“Tiểu Hắc, ngươi cũng đừng lo lắng, sớm muộn gì cũng sẽ có cách tu luyện quang minh lực lượng.”
Tiểu Bạch hiểu rõ suy nghĩ của Tiểu Hắc nhất, bọn chúng ở bên nhau nhiều năm như vậy, đối với tính cách của đối phương quá mức hiểu rõ, chỉ cần nhìn biểu cảm của nó liền có thể hiểu được.
Tiểu Hắc khẽ gật đầu, “Ta cũng tin là sẽ có cách, nhưng hiện tại tuy nói lưu lại tại Liệt Diễm Môn còn tương đối có bảo đảm, nhưng đối thủ bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện, Địch gia vẫn đang nhìn chằm chằm.
Thực lực của chúng ta nếu không nâng cao lên được, vậy thì không cách nào giúp đỡ chủ nhân, cho nên ta hy vọng Bạch Sư sẽ không giống ta.”
Tiểu Bạch nghe vậy cũng không khỏi cảm thán, “Ta hiểu, tình huống có lẽ cũng không tồi tệ như ngươi nghĩ đâu.”
Sau khi đi tới Thượng Tầng Giới, bọn họ giống như một chiếc lá nhỏ, bất cứ lúc nào cũng có thể chìm nghỉm trong biển lớn này.
Người ở nơi này thực lực đa phần đều không đơn giản, tùy ý đắc tội một người có bối cảnh, đối với bọn họ mà nói đều có thể là một trận tai nạn.
Không lâu sau, trên viên thủy tinh cầu kia liền bộc phát ra một đạo hào quang trắng chói mắt.
Nhìn thấy vệt sáng quen thuộc này, Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần không khỏi nhìn nhau một cái, xem ra tình huống đúng thật là giống như bọn họ nghĩ, Bạch Sư vậy mà thật sự là thuộc tính quang minh.
“Không ngờ tới Bạch Sư lại giống như ta, đều là thuộc tính quang minh, nói ra cũng thật là thú vị, không biết đây rốt cuộc là trùng hợp hay là đã sớm được định sẵn.”
Khuôn mặt trắng nõn tràn đầy vẻ kinh ngạc, Bách Lý Hồng Trang không nhịn được mà ngạc nhiên, tất cả chuyện này thực sự quá trùng hợp rồi.
Tiểu Hắc nhìn thấy cảnh này thì không khỏi thở dài một hơi, “Bạch Sư quả nhiên là thuộc tính quang minh.”
Thế nhưng, ngay khi mọi người đã xác định xong, đột nhiên, một đạo hắc quang cũng lặng lẽ hiện ra.
Đạo hắc quang kia dần dần đậm đặc, ở trong thủy tinh cầu dần dần lớn mạnh, cuối cùng cùng lực lượng quang minh mỗi bên chiếm giữ một nửa giang sơn, lại là ai cũng không kém ai.
Nhìn thấy cảnh này, Bách Lý Hồng Trang, Đế Bắc Thần cùng với Tiểu Hắc, Tiểu Bạch nhất thời cũng không khỏi ngẩn người, bọn họ thật sự không ngờ tới Bạch Sư vậy mà cũng sẽ có hai loại thuộc tính.
“Bạch Sư vậy mà cũng sở hữu thuộc tính quang minh và hắc ám.”
Sau khi biết được kết quả này, Bách Lý Hồng Trang cũng có chút khó tin, chuyện này lúc xảy ra trên người nàng và Đế Bắc Thần đã cảm thấy rất kỳ quái rồi, không ngờ tới Bạch Sư vậy mà cũng giống như bọn họ.
“Thú Vương trong yêu thú vô cùng khác biệt, thuộc tính của nó không giống người thường cũng không khó hiểu.” Đế Bắc Thần chậm rãi lên tiếng, “Nhưng thuộc tính của nó giống như chúng ta, điều này chứng minh nó và chúng ta thật sự rất có duyên.”
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười gật đầu, ngay lập tức liền ôm Bạch Sư vào lòng, “Bạch Sư, chúng ta quả nhiên là người một nhà!”
Bạch Sư hiển nhiên cũng cảm thấy rất hài lòng với thuộc tính của mình, vốn dĩ nó còn đang nghĩ xem liệu mình có phải là thuộc tính khác hay không, mà hiện tại kết quả này không nghi ngờ gì là điều khiến nó hài lòng nhất.
Chủ nhân thế nào thì sẽ có khế ước thú thế ấy, như vậy mới là ăn ý nhất.
“Lần này thì hay rồi, ngoại trừ Tiểu Hắc ra, mấy người chúng ta toàn bộ đều là thuộc tính hắc ám.”
Đế Bắc Thần lắc đầu cảm thán, tình huống này, ở Thượng Tầng Giới chắc hẳn là điều khiến người ta cạn lời nhất, không ngờ bọn họ lại chiếm đa số là như vậy.
Đợi đến khi bọn họ tu luyện lực lượng hắc ám lên rồi, đến lúc đó cảnh tượng kia chỉ cần nghĩ thôi là có thể hiểu rõ.
Bách Lý Hồng Trang và các thú thú nhìn nhau ngơ ngác, cái này... bọn chúng cũng rất bất đắc dĩ nha.
“Kỳ thật như vậy không phải rất tốt sao, sau này chúng ta chính là Hắc Ám Chiến Đội.” Tiểu Bạch ha ha cười lớn, người ở Thượng Tầng Giới khinh thường lực lượng hắc ám, bọn họ lại không chút để ý.