"Trời ạ, ở đây không chỉ có Quang Minh Đằng, còn có Thất Xà Vân Quả, Viêm Ngư Thảo..."
Lâm Y Y đã không biết phải nói gì nữa, những bảo bối này đều là thứ hiếm thấy, không ngờ lại tập trung ở một chỗ, hơn nữa còn ở một sạp hàng trong chợ đen, nếu không phải tận mắt chứng kiến, thật sự rất khó tin.
Trên gương mặt tinh xảo của Bách Lý Hồng Trang cũng hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng cô tò mò về vị chủ sạp này hơn.
Chủ sạp là một lão già, dưới cằm để râu dài bạc trắng, mặc dù lúc này có rất nhiều người vây quanh sạp hàng của lão, lão vẫn giữ vẻ mặt không chút quan tâm, thậm chí trong tay còn cầm một cuốn sách, chỉ là có đọc vào hay không thì cô không biết.
"Chủ sạp, ta dùng một bình bát phẩm đan dược để đổi lấy gốc Quang Minh Đằng này được không?" Lúc này, một người đàn ông lên tiếng hỏi.
Nghe vậy, chủ sạp lười biếng liếc mắt lên, nói: "Là bát phẩm đan dược gì?"
"Bát phẩm Phá Vân Đan."
Theo tiếng nói của người đàn ông vừa dứt, những tu luyện giả tại hiện trường đều ồ lên kinh ngạc.
Bát phẩm Phá Vân Đan, có thể giúp tu luyện giả đột phá từ Tinh Quang Cảnh lên Tinh Vân Cảnh.
Sau khi đạt đến Tinh Mang Cảnh, mỗi lần muốn đột phá một đại đẳng cấp đều vô cùng khó khăn, nhưng nếu có đan dược hỗ trợ đột phá, khả năng đột phá sẽ tăng lên rất nhiều.
Do đó, giá trị của loại đan dược này có thể nói là tăng vọt, được các tu luyện giả yêu thích nhất.
Người đàn ông vừa ra tay đã là một bình Phá Vân Đan, sao có thể không khiến người ta ghen tị chứ?
"Một bình Phá Vân Đan trọn vẹn có tới mười viên, giá trị này quả thật cực kỳ cao."
"Không sai, số lượng bát phẩm luyện dược sư vốn đã không nhiều, huống chi độ khó luyện chế Phá Vân Đan này không nhỏ, cho nên ngày thường giá trị luôn rất cao, e là gốc Quang Minh Đằng này sắp bị đổi đi rồi."
Mọi người lần lượt cảm thán, nếu đổi lại là họ, vụ mua bán này cũng rất đáng giá.
Người đàn ông lộ vẻ tươi cười, thật ra hắn cũng phải cắn răng mới quyết định lấy ra bình Phá Vân Đan này, vì hắn đã có Phá Vân Đan rồi, mà gốc Quang Minh Đằng này mới có tác dụng lớn hơn đối với hắn.
Tuy nhiên, ngay khi tất cả mọi người đều chắc chắn vụ mua bán này nhất định sẽ thành công, chủ sạp lại phất phất tay: "Không đổi."
Lời này vừa ra, người đàn ông cũng không khỏi sững sờ, một lúc lâu sau mới nói: "Tại sao?"
"Tại sao cái gì? Ta không muốn đổi thì không đổi!" Chủ sạp lười biếng nói.
Nhìn thấy dáng vẻ làm ngơ trước Phá Vân Đan của chủ sạp, mọi người cũng cạn lời, bảo bối như vậy mà lão cũng không coi vào mắt.
Nhưng nghĩ đến việc chủ sạp có nhiều bảo bối như vậy, mọi người cũng hiểu chủ sạp chắc chắn là người đã quá quen với bảo bối, nên mới bình thản như thế.
Cứ như vậy bị từ chối, người đàn ông cũng có chút buồn bực, nhưng nhìn gốc Quang Minh Đằng kia vẫn không cam lòng bỏ cuộc, không nhịn được hỏi: "Không biết phải dùng thứ gì mới có thể đổi lấy Quang Minh Đằng này?"
"Ta tạm thời chưa nghĩ ra." Chủ sạp trả lời một cách đương nhiên.
Nghe thấy câu này, mọi người đều cạn lời.
"Ông không biết phải đổi lấy thứ gì, vậy thì làm sao ta biết nên mang thứ gì đến đổi?" Người đàn ông cố nén sự khó chịu trong lòng hỏi.
"Ta mà biết phải đổi cái gì thì chẳng phải đã viết thẳng ra rồi sao? Còn chờ các ngươi từng người một tới hỏi lãng phí thời gian à?" Chủ sạp đảo mắt, biểu cảm như thể đang nhìn một kẻ ngốc.
Đối mặt với biểu cảm của chủ sạp, người đàn ông cũng có chút dở khóc dở cười.
Mình là kẻ ngốc?
Rõ ràng là ông kỳ quái thì có!
Bách Lý Hồng Trang nhìn biểu cảm của chủ sạp cũng không nhịn được bật cười, tính cách vị chủ sạp này thật sự quá thú vị.
"Ha ha, người đàn ông này sắp tức chết rồi." Lâm Y Y không nhịn được cười nói.