Chớp mắt sau, thân hình Bạch Long đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Nhìn thấy Bạch Long xuất hiện, đôi mắt trong trẻo của Bách Lý Hồng Trang lập tức hiện lên một tia ngạc nhiên: "Linh Nhi, muội có thể ra ngoài rồi sao?"
Trước đó vì nguyên nhân cấm chế, Bạch Long vẫn luôn không thể ra ngoài, không ngờ lúc này lại đột nhiên xuất hiện.
Bạch Long gật đầu: "Sau khi tiến vào di tích này, cấm chế kia đã biến mất, ta cũng có thể ra ngoài rồi."
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười: "Có lẽ là vì Hỗn Độn Chi Giới vốn cũng thuộc về chủ nhân di tích này."
"Nơi này chỉ có một chủ điện, căn bản không nhìn thấy gì khác, tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?"
Bách Lý Hồng Trang quan sát xung quanh, nàng vẫn luôn mong chờ có thể gặp mặt tàn niệm của chủ nhân nơi này, bởi vì giữa họ thực sự quá có duyên.
Chỉ là, từ khi tiến vào chủ điện này, dường như căn bản không tìm thấy bất kỳ manh mối nào khác.
Đế Bắc Thần cũng nhìn quanh, trước đây những di tích mà họ từng gặp không bao giờ là tình huống như thế này.
Khi còn ở hạ tầng giới, lúc tiến vào di tích của sư phụ, giai đoạn đầu họ cũng phải trải qua vô vàn nguy hiểm, cuối cùng mới có thể đạt được truyền thừa.
Mà di tích trước mắt này lại toát ra một sự bình yên chưa từng có, ngay cả cây cầu thuộc tính trước đó cũng không hề xuất hiện chút nguy hiểm nào.
Dù mọi thứ trước mắt vẫn chưa rõ ràng, nhưng chàng có thể cảm nhận được tâm thái của chủ nhân di tích này rất bình hòa.
"Chúng ta đi xem xung quanh xem sao." Đế Bắc Thần cất giọng ôn tồn, với tình huống trước mắt này, chàng cũng không tìm thấy manh mối nào.
Tuy nhiên, ngay khi hai người chuẩn bị đi tìm kiếm xung quanh, đột nhiên, một giọng nói êm tai vang lên trong đại điện.
"Không ngờ chúng ta lại có duyên đến vậy."
Giọng nói nhẹ nhàng dịu dàng tựa như gió xuân, khơi dậy từng gợn sóng trong lòng người nghe.
Bách Lý Hồng Trang nghiêm mặt, dù không thấy được bóng dáng đối phương, nàng vẫn cung kính hành lễ: "Tiền bối."
"Hỗn Độn Chi Giới đã rơi vào tay ngươi sao?"
"Đúng vậy." Bách Lý Hồng Trang gật đầu. Từ khi tiến vào di tích này, Hỗn Độn Chi Giới đã có phản ứng chưa từng có, rõ ràng là rất quen thuộc với chủ nhân nơi này.
"Năm đó sau khi đánh mất Hỗn Độn Chi Giới, ta vốn tưởng rằng không còn cơ hội gặp lại nữa, không ngờ lại có người mang nó đến nơi này, đúng là duyên phận."
Giọng nói dịu dàng mang theo sự cảm khái, tựa như đang nhớ về mọi chuyện năm xưa, đượm chút bồi hồi và thương cảm.
Ngay sau đó, Bách Lý Hồng Trang tháo Hỗn Độn Chi Giới xuống, hai tay dâng lên.
"Tiền bối, đây là Hỗn Độn Chi Giới của người, xin vật quy nguyên chủ."
Dù Hỗn Độn Chi Giới đã giúp đỡ nàng rất nhiều, những năm qua nàng cũng đã sớm quen với sự tồn tại của nó, nhưng đứng trước mặt chủ nhân thực sự, Bách Lý Hồng Trang vẫn không hề có ý định chiếm làm của riêng.
Chính vì chiếc nhẫn này mà nàng mới đến được ngàn năm sau. Từng có lúc nàng cũng oán trách, nhưng sau khi gặp Đế Bắc Thần, những oán niệm đó đều đã tan biến hoàn toàn.
Vì có nó, nàng mới có thể có được tất cả mọi thứ như hiện tại.
Nhìn hành động của Bách Lý Hồng Trang, chủ nhân di tích khẽ cười: "Đã nhận ngươi làm chủ thì đó chính là của ngươi.
Mọi sự trên thế gian này đều là duyên phận.
Ngươi có thể có được Hỗn Độn Chi Giới, nay lại có thể đến được nơi này, tất cả đều là do định mệnh sắp đặt.
Huống chi, ta đã sớm vẫn lạc từ lâu, tìm lại nó để làm gì chứ? Chỉ hy vọng ngươi đối xử tốt với bọn họ là được."
Nghe thấy hai chữ "bọn họ", Bách Lý Hồng Trang lập tức hiểu rằng chủ nhân di tích không chỉ đang nói đến Hỗn Độn Chi Giới, mà còn có cả Tiểu Hắc, Tiểu Bạch và Bạch Long.