"Tuy nói Ngô quản sự từ trước đến nay đối với Hoàn Nhan Hãn đều khá tốt, nhưng lần này Hoàn Nhan Hãn gây ra chuyện lớn như vậy, Ngô quản sự không những không trách phạt hắn, trái lại còn chiêu nạp luôn cả sư muội của hắn vào, thế này thì thiên vị quá rõ ràng rồi đấy chứ?"
"Trước kia ta cũng chưa từng thấy Ngô quản sự giúp đỡ ai như vậy, Địch Văn Thao vốn là người có thế lực, so ra thì sau lưng Hoàn Nhan Hãn chẳng có gì cả. Rốt cuộc Ngô quản sự đang nghĩ gì vậy? Giúp Hoàn Nhan Hãn như thế chẳng phải là rõ ràng đang đắc tội với Địch gia sao?"
"Xem ra, sau này Hoàn Nhan Hãn ở Liệt Diễm Môn cũng không phải dạng vừa rồi, Ngô quản sự giúp đỡ hắn như vậy, sau này tốt nhất vẫn là đừng nên đắc tội với hắn."
Mọi người càng bàn luận lại càng cảm thấy Ngô quản sự cực kỳ thiên vị Hoàn Nhan Hãn. Tuy không biết rốt cuộc là vì sao, nhưng trong lòng họ đều đã hạ quyết tâm, sau này tốt nhất không nên trêu chọc Hoàn Nhan Hãn.
Hoàn Nhan Hãn hiện giờ đến cả Địch Văn Thao cũng không để vào mắt, bọn họ quả thực không có tư cách để trêu chọc hắn.
Nghiêm Hướng Minh và những người khác sau khi biết chuyện này thì trong lòng cũng "lộp bộp" một tiếng, nhất thời hoàn toàn không thể hiểu nổi vì sao kết quả lại hoàn toàn khác biệt với những gì họ suy nghĩ.
Khi Bách Lý Hồng Trang cùng hai người họ từ trong phòng đi ra dùng bữa tối thì gặp phải nhóm Nghiêm Hướng Minh. Từ xa, họ đã chú ý tới ba người này đang dùng ánh mắt thù địch nhìn mình, hiển nhiên là vô cùng căm ghét họ.
"Ba tên Nghiêm Hướng Minh này đúng là con chó trung thành của Địch Văn Thao, giờ Địch Văn Thao đã biến thành một phế nhân rồi mà bọn họ vẫn còn chấp niệm như thế, thật khiến người ta kinh ngạc."
Diệp Hạo Miểu lắc đầu cảm thán, chuyện hôm nay đúng là "Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn".
Vốn tưởng rằng họ tiêu đời rồi, không ngờ kết quả của sự việc lần này lại tốt hơn nhiều so với những gì họ tưởng tượng, nhất thời cũng không cần phải sợ hãi nữa.
Mãi đến khi họ đi ngang qua bên cạnh nhóm Nghiêm Hướng Minh, Nghiêm Hướng Minh mới lên tiếng: "Hoàn Nhan Hãn!"
Hoàn Nhan Hãn dừng bước, xoay người nhìn Nghiêm Hướng Minh với vẻ mặt lạnh lùng, nhướng mày nói: "Có chuyện gì?"
Nhìn dáng vẻ chẳng hề bận tâm này của Hoàn Nhan Hãn, Nghiêm Hướng Minh không khỏi giận từ tâm sinh, trừng mắt nhìn: "Hoàn Nhan Hãn, ngươi thật đúng là có bản lĩnh, gây ra chuyện lớn như vậy mà vẫn chưa bị đuổi khỏi Liệt Diễm Môn."
"Đa tạ đã khen." Hoàn Nhan Hãn nhún vai: "Thực ra ta vẫn luôn rất có bản lĩnh, ngươi hôm nay mới phát hiện ra thì hơi muộn rồi đấy."
Sắc mặt Nghiêm Hướng Minh lập tức trở nên âm trầm: "Tuy ta không biết các ngươi dùng phương pháp gì để ở lại nơi này, nhưng ta muốn nói cho ngươi biết, Địch gia tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi! Ngươi biến Địch Văn Thao thành phế nhân, cứ chờ đợi sự trả thù của Địch gia đi!"
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang cùng hai người họ lại khẽ cười một tiếng: "Có bản lĩnh thì cứ việc tới đây, chúng ta cứ chờ ở ngay tại đây!"
Dứt lời, họ liền sải bước nghênh ngang rời đi.
Nhóm Nghiêm Hướng Minh đứng tại chỗ, hai tay dần nắm chặt lại, thái độ của Bách Lý Hồng Trang và hai người kia rõ ràng là căn bản không hề để chuyện của Địch Văn Thao trong lòng.
"Thật quá đáng ghét!" Nghiêm Hướng Minh không nhịn được tức giận lên tiếng: "Bọn họ lại dám ngang nhiên phô trương như vậy!"
"Lần này ta thật sự không hiểu nổi, trước đây Hoàn Nhan Hãn rõ ràng rất sợ hãi Văn Thao, giờ đây là bị làm sao vậy? Hắn đột nhiên thay đổi tính nết, chẳng lẽ là có chỗ dựa rồi sao?"
"Với cái bộ dạng đó của hắn, chỗ nào giống người có chỗ dựa chứ?" Nghiêm Hướng Minh lắc đầu: "Chúng ta vẫn là nên về trước đem chuyện này nói cho Văn Thao biết đi, hắn còn đang chờ tin tức của chúng ta đấy."