Lâm Thiến Thiến và Lâm Đạp Tinh nhìn nhau, kết quả này... quả thật nằm ngoài dự liệu của bọn họ.
Trong chốc lát, ánh mắt thèm khát của đám đông đều đổ dồn lên người Bách Lý Hồng Trang, bảo bối trên người nàng bây giờ nhiều quá rồi.
Nhận ra điểm này, Lâm Đạp Tinh lập tức lên tiếng: "Chúng ta về trước thôi!"
Hiện tại bọn họ đang bị nhiều người nhìn chằm chằm, mặc dù thị trường ngầm này vẫn khá an toàn, nhưng những bảo bối kia thực sự khiến người ta đỏ mắt, cho nên không ai dám chắc điều gì sẽ xảy ra.
Vì thế, cách tốt nhất bây giờ là lập tức trở về.
Như vậy, ít nhất có thể dập tắt ý đồ của nhiều người.
Vốn dĩ Lâm Y Y vẫn một lòng muốn hỏi Bách Lý Hồng Trang rốt cuộc đã dùng thứ gì để trao đổi, tại sao chỉ tùy tiện viết vài chữ mà đổi được nhiều bảo bối như vậy về?
Nhưng sau khi được Lâm Đạp Tinh nhắc nhở như vậy, nàng mới nhận ra tình cảnh hiện tại của bọn họ thực sự không ổn chút nào.
Ngay sau đó, người nhà họ Lâm vô cùng ăn ý vây Bách Lý Hồng Trang vào giữa, không chút do dự rời khỏi thị trường ngầm.
Đám đông tuy thèm thuồng, nhưng cũng hiểu rằng những thế lực khổng lồ như nhà họ Lâm và nhà họ Đế không phải là thứ họ có thể đụng vào, dù trong lòng lửa giận hừng hực, nhưng sự thật vẫn khiến họ bình tĩnh lại.
Vì bảo bối này mà gánh lấy tai họa diệt vong, đó rõ ràng không phải là một món hời.
Tu luyện giả bình thường đương nhiên có những lo ngại như vậy, nhưng Tiêu Sắt Vũ và Quân Lăng Tuân rõ ràng là không.
Tiêu Sắt Vũ vốn dĩ mang trong mình niềm tin nhất định phải có được Thiên Niên Quang Minh Đằng này, tự nhiên không thể trơ mắt nhìn Bách Lý Hồng Trang mang nó đi.
Phải biết rằng, đây chính là hy vọng lớn nhất của nàng.
Rốt cuộc có thể ngồi vững vị trí Quang Minh Thánh Nữ hay không, đều phải trông cậy vào Quang Minh Đằng này!
Quân Lăng Tuân đương nhiên cũng biết suy nghĩ của Tiêu Sắt Vũ, hai người nhìn nhau một cái, lập tức nhanh chóng đuổi theo.
Sau khi ra khỏi thị trường ngầm, người nhà họ Lâm vẫn không hề buông lỏng cảnh giác, vẫn đang đi về với tốc độ nhanh nhất.
“Cũng may thị trường ngầm này cách nhà họ Đế chúng ta không xa, chúng ta vẫn nên mau chóng tới đó thôi.” Lâm Đạp Tinh sắc mặt nghiêm trọng, “Theo ta thấy, Tiêu Sắt Vũ này sẽ không bỏ cuộc đâu, Quang Minh Đằng đối với nàng ta hiện tại mà nói có tác dụng quá lớn.”
“Dù nàng ta có không bỏ cuộc thì đã sao?” Ánh mắt Lâm Thiến Thiến lạnh lẽo, “Hiện nay nhà họ Tiêu và nhà họ Quân đi lại quá gần gũi, sau này rất có khả năng trở thành kẻ địch của chúng ta, bất kể thế nào, Quang Minh Đằng này tuyệt đối không thể rơi vào tay Tiêu Sắt Vũ.”
“Một khi nàng ta trở thành Quang Minh Thánh Nữ, đối với chúng ta đều không có lợi.”
Ánh mắt Lâm Đạp Tinh rơi trên người Bách Lý Hồng Trang: “Hồng Trang, lát nữa muội về tới nơi thì lập tức đi bế quan đi.”
“Những chuyện khác muội đừng quản, chỉ cần muội hấp thụ năng lượng của Quang Minh Đằng, cho dù Tiêu Sắt Vũ kia có tìm người tới nữa cũng vô ích.”
Chàng có thể khẳng định, Tiêu Sắt Vũ nhất định sẽ lập tức mời trưởng bối trong tộc tới.
Dù sao, hiện tại nhà họ Tiêu và nhà họ Đế vẫn chưa hoàn toàn xé rách mặt mũi, nếu trưởng bối nhà họ Tiêu ra mặt, nhà họ Đế cũng sẽ rất khó xử.
Nhưng nếu Quang Minh Đằng đã bị tiêu thụ hết, vậy thì đó là cục diện khác rồi, nhà họ Đế cũng sẽ không vì thế mà cảm thấy khó xử.
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang không chút do dự gật đầu: “Muội hiểu rồi.”
Thực ra suy nghĩ của nàng cũng giống Lâm Đạp Tinh, Quang Minh Đằng này giữ lại càng lâu thì rắc rối càng lớn.
Tin rằng không bao lâu nữa, tin tức này sẽ truyền đi khiến ai ai cũng biết, cho nên cách duy nhất chính là dùng nó đi!
Sau khi nhận được câu trả lời của Bách Lý Hồng Trang, Lâm Đạp Tinh cũng thở phào nhẹ nhõm.