📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lối Nguyệt Cầm

167 trả lời, 11.983 lượt xem — Trang 2 / 6
Trích đoạn: James Jee

LẮNG ĐỌNG

Dịu dàng thế, tay lơi đêm ngả
Thiết tha tình, mộng trở thêm sâu
Trăng treo tròn vạnh cơ cầu
Vần như nối khúc nhiệm mầu tình yêu.

Sương tâm đọng, bảy chiều cô quạnh
Đọng giọt tình, giao điểm tìm nhau
Nắng vương mấy hạt trên đầu
Bình minh nhảy múa nguyện cầu lạc an.

Vạn dặm xa, ngỡ ngàng mong đợi
Thế gian gần tím nỗi tin yêu
Thốt nên nhung nhớ bao điều
Bấy nhiêu trăn trở yêu kiều thế gian.


LẮNG ĐỌNG TÂM TƯ
 
Thân tặng Triều Âm
 
Canh khuya vắng tiếng đàn ai vang vọng
Giọng ngân đều trong mộng khúc tâm tư
Hòa và hồn ta cảm thấy hình như
Hoài niệm cũ ký ức từ dạo ấy
 
Cuộc sống ta suốt một đời bay nhảy
Bỗng chợt chùn mềm yếu phút đắm say
Đàn lả lơi cho quên hết tháng ngày
Cháy khao khát tiếng yêu ta mơ mộng
 
Từ tiết tấu từng giọt đàn lắng đọng
Những ca từ trong trẻo chút nỉ non
Phải làm sao tình nghĩa được vuông tròn
Ươm yêu dấu tình ta còn nồng thắm
 
Điệu thánh tót tiếng ngân sao say đắm
Năm tháng nào chợt ghé bỗng đi qua
Cung đàn vương trong dạ chốn xa xa
Ai đàn thế? Kẻ xa nhà thấy nhớ!

 
Cám ơn James đã ghé đọc và tặng bài thơ tuyệt vời như vậy
 
TỰ KHÚC ĐÊM KHUYA


Dặt dìu nhạc khúc đêm khuya
Nghe bi ai những sẻ chia tình đời
Vọng âm từ đáy tim tôi
Sầu, thương, bi, hận chẳng lời tỏ phân

Dập dìu con sóng bâng khuâng
Đêm khuya tĩnh mịch phân vân chuyện tình
Ngó quanh nói với bóng mình
Thì ra quạnh quẽ muộn phiền còn đây

Sáng lên, đêm chuyển sang ngày
Vượt hăm bốn tiếng ngắn dài là bao
Một năm đếm được đâu nào
Thôi thì gạt bỏ bước vào ngày mai
[/align]




 
 
 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
MẶC NIỆM TÌNH



Gió hỏi phải chăng tình mình chưa đủ
Chưa thắm nồng cháy đượm lửa yêu thương ?
Nên giờ đây sương giăng phủ ngả đường
Ta lạc mất một miền xưa dấu ái .

Trộm nhìn đêm, đếm hồn mình khắc khoải
Phảo chăng là lợt lạt chút đãi bôi
Mình va phải nhau ở một góc đời
Để mỉm cười rồi xa nhau mãi mãi .

Buổi bình minh chừng như thành thừa thải
Tím khoảng trời lạnh giá một mùa rơi
Ai đi qua nhau chỉ một sát na thôi
Để mặc niệm tình mình là muôn kiếp.
 
 
 
 
ĐIỀU ƯỚC SAO BĂNG




Khụyu ngã giữa tâm đời lầy lội
Mùi đắng cay ngập ngụa hồn người
Em nào có biết góc trời
Có còn mây trắng gọi mời yêu thương.

Cung đàn đứt tơ vương sầu đắng
Em nghĩ gì chết lặng thơ tôi
Vần buồn va chạm người ơi
Để cho thê thiết nụ cười bé xinh.

