Sau khi hiểu rõ đặc tính, Bách Lý Hồng Trang mới hiểu được chỗ lợi hại của thuộc tính lực.
Trước kia tu luyện nguyên lực hoàn toàn chỉ là sức phá hoại, nhưng thuộc tính lực lại khiến phương thức tác chiến có thêm rất nhiều khả năng.
Khéo léo vận dụng đặc điểm của thuộc tính lực, rất có khả năng sẽ đạt được hiệu quả bất ngờ.
“Hiện tại nguyên lực trong cơ thể chúng ta đều là vô thuộc tính, cho nên chúng ta phải thừa dịp bây giờ chuyển hóa những nguyên lực này thành hắc ám lực.” Đế Bắc Thần nghiêm túc nói, “Có điều, quá trình này cần không ít linh thạch.”
“Vừa vặn trước đó đã tống tiền từ chỗ nhà họ Địch một khoản, bây giờ dùng đến rồi.”
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười, “Người nhà họ Địch cũng coi như giữ lời, đã hoàn trả lại năm vạn linh thạch còn thiếu.”
Vừa nói, Bách Lý Hồng Trang liền lấy linh thạch từ trong túi Càn Khôn ra.
Thế nhưng, đúng lúc Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần chuẩn bị bắt đầu sử dụng linh thạch, Bách Lý Hồng Trang lại đột nhiên nhíu mày, “Chờ đã.”
“Có vấn đề?” Ánh mắt Đế Bắc Thần ngưng tụ, Bách Lý Hồng Trang gọi dừng lại vào lúc này, thì chỉ có thể là khả năng này mà thôi.
Bách Lý Hồng Trang nhìn linh thạch trong tay, “Ta ngửi thấy trên những linh thạch này có một mùi nhàn nhạt, mặc dù nhạt đến mức gần như không ngửi thấy, nhưng ta vẫn chắc chắn là nó tồn tại.”
“Linh thạch vốn dĩ không có mùi, trên này có mùi, nghĩa là bọn họ đã giở trò.”
Đế Bắc Thần đặt linh thạch trong tay xuống, hắn hiểu khứu giác của Bách Lý Hồng Trang nhạy bén tới mức nào, đối với dược vật nàng luôn là người phát hiện ra đầu tiên.
“Xem ra nhà họ Địch này quả nhiên không thành thật, vậy mà lại giở trò trên đống linh thạch này.”
Đôi mắt phượng đen láy như mực phủ lên một tia hàn mang lạnh lẽo, vốn dĩ đã chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với nhà họ Địch, lại không ngờ bọn họ lại nghĩ đến chuyện giở trò ở đây.
“Nghĩ lại thì lúc bọn họ quyết định giao linh thạch ra đã tính toán xong xuôi rồi, cho nên là có chuẩn bị mà đến.”
“Nếu không phải nàng tinh thông y thuật, người bình thường e là đã trúng kế của bọn họ rồi.”
“Bọn họ tưởng rằng làm vậy thì chúng ta không cách nào dùng được số linh thạch này, chỉ tiếc là đối tượng lại là ta.”
“Cho ta chút thời gian, ta có thể giải quyết vấn đề này.”
Đế Bắc Thần khẽ gật đầu, “Nương tử, y thuật của nàng luôn luôn khiến người ta phải tán thưởng.”
Cùng lúc đó, Địch Vũ Trạch và những người khác cũng vẫn luôn chờ đợi Bách Lý Hồng Trang gặp vấn đề, chỉ có điều, chờ đợi rất lâu vẫn không có bất kỳ tin tức gì.
“Theo lý mà nói, chúng ta đã giao linh thạch cho Bách Lý Hồng Trang lâu như vậy rồi, đáng lẽ ra đã sớm có hiệu quả rồi chứ.” Địch Vũ Trạch nhíu mày, từ sau khi nghe Địch Húc Đông nói đã giở trò trên linh thạch, gã vẫn luôn chờ tin tức.
Chỉ là, không ngờ chờ ở đây lâu như vậy, vẫn không có bất kỳ tin tức gì, thực sự là khiến người ta bất lực.
“Không nên mà…” Địch Húc Đông cũng đầy nghi hoặc, “Chẳng lẽ bọn họ lâu như vậy rồi mà vẫn chưa dùng linh thạch của chúng ta?”
“Không thể nào?” Địch Vũ Trạch có chút hoài nghi, “Người bình thường nhận được nhiều linh thạch như vậy nhất định sẽ không nhịn được mà lấy ra xem, nếu vẫn luôn không lấy ra, vậy thì Bách Lý Hồng Trang bọn họ cũng quá mức kiên nhẫn rồi.”
“Chúng ta đợi thêm chút nữa đi, hiện tại Bách Lý Hồng Trang từ chối gia nhập Quang Minh Thánh Hội, đây đối với chúng ta mà nói cũng là một tin tức cực tốt.”
Trên mặt Địch Húc Đông lại lộ ra nụ cười, vốn dĩ lúc biết thiên phú quang minh thuộc tính của Bách Lý Hồng Trang xuất chúng như vậy, bọn họ còn một phen lo lắng.
Có một tầng bối cảnh như thế này, bọn họ muốn báo thù cũng không có khả năng, không ngờ tình thế xoay chuyển, Bách Lý Hồng Trang lại từ chối.