"Những thứ ghi chép phía trên rất thâm sâu khó hiểu, nhưng lại toát ra vẻ huyền diệu và mạnh mẽ. Ta nghiên cứu một thời gian, cũng chỉ mới mò ra được một chút manh mối. Hai người các ngươi đều thông minh, lĩnh ngộ lại cao, hay là thử tham ngộ xem?"
Ôn Tử Nhiên nhìn về phía Đế Bắc Thần và Bách Lý Hồng Trang, "Nghe các ngươi kể chuyện lần trước Tiêu Sắt Vũ bóp nát độn phù rời đi, ta cảm thấy cái phù văn chi thuật này thật sự rất lợi hại. Nếu chúng ta có thể học được phù văn chi thuật này, thì cũng tốt quá rồi."
"Trước đây chúng ta vốn muốn đưa cho các ngươi rồi, chỉ là ở Tiên Vân bí cảnh người quá đông, không có cơ hội. Sau khi trở về, các ngươi lại lập tức bế quan. Nếu vừa rồi các ngươi không tới tìm chúng ta, chúng ta cũng đang định đi tìm các ngươi."
Thượng Quan Doanh Doanh mỉm cười, lại lấy ra một túi Càn Khôn đưa cho Bách Lý Hồng Trang, "Đây là linh thảo chúng ta thu hoạch được, đều cho nàng."
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang cũng không khách khí, trực tiếp nhận lấy túi Càn Khôn, "Đến lúc đó cần đan dược gì cứ trực tiếp nói với ta."
"Được thôi."
"Phù văn chi thuật đúng là bảo bối, các ngươi đã có hứng thú, chi bằng cứ nghiên cứu trước đi." Đế Bắc Thần chậm rãi lên tiếng.
"Cái này thì ngươi không biết rồi." Ôn Tử Nhiên cười khẽ, chỉ vào cuốn sách trong tay, "Đừng nhìn cuốn sách này là giấy, nhưng nó rất thần kỳ, chỉ cần ngươi xem qua một lần, nội dung bên trên sẽ tự động đi vào trong đầu ngươi. Tuy nhiên, ta và Doanh Doanh sau khi cùng xem qua một lượt liền phát hiện chữ viết trên sách ngày càng nhạt, e rằng không chịu nổi cho nhiều người xem. Dù sao thì nội dung chúng ta đều đã biết cả rồi, các ngươi cũng mau ghi tạc nó vào trong đầu đi, sau này khi nào muốn nghiên cứu thì nghiên cứu cũng chưa muộn. Theo ta thấy, muốn mò cho ra manh mối của phù văn chi thuật này, không phải là chuyện ngày một ngày hai là có thể thành công được."
Bách Lý Hồng Trang hai người lúc này mới hiểu ra, trong lòng dâng lên một trận cảm khái.
"Không ngờ tác dụng của cuốn sách này lại giống như ngọc giản, mà còn mạnh mẽ hơn ngọc giản. Nội dung trên ngọc giản chỉ có thể cung cấp cho tu luyện giả đọc một lần là mất, cuốn sách này lại có thể cho mấy người cùng xem."
Bách Lý Hồng Trang mở cuốn sách ra, quả nhiên không ngoài dự đoán, chữ viết trên sách đã nhạt đi, mà nàng chỉ vừa mới liếc mắt nhìn một cái, nội dung trên cuốn sách liền trực tiếp tràn vào trong đầu nàng.
Theo bản năng, nàng nhắm hai mắt lại, nội dung phức tạp và huyền ảo tràn vào, may mà thức hải của nàng hiện giờ cũng cực kỳ mạnh mẽ, cho nên rất nhanh liền hồi phục lại.
Mà sau khi Bách Lý Hồng Trang xem xong, nội dung trên cuốn sách lại càng nhạt đi hơn.
Đế Bắc Thần nhận lấy cuốn sách, cũng ghi nhớ nội dung bên trong.
Chỉ có điều, sau khi trải qua hai người xem, chữ trên cuốn sách đã biến mất sạch sành sanh, chỉ còn lại giấy trắng.
"Thứ này thật sự rất thần kỳ." Bách Lý Hồng Trang nhìn cuốn sách trống không trong tay, đột nhiên phát hiện hình như còn có thể in nội dung muốn viết vào trong sách này, nhất thời càng thấy thú vị, "Cuốn sách này sau này giữ làm vật truyền thừa cũng khá tốt đấy."
"Nàng nếu thích thì cứ giữ lấy." Đế Bắc Thần dịu dàng nói.
"Trải qua lần lịch luyện này, ta cảm thấy khi có thời gian vẫn phải học thêm một chút năng lực về các phương diện khác." Thượng Quan Doanh Doanh cảm khái, "Nắm giữ thêm một loại năng lực, lúc ra ngoài cũng có thêm một phần thủ đoạn. Lần này nếu không có các ngươi, chúng ta thật sự là tiêu đời rồi."
Ôn Tử Nhiên gật đầu, "Bắc Thần, thủ đoạn triệu hồi khô lâu đại quân của ngươi thực sự quá mạnh, ta đến tận bây giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ hãi, bỗng nhiên rất buồn bực tại sao ta lại không phải hệ Hắc Ám cơ chứ?"