Có một phút thinh không dừng lại
Tôi nguyện cầu cho dãi sao băng
Rơi trên đất thánh lòng lành
Hóa thành lộng lẫy tuổi xanh vui đùa.




Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
ỐI À! TA ĐAU


Nghe tan nát một vần gieo vỡ
Đếm lòng mình, loang lổ thương đau
Chém tan vần gió dãi dầu
Cắt ngang thương nhớ sầu đau nực cười

Oái ăm thay cũng một kiếp người
sầu thương mãi có cười được đâu
trần gian ai khéo pha mầu
để tim hoang lạnh, nát nhầu câu thơ

Xé tan nhé vần thương lộng gió
Vứt mảnh tình dang dở đi xa
Trói mình một cõi ta bà
Ta nghe đau quá ! Ối à ! Ta đau!

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
KHI

Giọt nắng rơi đọng vào cơn mộng
Thức tỉnh mình gió lộng mùa sang
Mùa thu lá vội chuyển vàng
Đong đưa đùa cợt bên hàng cây xưa

Long lanh mắt giọt mưa rơi xuống
Động tâm can, chấn động nguồn yêu
Vói tay kéo dãi mây chiều
Quàng lên năm tháng đã nhiều thương đau.

Cánh cửa khép chờ nhau muôn kiếp
Bóng tình buồn tha thiết đợi nhau
Khi nào Mưa - Nắng hết sầu
Là ngày Gió đến cho nhau một đời.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
MỘT CÕI TÌM VỀ




Xoáy trọn vòng tâm tư
Lao vào luồng gió lạ
Tiếng rú gào oán trả
Đã mệt nhừ thân côi.

Lặng rơi, hồn lặng rơi
Dòng thời gian chẳng vội
...về một phía góc trời....
Trôi... dần trôi... và trôi


Khắc sâu vào cằn cỗi
Của muộn phiền tháng năm
Đối diện với thăng trầm
Phải lời đau lầm lỗi?!

Gió đưa hồn lại rơi
Về tầng sâu ai oán
Thinh không lời ca thán
Mỉa mai cười, người ơi!

Mây có còn mãi trôi
Cuốn giùm lòng u ám
Quăng tít tận trời xa
Xua tan lời ảm đạm.

Mây có còn rong chơi
Mang giùm tôi điệu lý
Có những lời thương yêu
Rơi ở một góc đời.



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-03 09:05:38BĂNG NGUYỆT>
[font="times new roman"][color=#660066][size=6]TỰ KHÚC ĐÊM KHUYA





Dặt dìu nhạc khúc đêm khuya
Nghe bi ai những sẻ chia tình đời
Vọng âm từ đáy tim tôi
Sầu, thương, bi, hận chẳng lời tỏ phân

Dập dìu con sóng bâng khuâng
Đêm khuya tĩnh mịch phân vân chuyện tình
Ngó quanh nói với bóng mình
Thì ra quạnh quẽ muộn phiền còn đây

Sáng lên, đêm chuyển sang ngày
Vượt hăm bốn tiếng ngắn dài là bao
Một năm đếm được đâu nào
Thôi thì gạt bỏ bước vào ngày mai
 
[/size][/color]CHUYỆN VÃN ĐÊM KHUYA
 
Đêm khuya văng vẳng tiếng đàn
Đôi dòng tâm sự bẽ bàng nhân duyên
Gặp đây cùng hội đồng thuyền
Tương lân đồng bệnh chuyện trò đâu thâu
 
Trên đầu vài giọt mưa ngâu
Thuyền ai bỏ bến giang đầu nhớ ai
Vui chi một chút đắm say
Hôm nay ta mới đắng cay thế này
 
Gặp nhau chút chuyện sum vầy
Phân ly mai đấy cuộc đời thế thôi
Đàn em buông tiếng "thôi rồi"
Giọng tôi cũng nhuốm bồi hồi lời ca
 
Hẹn nhau trong phút chia xa
Có duyên gặp lại cùng ta với người
Trăng rơi chênh chếch nụ cười
Bình minh ló dạng tình người dở dang
 
