Ánh chiều tà với sắc màu kiều diễm nhuộm đỏ cả mặt đất, chiếu lên người nhóm Bách Lý Hồng Trang, kéo dài bóng của sáu người.
"Các người nói xem, những lời chúng ta vừa nói, Lý quản sự có tin không?"
Thượng Quan Doanh Doanh vừa đi vừa nhìn về phía Bách Lý Hồng Trang và những người khác, khuôn mặt xinh đẹp trắng ngần lộ ra vẻ lo lắng nhàn nhạt.
Dẫu rằng những điều họ nói đều là sự thật, nhưng kẻ bề trên thường hay mắc bệnh đa nghi.
"Ông ấy sẽ tin." Trong mắt Đế Bắc Thần tỏa ra ánh sáng tự tin chắc chắn, "Cho dù không tin chúng ta, ông ấy cũng sẽ tin vào phản ứng của Ngô quản sự."
Lời này vừa thốt ra, Ngạo Lăng Tiêu không khỏi nhíu mày, "Ý này là sao?"
"Thanh Long Môn và Liệt Diễm Môn tranh đấu bấy lâu nay, Lý quản sự đương nhiên rất hiểu tính cách và tác phong của Ngô quản sự. Chỉ cần thông qua phản ứng của Ngô quản sự, ông ấy đã có thể biết rõ chân tướng sự việc rồi." Mặc Vân Giao lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh mà lạnh nhạt, đôi mắt thâm sâu tỏa ra ánh sáng thấu suốt mọi sự.
"Ồ..." Ôn Tử Nhiên chợt hiểu ra, "Hóa ra là vậy, thế theo lời các người nói, chúng ta không cần phải lo lắng nữa sao?"
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, "Yên tâm đi, người ngay thẳng tự nhiên trong sạch, Lý quản sự cũng không phải kẻ ngu dốt, ông ấy sẽ hiểu rõ thôi."
Đúng lúc nhóm Bách Lý Hồng Trang quay về nghỉ ngơi, Ngô quản sự của Liệt Diễm Môn vẫn luôn đợi Hoàn Nhan Hãn quay về.
Kể từ khi nghe tin Thanh Long Môn chiêu mộ đệ tử lần này, ông ta đã không thể ngồi yên được nữa.
Dựa theo tin tức thuộc hạ truyền đến, một tiểu đội đến từ hạ tầng giới lại xuất hiện thành tích bốn người thiên phú thượng đẳng, hai người thiên phú đặc đẳng, điều này thực sự quá kinh người.
Tu luyện giả có thiên phú thượng đẳng ngày thường đã là mục tiêu tranh nhau chiêu mộ của các đại thế lực, còn về tu luyện giả thiên phú đặc đẳng thì không cần phải nói, thực sự là khó gặp.
Ông ta không sao ngờ được Thanh Long Môn lần này lại có thể chiêu mộ được những tu luyện giả có thiên phú tốt đến vậy.
Chỉ là, khi nghe tin sáu người này lại đến từ hạ tầng giới, trong lòng ông ta liền nảy sinh một dự cảm phức tạp.
Theo những gì ông ta biết, trước đó Hoàn Nhan Hãn từng nói với ông ta rằng có bảy sư đệ sư muội đến từ hạ tầng giới, trong đó một người là em trai ruột của hắn.
Nay Hoàn Nhan Lăng đã trở thành đệ tử của Liệt Diễm Môn bọn họ, vừa vặn còn thừa lại sáu người.
Đội ngũ đến Thanh Long Môn cũng là sáu người, hai nhóm sáu người này liệu có phải là cùng một đội hay không?
Khi giả thuyết này hiện lên, nó liền không thể nào xóa nhòa khỏi tâm trí Ngô quản sự được nữa.
Đều là hạ tầng giới, đều là sáu người, trên đời sao lại có chuyện trùng hợp đến thế?
Nếu thực sự chính là sáu người từng bị ông ta từ chối, vậy chẳng phải có nghĩa là ông ta đã đuổi sáu tu luyện giả có thiên phú cực tốt đi rồi sao?
Cứ nghĩ tới việc những tu luyện giả này đều là do mình đuổi đi, trắng trợn để Thanh Long Môn nhặt được một món hời lớn, ông ta đã sắp uất ức đến chết rồi.
"Hoàn Nhan Hãn đã về chưa?" Ngô Văn Phong hỏi tu luyện giả bên ngoài.
"Bẩm quản sự, vẫn chưa ạ."
"Đợi khi hắn về, bảo hắn đến gặp ta ngay lập tức."
Sắc mặt Ngô Văn Phong vô cùng phức tạp, tuy rằng trong lòng đã xác định kết quả này, nhưng ông ta vẫn muốn xác nhận một lần, chỉ hy vọng là mình nghĩ nhiều, bản thân không hề bỏ lỡ nhân tài như vậy.
Hoàn Nhan Hãn, Hoàn Nhan Lăng cùng với Diệp Hạo Miểu sau khi nhóm Bách Lý Hồng Trang rời đi lại đến hội quán một chuyến, lúc này mới cùng nhau quay về Liệt Diễm Môn.
Nhưng vừa mới đến nơi, một tu luyện giả liền vội vàng lên tiếng: "Hoàn Nhan Hãn, cuối cùng ngươi cũng về rồi! Ngô quản sự tìm ngươi đã lâu, ngươi mau qua đó đi!"