Ngay sau khi Bách Lý Hồng Trang và những người khác đi ra không bao lâu, các tu sĩ của Địch gia dưới sự dẫn dắt của Nghiêm Hướng Minh cùng những người khác đã hùng hổ bước vào Liệt Diễm Môn.
"Người Địch gia tới lần này đúng là không ít, nhìn qua là biết thực lực không tầm thường, lần này Hoàn Nhan Hãn và mấy người đó e là gặp rắc rối rồi."
"Đúng vậy, lúc chuyện xảy ra đã nên liệu trước sẽ có kết cục này rồi, bây giờ chọn ở lại Liệt Diễm Môn, chẳng phải là đợi bọn họ tìm tới cửa sao?"
"Hôm nay e là có trò hay để xem rồi, chỉ riêng trận thế này của Địch gia là biết bọn họ không giết ba người Hoàn Nhan Hãn thì không bỏ qua."
Động tĩnh lớn như vậy lập tức thu hút đông đảo tu sĩ, đặc biệt là sau khi nhìn thấy trận thế hùng hậu của đối phương, trong lòng mọi người đều không khỏi thốt lên kinh ngạc.
Ba người Bách Lý Hồng Trang đứng cách đó không xa, tự nhiên cũng chú ý tới cảnh này, thần sắc không khỏi thay đổi đôi chút.
"Xem ra Địch gia này khá coi trọng Địch Văn Thao, vậy mà tới nhiều người như vậy." Bách Lý Hồng Trang khẽ nhướn mày, hai tay khoanh trước ngực, thần sắc lộ ra vài phần thú vị.
Hoàn Nhan Hãn ánh mắt ngưng trọng: "E là không chỉ vì Địch Văn Thao, mà còn vì thể diện gia tộc bọn họ nữa. Dù sao thì, dám giết Địch Văn Thao, điều này cũng có nghĩa là không coi bọn họ ra gì, bọn họ tự nhiên phải tới dạy dỗ rồi."
"Ba tên Nghiêm Hướng Minh kia đúng là để tâm tới chuyện này thật, e là người Địch gia vừa tới, bọn họ đã ra tiếp ứng rồi." Diệp Hạo Miểu nhìn Nghiêm Hướng Minh cùng hai người kia, ánh mắt đầy ác ý, mấy tên này thực sự quá đáng ghét.
"Nhớ lúc trước bọn họ vẫn luôn như vậy, giờ bọn họ lo Địch gia tính món nợ này lên đầu mình, tự nhiên lại càng sốt sắng hơn." Bách Lý Hồng Trang cười lạnh nói.
Thực tế, ba người Nghiêm Hướng Minh đúng là nghĩ như vậy. Bọn họ tự biết rõ trong lòng, Địch Văn Thao chết ngay trước mặt bọn họ, nói trắng ra là bị bọn họ chọc tức mà chết. Nếu không phải bọn họ nói cho Địch Văn Thao biết tin tức Bách Lý Hồng Trang ở lại Liệt Diễm Môn, nghĩ tới thì Địch Văn Thao cũng không thể ngã xuống. Bây giờ bọn họ lo lắng nhất chính là người khác phát hiện ra điểm này, nên chỉ đành tìm mọi cách dẫn tất cả mâu thuẫn về phía Bách Lý Hồng Trang và những người khác.
Sau khi thấy ba người Hoàn Nhan Hãn, Nghiêm Hướng Minh không khỏi cất tiếng: "Chính là bọn họ! Chính là bọn họ phế bỏ tu vi của Văn Thao, dẫn đến việc Văn Thao ngã xuống."
Cùng với lời nói của Nghiêm Hướng Minh rơi xuống, chúng tu sĩ Địch gia ánh mắt lập tức khóa chặt lấy ba người Bách Lý Hồng Trang, ánh mắt cũng trở nên thù địch.
"Là các ngươi?"
Người đàn ông Địch gia dẫn đầu khí tức lập tức tăng lên, ba người Bách Lý Hồng Trang kinh ngạc phát hiện tu vi của đối phương đạt tới Tinh Mang bát giai mạnh mẽ. Tu sĩ có tu vi cỡ này, sức chiến đấu chắc chắn cực kỳ kinh người.
Đối mặt với câu hỏi của đối phương, ba người Bách Lý Hồng Trang cũng không lùi bước, chỉ đứng tại chỗ, gật đầu. Chuyện này đã ai nấy đều biết, bọn họ tự nhiên cũng không thể phủ nhận.
Thế nhưng, đối phương sau khi thấy thái độ này của bọn họ không khỏi càng thêm tức giận: "Ta là đại ca của Địch Văn Thao, ta tên Địch Vũ Trạch, các ngươi giết Văn Thao, ta muốn các ngươi nợ máu phải trả bằng máu!"
Dứt lời, đối phương tung một chưởng muốn trực tiếp tấn công bọn họ. Thấy vậy, ba người Bách Lý Hồng Trang thân hình nhanh chóng lùi lại, né tránh phạm vi tấn công của đối phương.
"Vũ Trạch."
Lúc này, một người đàn ông trung niên phía sau Địch Vũ Trạch lên tiếng ngăn cản hành động của hắn: "Chúng ta vừa mới tới Liệt Diễm Môn, vẫn là nên báo với người phụ trách của bọn họ một tiếng thì hơn."