R[/font]
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-20 07:31:29trieuam>
Cảm ơn James vì thêm một bài thơ hay nữa. Chúc ngày an lành !
BÀI THƠ VIẾT DỞ
 
Bài thơ bỏ dở vần chia
Bỏ quên vần nhớ trăng khuya nghẹn lời
Vần rơi nát trái tim tôi
Nghe câu ly khúc bồi hồi mắt cay

Kìa, vầng dương sáng hôm nay
Cười chi hạnh phúc nghe say ảo tình
Chiều buông tím lặng, lặng thinh
Khuya trôi ta lại cũng mình bóng thôi

Bài thơ dang dở mất rồi
Vần gieo chi nữa để người cười chê
Mai đây cắt mái tóc thề
Nuốt đi cay đắng ngủ mê bên đời

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-03 09:12:15BĂNG NGUYỆT>
LẠC NHỊP  






Nắng có vỡ oà
đưa lòng người về nơi bến lạ

 
Hạt sương
vỡ đôi
Thinh không chết lặng
cho cả đất trời
hoà cả vào nhau .

 
Thiên thu
gói trọn niềm đau
Có là ảo ảnh
Đêm thâu dịu vời ?

 
Ngoài kia,
Thời gian ru hời
Lời ca quen thuộc
Mấy lời vuốt ve

 
Em à,
Em có lắng nghe

 
Trăm năm uẩn khúc
Về che lòng mình ?

 
R

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
KẾT NHỊP
 
 
Ngàn xa con sóng từ hòa
Đập vào ghềnh đá, ngân nga chuyện đời

Lả lơi
Bóng nước gọi người
Trăm năm u uẩn
Khóc cười nhân gian...
 
Mây trời
lững thững lang thang
Cuốn theo cơn gió đa mang phong tình
 
Rì rầm
Sóng vỗ bập bềnh
Nhân gian có lạnh
Cho mình nhớ nhau...

 
Trên cao,
Trăng sáng nguyện cầu
Giọt rơi vào sóng, giọt sâu thẳm lòng
Giọt trăng tím lặng chờ mong
Thở than câu hát nhịp trông vỗ đều
 
Gập ghềnh
Ai vẽ tâm tư
Lên cao xuống thấp
Cho mình nhớ nhau....

 
Xa xa khúc hát lạc đâu
Có ai kết nhịp ngàn sau đôi mình?!
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-03 10:41:31BĂNG NGUYỆT>
LỆ CÁT ĐÁY TRĂNG
 
Trần gian rơi một nụ cười
Chìm trong giọt lệ ngòai trời xa xăm
Long lanh một ánh trăng rằm
Tan vào đáy mắt mặn mằn lòng tôi.
 
Lặn tìm dưới đáy cuộc đời
Mong tìm hạt cát tình người đâu đây
Quơ tìm, máu rướm nát tay
Hụt hơi nghẹn thở, mắt cay mờ dần...
 
Xót xa gió bước đến gần
Cố ôm cô bé trùng trùng sóng loang
Gục trên muôn hạt cát vàng
Hạt tìm chưa thấy bàng hòang cỏ cây.
 
Trần gian quay tựa cơn say
Dáng em chếnh chóang như mây xa gần
Trong veo giọt nước lạ lùng
Rơi vào tâm khảm muôn trùng còn xa.
 
 
....Rằm trôi một bóng trăng nhòa
Vỡ làm trăm mảnh lững lờ thiên thu....


[/align]

R[/align]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH VÔ TỰ
 
( Thân tặng Xanh Rêu )
 
Anh - cứ mặc nhiên giáo chủ thần thánh
Của Tình Yêu mặc niệm rất chân thành
Em - muôn thuở, kẻ tín đồ đáng tội
Che mất mình trong quầng tối yêu đương.

