“Lam cô nương, Tư Đồ công tử, tại sao hai người lại ở đây?”
Đế Thiếu Phong nghi hoặc nhìn Bách Lý Hồng Trang và người kia, “Đây chính là chỗ sâu nhất của Hắc Ám sâm lâm, vô cùng nguy hiểm, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi. Người đến nơi này thường đi theo đoàn lớn, hai người chỉ có một mình ở đây thật sự quá nguy hiểm.”
Kể từ sau khi bị truy sát, Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần đã cải trang, đồng thời đổi tên. Bách Lý Hồng Trang tất nhiên dùng cái tên Lam Y Huyên, còn Đế Bắc Thần chọn họ Tư Đồ. Trước khi xác định được đối thủ là ai, làm vậy vẫn an toàn hơn.
“Tình cảnh của chúng tôi cũng khá giống Đế công tử, đều là bị kẻ thù truy sát, sau đó vô tình lạc đến nơi này mới thoát được một kiếp.” Đế Bắc Thần chậm rãi lên tiếng, “Huynh nói đây là Hắc Ám sâm lâm?”
“Hai người không biết đây là nơi nào sao?” Đế Thiếu Phong kinh ngạc hỏi.
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, “Kể từ khi bị truy sát, chúng tôi cứ thế đi sâu vào trong, về sau cũng không rõ rốt cuộc là chỗ nào nữa.”
“Thì ra là vậy.” Đế Thiếu Phong hiểu ra, “Kẻ thù của hai vị là người phương nào? Ở Thủy Vân thành này, ta vẫn có chút năng lực. Hai vị không bằng nói cho ta biết, ta giúp hai người báo thù.”
“Đế công tử quá khách khí rồi, chuyện này chúng tôi tự mình sẽ xử lý.” Đế Bắc Thần mỉm cười đáp.
“Tư Đồ, không biết vì sao, ngay lần đầu gặp huynh ta đã thấy vô cùng tâm đầu ý hợp, có cảm giác như quen biết đã lâu. Ta kết giao bạn bè xưa nay đều dựa vào cảm giác, ta tin huynh là một người đáng để kết giao sâu sắc, huống chi hai người còn có ơn cứu mạng ta, không cần khách sáo với ta. Quá khách khí, nghĩa là không muốn kết giao người bạn này với ta rồi.”
Đế Thiếu Phong thần sắc phóng khoáng, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười hòa nhã sảng khoái, tựa như ánh mặt trời rực rỡ chói lọi, khiến tâm tình người xung quanh cũng tốt lên không ít.
Thấy Đế Thiếu Phong thẳng thắn như vậy, khóe môi Đế Bắc Thần cũng nở một nụ cười, “Thiếu Phong, ta cũng có cảm giác tương tự, bất luận thế nào, người bạn này, ta kết giao chắc rồi.”
“Vậy thì tốt quá!” Đế Thiếu Phong cười ha hả, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, vỗ vỗ lên ngực Đế Bắc Thần, “Đời người khó tìm được người bạn tâm đầu ý hợp, chúng ta không thể phụ cái duyên này.”
Bách Lý Hồng Trang ở một bên nhìn Đế Bắc Thần và Đế Thiếu Phong mới chỉ một lát đã tỏ ra vô cùng tâm đầu ý hợp, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa cảm thấy vui mừng.
“Vậy theo lời hai người, hiện tại hai người cũng chưa xác định được rốt cuộc là ai truy sát mình?”
Đế Bắc Thần gật đầu, “Hiện tại tuy có vài suy đoán, nhưng tạm thời cũng chưa thể xác định, chỉ đợi sau khi chúng tôi quay về mới làm rõ được tất cả chuyện này.”
“Ta hiểu.” Đế Thiếu Phong gật đầu, “Vậy thì đợi hai người làm rõ tình hình đi, lúc đó cần ta giúp đỡ, cứ việc lên tiếng.”
Đế Thiếu Phong vỗ vỗ ngực mình, ra vẻ cực kỳ trọng nghĩa khí.
Đế Bắc Thần mỉm cười, “Hiện tại chúng tôi đúng là có một chuyện cần huynh giúp đỡ.”
“Chuyện gì?” Đế Thiếu Phong nhướng mày, “Huynh cứ nói, ta tuyệt đối sẽ không từ chối.”
“Hiện tại cần huynh dẫn đường đây.” Đế Bắc Thần nhún vai, chàng và Hồng Trang trước đó vẫn luôn mò mẫm phương hướng, đã Đế Thiếu Phong biết đây là nơi nào, vậy tự nhiên phải giao trọng trách này cho huynh ấy rồi.
Đế Thiếu Phong hơi sững người, sau khi phản ứng lại liền cười nhẹ: “Không thành vấn đề, cứ giao cho ta.”
Theo lời Đế Thiếu Phong, vị trí hiện tại của họ cách Thủy Vân thành còn một khoảng, với tốc độ hiện tại của họ e là phải mất hai ngày mới ra ngoài được.