Hoàn Nhan Hãn bất đắc dĩ nhìn về phía Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần, nhưng trong lòng cũng có vài phần chờ mong. Hai người này vừa gặp mặt đã nói muốn chuẩn bị một niềm vui bất ngờ cho hắn, hắn suy đi nghĩ lại cũng không đoán ra được họ có thể chuẩn bị niềm vui bất ngờ gì cho mình.
Trong phòng, Hoàn Nhan Lăng vẫn luôn đợi Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần trở về, đột nhiên nghe thấy tiếng nói quen thuộc ngoài cửa, ánh mắt hắn lập tức sáng rực lên. Hắn đã rất lâu không nghe thấy giọng nói của đại ca mình, mà đây rõ ràng chính là giọng của đại ca!
Theo Hoàn Nhan Hãn đẩy cửa phòng ra, đập vào mắt chính là người đệ đệ ruột thịt của mình, Hoàn Nhan Lăng. Nhìn thấy thân ảnh trước mắt này, hắn không khỏi sững sờ, ngay sau đó, biểu cảm ngây ngẩn kia chuyển thành sự ngạc nhiên mừng rỡ, thậm chí là cuồng hỉ.
"Tiểu đệ?"
"Đại ca!"
Giọng nói của hai người đều tràn đầy kích động và vui mừng, lập tức cho đối phương một cái ôm thật chặt.
"Tiểu đệ, cuối cùng đệ cũng tới Thượng tầng giới rồi!"
Trong mắt Hoàn Nhan Hãn lóe lên ánh sáng hưng phấn. Nhớ ngày đó hai anh em họ đến Bồng Lai Chi Đảo xông pha, sau đó hắn là người đầu tiên đến Thượng tầng giới, từ đó vẫn luôn đợi Hoàn Nhan Lăng tới. Chỉ là thời gian đã qua lâu như vậy, dù hắn vẫn luôn mong ngóng, nhưng cũng chẳng biết bao giờ mới có thể gặp lại đệ đệ của mình. Không ngờ đột nhiên lại nhận được niềm vui bất ngờ lớn đến thế, hắn thậm chí còn nghi ngờ mình đang nằm mơ.
Hoàn Nhan Lăng kích động gật đầu: "Đúng vậy, đại ca, đệ đến muộn rồi."
Cho đến khi hai anh em bình phục tâm trạng, Hoàn Nhan Hãn mới nhìn về phía Ôn Tử Nhiên và những người khác ở bên cạnh. Thấy vậy, Đế Bắc Thần lên tiếng giới thiệu: "Họ là Mặc Vân Giao, Ôn Tử Nhiên và Thượng Quan Doanh Doanh, họ đều là bạn tốt của chúng ta, cũng là người tu luyện của Bồng Lai Điện."
"Thì ra là sư đệ, sư muội." Hoàn Nhan Hãn chắp tay nói.
"Gặp qua đại sư huynh."
"Sớm đã nghe danh đại sư huynh phong thái đĩnh đạc, phong lưu phóng khoáng, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền."
"Các vị sư đệ sư muội quá khách sáo rồi, ngược lại là các ngươi, tuổi còn trẻ mà đã có tu vi như thế này, tương lai nhất định sẽ làm nên chuyện lớn." Hoàn Nhan Hãn nở nụ cười đầy mặt, quay người nhìn về phía Hoàn Nhan Lăng hỏi: "Tiểu đệ, các ngươi là tình cờ gặp nhau sao?"
"Đệ đi cùng Mặc sư đệ bọn họ, trước đó lúc ở Thủy Vân Thành thì tình cờ gặp được Đế sư đệ, bọn họ biết huynh ở đây, nên chúng ta liền đi cùng nhau đến đây."
Theo lời Hoàn Nhan Lăng dứt tiếng, Hoàn Nhan Hãn mới hiểu ra: "Thì ra là vậy."
"Đại sư huynh, niềm vui bất ngờ mà chúng ta chuẩn bị, huynh có hài lòng không?" Bách Lý Hồng Trang cười khanh khách nói.
Hoàn Nhan Hãn gật đầu liên tục: "Hài lòng, thật sự quá hài lòng rồi, chỉ là sao các ngươi lại đến Thủy Vân Thành?"
"Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm..."
Mọi người tụ họp lại với nhau, Bách Lý Hồng Trang liền kể lại tình hình ngày hôm đó, sau khi nghe xong tất cả, Hoàn Nhan Hãn và Diệp Hạo Miểu cũng không khỏi ngẩn ngơ.
"Không ngờ quá trình lại hung hiểm đến vậy, chỉ thiếu một chút nữa thôi là các ngươi đã mất mạng rồi."
"Cho nên lần này trở về, chúng ta dự định đổi một thân phận khác, mượn cơ hội này cũng có thể điều tra xem rốt cuộc là kẻ nào ra tay." Đế Bắc Thần trầm giọng nói.
"Các ngươi định cứ giữ bộ dạng này để ở lại Vinh An Thành sao?" Diệp Hạo Miểu không kìm được hỏi.
Đế Bắc Thần gật đầu: "Đúng vậy."
"Dịch dung thuật của các ngươi thì không có vấn đề gì, nhưng muốn giả dạng thành một người khác mà không bị người khác phát hiện, chuyện này cũng không dễ dàng đâu." Diệp Hạo Miểu nhíu mày, thói quen của con người rất khó thay đổi, những chỗ không chú ý tới rất dễ bị lộ tẩy.