Hoàn Nhan Hãn gật đầu: "Từ tình huống lần trước mà xem, Trình đại sư chắc là không có ác ý với cô."
Bách Lý Hồng Trang khẽ mỉm cười, không tỏ thái độ gì.
Đối với chuyện này, nàng không thể kết luận quá sớm.
Không cần nghĩ cũng biết, Trình Tông Hạo ba lần bốn lượt đến tìm nàng, nhất định là muốn nhận được thứ gì đó từ trên người nàng. Nếu không có lợi ích, với thân phận của Trình Tông Hạo, căn bản không thể tốn nhiều tâm tư như vậy.
Còn về việc ông ta rốt cuộc muốn cái gì, hiện tại nàng cũng chưa thể xác định.
Lần gặp mặt trước, Trình Tông Hạo quả thực có thái độ tốt, nhưng nếu như chính mình từ chối ông ta, tình huống khó mà nói trước được.
"Nương tử, nàng chắc chắn muốn đi chứ?"
Sau khi Hoàn Nhan Hãn rời đi, Đế Bắc Thần mới chậm rãi lên tiếng, chàng cũng nghĩ đến vấn đề trong đó.
"Cho dù bây giờ ta không đi, Trình Tông Hạo muốn gặp ta thì luôn có cách. Đã sớm muộn gì cũng phải đối mặt, chi bằng cứ đi sớm chút cho rồi."
"Ta đi cùng nàng." Đế Bắc Thần lên tiếng.
"Được."
Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần rời khỏi Liệt Diễm Môn, tùy tiện tìm một người hỏi thăm một chút liền biết được nơi ở của Trình Tông Hạo.
Là Minh Văn đại sư duy nhất trong thành, Trình Tông Hạo không nghi ngờ gì là cực kỳ nổi danh, phủ đệ này cũng vô cùng xa hoa.
Chỉ vừa báo tên mình, hạ nhân của ông ta liền lập tức dẫn Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần đi vào trong phủ, hiển nhiên là trước đó đã có người dặn dò qua.
"Hai vị xin chờ ở đây một lát, ta đi mời Trình đại sư tới ngay."
Hạ nhân rót trà cho Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần, cung kính nói.
"Được."
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, hạ nhân ở chỗ Trình Tông Hạo đối với họ quả thực rất khách khí, chỉ là không biết Trình Tông Hạo tìm nàng rốt cuộc là vì việc gì.
Theo lý mà nói, bản thân Trình Tông Hạo cũng là Minh Văn đại sư, chắc là không có yêu cầu gì với nàng mới đúng, chẳng lẽ chỉ là muốn lôi kéo nàng?
Ngay khi Bách Lý Hồng Trang đang suy nghĩ, bóng dáng của Trình Tông Hạo đã xuất hiện trong tầm mắt của họ.
"Bách Lý cô nương, Đế công tử, tiếp đón không chu đáo, thật sự xin lỗi."
Trình Tông Hạo tươi cười rạng rỡ bước vào, thái độ khách khí và lễ độ.
Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần chắp tay: "Trình đại sư quá khách khí rồi, với thân phận của ông, ngày thường chắc hẳn rất bận rộn."
"Thật ra ta cũng là một người nhàn rỗi thôi." Trình Tông Hạo cười nói, "Hai vị xin ngồi, trà trong phủ ta hương vị vẫn rất khá, các người nếm thử xem thế nào."
"Quả nhiên là trà ngon."
"Mấy hôm trước ta vừa vặn đang bế quan, hôm nay mới biết hóa ra Trình đại sư đã phái người đến tìm ta, sau khi biết tin ta liền lập tức chạy tới đây ngay, không biết Trình đại sư tìm ta có việc gì?"
Bách Lý Hồng Trang thần sắc bình tĩnh, điềm nhiên hỏi.
Trình Tông Hạo mời họ tới đây tuyệt đối không phải để uống trà ôn chuyện, đã như thế, chi bằng trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
Nghe lời Bách Lý Hồng Trang, Trình Tông Hạo cũng khẽ cười một tiếng: "Bách Lý cô nương quả là người sảng khoái, đã cô đã nói thẳng như vậy, vậy ta cũng không cần che che giấu giấu nữa. Thật ra với năng lực của Bách Lý cô nương, hoàn toàn có thể tự lập môn hộ. Nếu chúng ta liên thủ, toàn bộ Minh Văn của Vinh An Thành này đều là thiên hạ của hai người chúng ta, hà tất phải chịu khuất phục ở lại Liệt Diễm Môn?"
"Không giấu gì đại sư, thật ra Minh Văn chỉ là nghề phụ của ta, thứ ta coi trọng hơn là tu luyện." Bách Lý Hồng Trang mỉm cười nhạt, "Đa tạ Trình đại sư coi trọng, thật ra Minh Văn hiện tại của ta cũng không nhiều, chỉ là đưa một lượng nhỏ Minh Văn cho Liệt Diễm Môn mà thôi. Cả miếng bánh lớn của Vinh An Thành, đều là của một mình Trình đại sư thôi."