Trốn vào nhau trong lời thánh vô thường
Bóng đêm lạnh khi giáo đường than thở
Em gặp mình trong thoáng gì trăn trở
Lời kinh buồn đang thiếu mất bóng anh ?

Đường hồi hương vết thương đau kịp lành?
Lời tôn kính em giấu vào mộng tưởng
Đường tương lai em ôm tình vất vưởng
Thoảng lời kinh tự thưởng mối chân tình


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
BÃO ĐÊM
 
Biển dậy sóng đêm cuồng dâng ảo mộng
Bóng tình sầu đang lóp ngóp cố bơi
Cố tìm, cố bám từng mảnh phai phôi
Của tim mục nát đang trôi về mình.

 
Đêm hung dữ sấm kêu rền trời đất
Con sóng đời đạp mạnh cõi ba sinh
Đâu thảng thốt cố giương tìm mặt đất
Giữa chông chênh bão lũ bủa vây tình.

 
Tiếng kêu gào, than khóc rất điêu linh
Từng mảnh vỡ đâm sâu vào đầu óc
Mảnh ân tình cắm trọn tận trong tim
Mảnh nhân duyên xé ngang đời đau nhói.

 
Cơn bão dâng tần số cao vô lối
Sóng lợi danh che lấp cõi đi về
Đêm tăm tối nên mãi hoài mê muội
Vùi lấp đời trong cơn bão tình yêu.


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
BÀI THƠ VIẾT DỞ

Bài thơ bỏ dở vần chia
Bỏ quên vần nhớ trăng khuya nghẹn lời
Vần rơi nát trái tim tôi
Nghe câu ly khúc bồi hồi mắt cay

Kìa, vầng dương sáng hôm nay
Cười chi hạnh phúc nghe say ảo tình
Chiều buông tím lặng, lặng thinh
Khuya trôi ta lại cũng mình bóng thôi

Bài thơ dang dở mất rồi
Vần gieo chi nữa để người cười chê
Mai đây cắt mái tóc thề
Nuốt đi cay đắng ngủ mê bên đời

 
XÓA HẾT DĨ VÃNG
 
Xóa hết những dĩ vãng ngày tiếc nuối
Của bùi ngùi của tuổi trẻ yêu thương
Của ái tình phai dấu chẳng vấn vương
Của lời hứa bên đường không trọn vẹn
 
Xóa hết những dĩ vãng ngày hò hẹn
Những chiều hè quen lối bước cùng ai
Để lại cho ta một chút đắng cay
Của bồng bột của đắm say hời hợt
 
Xóa hết những dĩ vãng ta rơi rớt
Trên quãng đời ta bất chợt gặp nhau
Xóa hết tình khờ xóa hết đớn đau
Vì chôn cả những cao trào hạnh phúc
 
Xóa hết dĩ vãng tháng năm hạnh phúc
Xóa cả tình đầu những phút ngây thơ
Xóa hết một thời ta đã mộng mơ
Xóa cả bài thơ của người yêu dấu
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
TRỜI TRỞ LẠNH
 
Ngồi giữa trời đông đếm lá buồn
Lắng nghe sự thật đổ hồi chuông
Bàn tay vô cảm lùa tóc rối
Ta khóc cho đời những thiệt hơn

 
Lắng nghe thinh không dần se lạnh
Cô quạnh cuộc tình đến khốc khô
Ta lắng nghe ta chút hững hờ
Tim non vùi chết chút mùa sang

 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-17 03:24:47trieuam>
LỐI TRẦM
 

 
Đi ngang qua con đường sen lạ
Em ngẩn ngơ đón nhận buổi chiều
Nắng chiếu nghiêng khung trời tím biếc
Mắt em cười nuối tiếc ngày xanh.

 
Tiếng guốc mộc hanh hao nền đá
Cỏ cựa mình xao xác bước chân
hương chiều thắm bâng khuâng tim vắng
tiếng chuông chiều tan loãng thinh âm.

