Lâm Y Y kinh ngạc nhìn Bách Lý Hồng Trang, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và kinh diễm.
"Trước khi tới đây, ta đã nghe nói Nhị biểu tẩu là đại mỹ nhân hiếm thấy, trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa, ta còn có chút không tin, giờ nhìn thấy mới thấy họ nói quả thực không sai chút nào. Nhị biểu tẩu, rốt cuộc tỷ làm sao mà xinh đẹp được như vậy hả? Thế này thì thật khiến người ta ngưỡng mộ quá đi!"
Lâm Y Y hai tay khoác lấy Bách Lý Hồng Trang, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo viết đầy sự ngưỡng mộ.
Trước đó khi gặp Tiêu Sắt Vũ, muội ấy còn thấy Tiêu Sắt Vũ khá xinh đẹp, bây giờ gặp Nhị biểu tẩu nhà mình, Tiêu Sắt Vũ lập tức bị hạ gục thành bã luôn!
Thảo nào Nhị biểu ca lại khinh thường Tiêu Sắt Vũ, hai người này căn bản không có gì để so sánh.
Nếu là muội ấy, mình có một nương tử xinh đẹp nhường này, cũng căn bản sẽ không đi để ý người ngoài.
Nhìn thấy một loạt hành động đột ngột xuất hiện của Lâm Y Y, Bách Lý Hồng Trang cũng hơi ngẩn người, sau đó trên mặt cũng hiện lên nụ cười đậm đà.
Xem ra, đúng như Bắc Thần và mẫu thân đã nói, Y Y biểu muội quả nhiên là một cô bé hoạt bát không chút tâm cơ.
"Y Y, con mới tới đã bộ dạng này, đừng làm tẩu tẩu con sợ hãi." Lâm Vận Thanh cười lắc đầu, trong lời nói tuy là đang nhắc nhở Lâm Y Y, nhưng lại chẳng có ý trách mắng nào cả.
Nha đầu nhỏ này, thật sự đáng yêu.
Lâm Y Y cười hì hì, "Di mẫu, trước kia nghe nói người không khỏe, con sắp lo chết rồi, ăn không ngon ngủ không yên, chỉ một lòng muốn mau chóng tới đây, may mà giờ người đã khỏi hẳn, như vậy tốt quá."
"Con nha đầu này, miệng thật là ngọt."
Lâm Vận Thanh bất đắc dĩ nhìn Lâm Y Y, ý cười nơi đáy mắt lại dần dần sâu đậm hơn.
"Di mẫu, lúc này người vui nhất đúng không! Nhị biểu ca đã về, còn đưa Nhị biểu tẩu xinh đẹp như vậy về, chỉ thiếu việc sinh thêm một đứa bé đáng yêu nữa thôi, vậy là người không còn lo nghĩ gì nữa rồi."
"Vẫn là con hiểu tâm tư của ta."
Lâm Vận Thanh khẽ cười, hiện tại bà đúng là chỉ mong Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần có thể sớm sinh hạ một đứa cháu, như vậy bà mới thực sự an tâm.
Tuy nhiên, bà cũng hiểu Bắc Thần và Hồng Trang đều còn trẻ, con cái nhà người ta tầm tuổi này còn chưa cưới hỏi, cho nên bà cũng không định thúc giục.
"Nhị biểu ca, huynh nghe thấy lời di mẫu nói rồi chứ?" Lâm Y Y nhướng mày, giữa mày mắt đều là vẻ trêu chọc.
Đế Bắc Thần bất đắc dĩ liếc Lâm Y Y một cái, nói: "Muội là một cô nương chưa xuất giá, nói về loại chuyện này mà chẳng biết xấu hổ chút nào."
"Hì hì, đều là người nhà cả mà!" Lâm Y Y cười gượng, "Muội đây cũng là vì tốt cho hai người thôi mà!"
Bách Lý Hồng Trang nhìn Lâm Y Y hoàn toàn quen thân ngay lập tức, trong lòng cũng một trận buồn cười, quả nhiên là một người đáng yêu.
"Nhị biểu tẩu, Nhị biểu ca đứng về phía Đại biểu ca thì thôi đi, tỷ nhất định phải đứng về phía muội đó." Lâm Y Y đáng thương nhìn Bách Lý Hồng Trang, "Muội mới vừa tới, Đại biểu ca đã trốn mất rồi, Nhị biểu ca không chịu nói cho muội biết huynh ấy đang ở đâu, tỷ nói cho muội biết đi! Muội cam đoan, chỉ cần tỷ nói cho muội biết, sau này muội chính là tai mắt của tỷ, muội tuyệt đối giúp tỷ canh chừng huynh ấy!"
Lời này vừa ra, mặt Đế Bắc Thần đen lại, "Y Y."
"Y Y, con nếu là đánh chủ ý này lên người Nhị biểu ca con thì vô dụng rồi, Bắc Thần đối với Hồng Trang không phải là tốt bình thường, sao có thể có bất kỳ bí mật nào với con bé?"
Lâm Vận Thanh sớm đã biết tính tình nghịch ngợm này của Lâm Y Y, cũng không tức giận, chẳng qua trực tiếp đâm thủng ảo tưởng của cô bé.
"A?" Mặt Lâm Y Y sụp xuống, bĩu môi.