế nhìn ông ta, vẻ mặt nửa cười nửa không, phong thái điềm nhiên, khóe mắt đuôi mày không chỗ nào không toát lên vẻ tự tin và chắc chắn.
Sự tự tin đó, là đến từ trong xương tủy.
Không phải tự phụ, nhưng lại khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.
“Ngươi rất tốt.” Ngô Văn Phong khẽ cười một tiếng, “Ta từ trước đến nay rất thưởng thức những người trẻ tuổi tự tin.”
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười nhạt, sự rạng rỡ tự tin lan tỏa trên gương mặt xinh đẹp khiến gương mặt vốn không phải tuyệt sắc của nàng càng thêm diễm lệ động lòng người, thậm chí còn sản sinh ra một sức hút khó tả.
“Hoàn Nhan Hãn, ngươi đưa Bách Lý cô nương đi nghỉ ngơi tại Liệt Diễm Môn trước đi, chờ câu trả lời của ta.”
Ngô Văn Phong dời tầm mắt, nhìn về phía Hoàn Nhan Hãn đang ngồi đối diện.
Hoàn Nhan Hãn lập tức đứng dậy, chắp tay nói: “Vâng!”
Sau khi ba người Bách Lý Hồng Trang bước ra khỏi phòng, liền chú ý tới cách đó không xa bên ngoài gần như bị vây kín bởi các tu luyện giả.
“Xem ra, mọi người đều rất quan tâm chuyện này a.” Diệp Hạo Miểu thấy cảnh này không nhịn được cảm thán.
“Chắc là rất nhiều người đều khẳng định chúng ta sẽ bị đuổi ra ngoài.” Hoàn Nhan Hãn bất lực lắc đầu, xảy ra chuyện như vậy, hiện tại hắn đối với những tình huống này đều đã nhìn thoáng hơn rất nhiều.
Bách Lý Hồng Trang lộ vẻ cảm thán: “Tuy nhiên, bọn họ rất nhanh sẽ thất vọng thôi.”
“Tiểu sư muội, muội thật sự tự tin như vậy, tin rằng Ngô quản sự nhất định sẽ giữ muội lại sao?” Hoàn Nhan Hãn lo lắng nhìn Bách Lý Hồng Trang.
Bọn họ ở lại Liệt Diễm Môn này thì có chỗ trú thân, nhưng Bách Lý Hồng Trang chỉ có một mình, thật sự là quá nguy hiểm, hắn bắt buộc phải giúp Bách Lý Hồng Trang tìm được một chỗ dựa mới được.
Nhận thấy sự lo lắng trên mặt Hoàn Nhan Hãn, Bách Lý Hồng Trang cười nhẹ: “Yên tâm đi, muội có lòng tin.”
“Huống chi, nếu Ngô quản sự thực sự không đồng ý, thì muội gia nhập thế lực khác là được, không cần phải lo lắng cho muội đâu.”
“Hoàn Nhan Hãn, ta cảm thấy sự lo lắng của ngươi là dư thừa.”
“Bách Lý cô nương nàng ưu tú như thế, ta tin rằng Ngô quản sự chắc chắn sẽ không bỏ lỡ nhân tài như vậy đâu.”
Sau khi ba người Bách Lý Hồng Trang rời đi, Ngô Văn Phong cũng không ở lại trong phòng lâu, lập tức rời khỏi Liệt Diễm Môn.
Ông ta hoàn toàn không hiểu biết về minh văn thuật, muốn biết tấm minh văn này rốt cuộc ra sao, vậy thì phải đi tìm minh văn đại sư mới được.
Ở Vinh An Thành chỉ có một vị minh văn đại sư xuất chúng, kết quả giám định của ông ấy là chính xác nhất.
Khi Ngô Văn Phong đến nơi ở của Trình đại sư liền phát hiện người xếp hàng chờ gặp mặt thật sự không ít, may mà có danh tiếng của Liệt Diễm Môn, ông ta vẫn thuận lợi gặp được Trình đại sư.
“Đây chẳng phải là Ngô quản sự của Liệt Diễm Môn sao?” Trình đại sư sau khi nhìn thấy Ngô Văn Phong liền nở nụ cười trên mặt, chỉ là nụ cười đó chưa chạm tới đáy mắt, “Ngô quản sự hôm nay tìm ta có việc gì?”