 
Giọt nước rơi khẽ khàng mái lá
Rêu phong tình ẩm ướt lối qua
bên hồ lạc lõng cành sen trắng
hé mắt đang nhìn bước chân xa.




Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Hi chào Triều Âm !Tính viết một bài chúc tết bạn mà cái vụ chúc tụng kôn linh ko rành mấy, ngồi cả buổi chẳng được gì.
Thôi bạn đọc tạm bài này vậy và xin chúc bạn như những gì mà bạn chúc mình ha[:D]
Vay
Trời đà chớm lạnh sang đông
Hỏi ai giàu có lửa lòng tôi vay
Lòng tôi bếp nguội tro đầy
Thắp lên lại tắt bởi ngày hôm xưa
 
Cớ gì trời đổ lắm mưa
Vầng dương đi náu mãi chưa chịu về
Nghe lòng chạm nỗi nhớ quê
Sầu giăng ứ đọng tứ bề tâm can
 
Ai cho vay chút nắng vàng
Vài bông hoa dại trên ngàn quê hương
Ai cho vay chút lệ vương
Vài đôi chân tiễn trên đường tôi qua
kôn linh
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc bé năm nay sướng nhất nhà
Đường tình, đường học cứ thăng hoa
Công danh sự nghiệp vươn cao mãi
Nổi tiếng, vang danh thế mới là

HP

Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-17 03:26:14trieuam>
Say!
 
( Tặng Cột Thu Lôi)
 
những cánh chim của huyền thoại
bay vào giữa hồng hoang
đôi cánh lửa rực cháy
vỡ đôi trời khai thiên ...
em đứng dậy
trinh nguyên
giữa sơ khai sỏi đá
phục hiện cõi tâm linh của loài người !
đêm bùng nổ
giữa chu kỳ nguyên thuỷ
đem đến cho bình minh
một cõi sống hiện sinh
bên ánh sáng bỏng cháy
của niềm tin
khao khát ....
những con tằm nhả tơ
đến thác tình còn vương
bên vuông lụa óng ánh vàng
em thở hồn luân vũ
vào bước nhảy phiêu linh
khơi gọi dòng lịch sử
đang ngủ yên giữa hồng hoang nguyên thủy.
chút men say
cháy đượm linh hồn của quỷ
em hoà mình vào hoan lạc
khao khát
của nàng tiên,
bước chân dẫm đi trên
nham thạch bỏng cháy
những dòng sông buồn
đang tan chảy của thế gian
Em say !


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
hi kon_linh, Hàn Phong,
 
cám ơn những lời chúc của quý thy hữu, năm nay chắc chắn sẽ thăng hoa về mọi mặt rồi [;)]
kon_linh ơi, còn 11 tiếng nữa là sang năm mới, có gì để sang năm sau hẵng VAY nhé [8D] 
 
CHỜ TÀU
những chuyến tàu
đưa lòng đêm đi mãi
mặc trăng tròn, trăng khuyết của tháng năm
trên sân ga
một người trong đêm đông lạnh giá
với hành lý đời mình
không nhìn về khoảng tối
đang cầm chiếc vé trên tay ...
chỉ một chiếc,
và chờ tiếng hụ đến trong đêm.

Gió xạt xào
lòng đêm ngã về trong duy thức
con tàu chưa đến
màn đêm nhức nhối
ngập ngụa nỗi đơn côi.
người đứng trên sân ga
cõi lòng bình lặng
hành lý nhẹ tênh
chỉ một chút bí mật đời mình
gói gém đơn sơ
trong ngăn tim bé nhỏ
và cõi lòng mông mênh

người chờ ...
chuyến tàu đêm !


