"Được rồi được rồi, đừng oán niệm nữa." Bách Lý Hồng Trang đưa tay véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp của Tiểu Hắc, "Sau này khi ngươi hóa hình thành nhân loại, ta lại đặt cho ngươi một cái tên thật hay có được không?"
Tiểu Hắc rưng rưng nước mắt nhìn Bách Lý Hồng Trang: "Chủ nhân, người xác định đây là đang an ủi ta sao?"
"......" Bách Lý Hồng Trang nhất thời chột dạ, "Chắc là vậy."
Ban đầu Bách Lý Hồng Trang định giới thiệu Ngôn Triệt với mọi người ngay lập tức, nhưng về sau suy nghĩ lại thì quyết định đợi sau khi mọi thứ ổn thỏa rồi tính tiếp. Nếu có thể, nàng không định để mọi người biết Ngôn Triệt là yêu thú hóa thành hình người. Tuy đây vốn là sự thật, cũng chẳng có gì to tát, nhưng nàng vẫn không muốn vừa xuất hiện đã bị người ta bàn tán.
Sau đó, Bách Lý Hồng Trang bắt đầu bế quan luyện chế đan dược, còn bốn con thú nhỏ cũng bắt đầu an tâm tu luyện.
Kể từ sau khi nhìn thấy Bạch Sư hóa thành hình người, Tiểu Hắc, Tiểu Bạch và Tiểu Huyền Tử giống như được tiêm máu gà vậy. Ngày thường Tiểu Hắc và Tiểu Bạch vốn thích lười biếng, thích xem náo nhiệt, so ra thì Bạch Sư và Tiểu Huyền Tử trong việc tu luyện lại chăm chỉ hơn nhiều. Cho nên, khi nhìn thấy Tiểu Hắc và Tiểu Bạch lại chủ động đề nghị muốn bế quan tu luyện, Bách Lý Hồng Trang cũng có chút kinh ngạc. Tuy nhiên, rất nhanh nàng cũng hiểu ra, đây là vì Tiểu Hắc và Tiểu Bạch cũng đang mong chờ được hóa thành hình người.
Tuy không biết rốt cuộc phải tu luyện đến cảnh giới nào họ mới có khả năng hóa thành hình người, nhưng tu vi tăng thêm được bao nhiêu thì khả năng đó ít nhất cũng sẽ lớn hơn một chút.
Trong phòng. Bách Lý Hồng Trang lấy ra Tiên Linh Thảo, lại nhìn chiếc nhẫn của Quân Lăng Tuân mà trước đó Bạch Sư nhặt được, gom tất cả Tiên Linh Thảo bên trong lại với nhau. Cũng may cuối cùng bảo bối này chưa rơi vào tay Quân Lăng Tuân, nếu không thì thật là phí phạm của trời.
Khoảnh khắc tiếp theo, Bách Lý Hồng Trang tiến vào Hỗn Độn Chi Giới. Luyện chế trong Hỗn Độn Chi Giới chắc chắn là yên tĩnh nhất, không cần lo lắng bị người khác quấy rầy.
Nàng không lập tức bắt đầu luyện chế Tiên Linh Thảo mà luyện chế các loại đan dược khác trước. Luyện chế đan dược cũng cần có cảm giác tay, kể từ khi tiến vào Tiên Vân Bí Cảnh, đã một thời gian rồi nàng không luyện đan. Đối với bảo bối như Tiên Linh Thảo, nàng không muốn lãng phí dù chỉ một cây.
Nửa tháng sau, Bách Lý Hồng Trang mới ra khỏi Hỗn Độn Chi Giới.
"Nương tử, nàng luyện xong rồi?" Đế Bắc Thần mỉm cười nhìn Bách Lý Hồng Trang, từ sau khi cảm nhận được khí tức dao động, hắn đã lập tức thoát khỏi trạng thái tu luyện. Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu: "Vận khí không tệ."
"Nương tử của ta dựa vào chính là thực lực."
Bách Lý Hồng Trang khẽ nhếch môi đỏ: "Ta chỉ luyện chế một phần, nhưng đã đủ cho mọi người rồi."
"Vậy thì đi thôi, chắc hẳn mọi người nhìn thấy sẽ rất vui."
Trong mắt Đế Bắc Thần gợn lên sự dịu dàng nuông chiều, hắn đưa tay ôm lấy Bách Lý Hồng Trang ngồi lên đùi mình, "Nàng cũng có thể nghỉ ngơi một chút, ngày nào cũng bận rộn như vậy, không mệt sao?"
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười, khẽ mổ lên môi Đế Bắc Thần một cái: "Chốc nữa trở về ta sẽ cùng huynh tu luyện trong phòng có được không?"
"Được." Đế Bắc Thần gật đầu: "Nhưng phải thu chút tiền lãi trước đã."
Khoảnh khắc tiếp theo, Đế Bắc Thần trực tiếp sâu đậm nụ hôn này.
Đế Thiếu Phong nhìn thấy Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần thì trong mắt hiện lên một tia ngạc nhiên, nói: "Hai người xuất quan rồi?"
"Ừm." Đế Bắc Thần gật đầu.
"Đại ca, huynh không bế quan tu luyện sao?" Bách Lý Hồng Trang nghi hoặc nhìn Đế Thiếu Phong, theo lý mà nói, thời điểm này Đế Thiếu Phong lẽ ra không nên lãng phí mới đúng.