* * *[/align]
Phía bên kia khoảng tối.
Một người chậm bước đến sân ga
Ngoảnh mặt nhìn
Một ký ức nhạt nhòa
chút nuối tiếc thoáng qua trên ánh mắt.
Hành trang nặng trĩu
những tâm tư
ảo vọng
lý tưởng cuộc đời.
Lưỡng lự,
người nhìn chiếc vé,
chỉ một chiếc,
và nắm chặt tay.
chờ tiếng còi hụ trên sân ga.
* * *[/align]
Những hành trang khác nhau
Những con người khác nhau
những chuyến tàu có lẽ khác nhau
những lộ trình không định trước
khúc bẻ ghi
vô hình chung người hành khách không biết được

có tiếng còi hụ
trên những sân ga...
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
TAI NẠN HỎA XA

Những hành trang khác nhau
Những con người khác nhau
những chuyến tàu có lẽ khác nhau
những lộ trình không định trước
khúc bẻ ghi
vô hình chung người hành khách không biết được
đêm mịt mờ
khoảng tối che mắt nhau
trên lộ trình song tuyến
người bẻ ghi
thả hồn cùng trăng sao
phải chăng là định mệnh
hai chuyến tàu đêm
trôi về đơn tuyến
lao vào nhau với vận tốc hãi hùng ...

có tiếng còi hụ
xé nát những sân ga
những đường tàu oằn mình rên xiết
răn rắc hồn
gãy vỡ những nỗi đau
trên
những lộ trình không định trước
khúc bẻ ghi
người hành khách không biết được




Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
CHUYẾN TÀU ĐỊNH MỆNH


Đêm len lỏi những tâm hồn cô độc
trượt ngã trên những đường tàu
vỡ tung những nỗi đau
đôi con tim rướm máu
niềm tin đã lung lay
trần trụi
phơi mình ra
trên những đường tàu.
tiếng còi còn thê thiết
âm vang một góc trời
những người hành khách
dìu nhau
vào góc sáng hiếm hoi của đêm
họ
băng bó vết thương cho nhau
trên những đường tàu
trên xác con tàu lẻ loi
vỡ nát ...
đêm thương đau
chừng như ngắn lại
những hành trang được gói ghém cùng nhau
những trái tim rướm máu
đang hoà giòng sẻ chia
đêm có trở về khuya
người bẻ ghi giật mình thảng thốt
đêm chộn rộn
bên những xác tàu.
có hai hành khách
lặng lẽ dìu nhau
bên những đường tàu.
hành trang cẩn thận
những tâm hồn rực sáng niềm tin
những vết thương khép miệng
họ biến mất
giữa chuyến tàu đêm
nằm trơ vỡ nát
trên một miền cô quạnh ...

có những định mệnh
người bẻ ghi
vô hình chung không biết được...

tiếng còi vẫn rên siết
xé lòng người, trên chuyến lữ hành còn xa!

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
BÀI THƠ LÚC 11H
 
Đêm rũ rượi
thả mình vào bóng tối
Em
thong thả
soi mình trước chiếc gương không hình.
bơ phờ đêm tóc rối
nuốt giọt nước mắt mình
khỏang trống 11h
một giằng co trong tâm thức
em trốn mình vào đêm tối không anh.
11h !
Tiếng nhạc cuồng điên
Anh nhếch miệng cười
11h đêm!
Chiếc đồng hồ tội lỗi
ngạo nghễ trườn mình qua khỏang tối
thả mình vào nỗi đau
khói thuốc lượn vòng
sặc sụa
Anh,
nghe giọt máu mình xuyên chảy dưới thịt da
mặn chát
khi điếu thuốc trên tay
răng vô tình cắn trúng phải môi
lúc 11h!


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
 
Triều Âm mến! James cảm ơn nhiều nhé! Gởi tặng lại bài thơ vui chúc, đừng cười nha! hở 10 cái răng đó [:D]
 
CHÚC!!!
 
Chúc ai năm mới cũng vui
Thơ Triều Âm cứ "chui" lên dài dài
Chúc cho thư quán anh tài
Ai ai cũng thế trải hồn làm thơ
 
Chúc cho tất cả mộng mơ
Hồn phiêu viễn xứ dại khờ nhớ thương
Chúc cho ân nghĩa vấn vương
Cùng chung xây đắp tình thương lâu bền


📎 Thiep2008
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-17 03:27:12trieuam>
ĐÊM TRẮNG
 
Ta sợ lắm nửa chừng đêm thức giấc
Bóng mình loang giữa cô lạnh hoang tàn
Hít hơi thở muốn tức tràn tâm tưởng
Vỡ linh hồn mục nát chốn đa đoan.

 
Đêm đối mặt với bóng mình, sao lạ
Phải mày chăng - tao đó giữa nỗi buồn
Cố chạm tay mà sao tình hụt hẫng
Ôm bóng mình sao lòng lạnh tuột trơn...

 
Cố trượt đi trong bóng đêm vạ vật
Dìm chết hồn trong từng khắc trôi qua
Nghe khô đắng con tim hồi giãy chết
Cười khan nhìn bóng nắng lẻ loi lên...

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
CHÚ TÔI LÀ THI SĨ NỔI TIẾNG
 
Đôi chúng ta không bà con dòng họ
Không lạc chi, nhánh tộc hay ruột rà
Chỉ biết đó một già và một trẻ
Rất yêu thơ và làm thơ cũng đậm đà
Thế nên mới thành ra duyên Chú - Cháu.

 
Cháu còn bé, tập làm thơ nghiến ngấu
Lúc thì hay như canh ngọt nêm vừa
Cũng có khi instant noodles, chưa ăn đã ngán
Tuy nhiên, đêm về, cháu cứ - dán mắt làm thơ
Người ta bảo làm quen rồi cũng sẽ thành thi sĩ [8D]

 
Chú thì vốn liếng đời mấy chục năm chẵn
Suối nguồn thơ cũng bao mạch dâng trào
Chỉ cần nghe cháu nói, chú đã thao thao
Dâng tràn đời trong giòng thơ ồ ạt
Thế mới nên, chú của tôi là nhà thơ nổi tiếng [;)]

 
Riết rồi quen cháu sang nhà tìm kiếm
Dăm bài thơ câu chữ để vui đời
Nhà tấp nập, khách khứa từ muôn nơi
Chú đon đả, đón tiếp không ngừng nghỉ
Đấy thấy chưa, người nổi tiếng mà lị [:D]

 
Cháu thơ thẩn từ nhà trước ra hàng hiên
Ngắm bao muộn phiền, yêu đương cùng chen lối
vườn thơ chú trăm hoa vạn sắc hương trời
Cháu chiêm ngưỡng mà nghe lâng lâng lạ
Chắc tại say bởi chút hương ngọt quá mà.

 
Tính nói đôi câu :" Cháu lại nhà !"
Nhưng nhìn chú, tíu tít thật tài ba
Nên cháu đến, thả bài thơ trên cửa nhé
Rồi cũng nhẹ nhàng, cháu lui ra
Chú à, khách thưa, nhớ mở ra đọc nha.[8D]


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-17 00:00:48trieuam>
CÁM ƠN MÙA XUÂN
 
Bóng mùa xuân phủ hồng đường tình ái
Yến oanh bay tô điểm dãi mây trời
Mùa xuân anh gửi tận chân trời
Ngọt nồng hương gió nụ cười tình nhân.

 
Em nhận lấy bâng khuâng câu chữ
Gỡ nơ hồng nghe sắc thắm trăm năm
Mặt đất cỗi cằn kéo những hòn đá lăn

Tách  địa cầu thu ngắn khoảng tình xuân.
 
Xuân hừng hực khát khao đời luyến ái
Hương trầm luân xoãi cánh đời bay đi
Bàn chân người kịp theo vết chim di
Mà hiện ảnh là câu thơ tâm tưởng 

  
  
  
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-17 00:01:40trieuam>
TIẾNG HÁT TỪ CON TIM
 

Trời đất giao hòa từng hơi thở
Nghe con tim luân vũ điệu hồi sinh
Xòe tay đếm giọt bình minh
Tóc em là nắng đượm tình đôi ta.
 
Xuân còn hơ hớ vóc ngọc ngà
Nụ tình đùa gọi khúc xuân ca
Dáng mây trời đó thiết tha
Gót sen theo lối tim hoa bước vào.
 
Bài thơ xuân thắm rất ngọt ngào
Tình duyên - cơn gió thì thào đó đây
Này anh một chút men say
Này em uống cạn sợi dây duyên tình.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-12 00:46:39Nguyên Đỗ>


CÁM ƠN MÙA XUÂN
 
Bóng mùa xuân phủ hồng đường tình ái
Yến oanh bay tô điểm dãi mây trời
Mùa xuân anh gửi tận chân trời
Ngọt nồng hương gió nụ cười tình nhân.

Em nhận lấy bâng khuâng câu chữ
Gỡ nơ hồng nghe sắc thắm trăm năm
Mặt đất cỗi cằn kéo những hòn đá lăn
Tách  địa cầu thu ngắn khoảng tình xuân.

Xuân hừng hực khát khao đời luyến ái
Hương trầm luân xoãi cánh đời bay đi
Bàn chân người kịp theo vết chim di
Mà hiện ảnh là câu thơ tâm tưởng 
   
Triều Âm


Gởi Người Cháu Lạ

Chú với cháu, người như quen như lạ
Mới hôm qua, cháu còn nhỏ dễ thương
Bỗng hôm nay, thơ cháu ngọt hơn đường
Chắc là cháu đã vào vườn tình ái?

Chú đã xem cháu như  người con gái
Còn đơn sơ, còn nghịch ngợm, dại khờ
Có ai ngờ, cháu vù lớn, ươm mơ
Vần thơ viết rất đậm màu tình tự

Chú lần đọc, xem từng câu, nét chữ
Ối giời ơi, con bé trúng bùa yêu
Từng chữ biên trăn trở với tiêu điều
Nỗi khao khát, lửa thương yêu bùng cháy

Nguồn thác đổ, suối tình thơ tuôn chảy
Bước đường mơ từng dấu tích hằn ghi
Mối thương yêu, tình cảm đẹp, sầu bi
Cháu nhỏ bé nay thành cô thiếu nữ

Cháu với chú, có khi nào tình tự
Mà như quen, mà như lạ, tơ vương
Có bao giờ ta lạc giữa rừng hương
Hồn nhơ nhớ những mùa vui chú cháu

Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0



Gởi Người Cháu Lạ

Chú với cháu, người như quen như lạ
Mới hôm qua, cháu còn nhỏ dễ thương
Bỗng hôm nay, thơ cháu ngọt hơn đường
Chắc là cháu đã vào vườn tình ái?

Chú đã xem cháu như  người con gái
Còn đơn sơ, còn nghịch ngợm, dại khờ
Có ai ngờ, cháu vù lớn, ươm mơ
Vần thơ viết rất đậm màu tình tự

Chú lần đọc, xem từng câu, nét chữ
Ối giời ơi, con bé trúng bùa yêu
Từng chữ biên trăn trở với tiêu điều
Nỗi khao khát, lửa thương yêu bùng cháy

Nguồn thác đổ, suối tình thơ tuôn chảy
Bước đường mơ từng dấu tích hằn ghi
Mối thương yêu, tình cảm đẹp, sầu bi
Cháu nhỏ bé nay thành cô thiếu nữ

Cháu với chú, có khi nào tình tự
Mà như quen, mà như lạ, tơ vương
Có bao giờ ta lạc giữa rừng hương
Hồn nhơ nhớ những mùa vui chú cháu

Nguyên Đỗ




 
NÀO PHẢI THÁNH GIÓNG
 
Chú tả cháu...cứ như là Thánh Gióng
Mới hôm nào còn bé chạy long nhong
Trông một thoáng lớn vù lên... kinh dị
Khiến hết hồn ===&gt; xỉu cả chục đám đông.

 
Cháu vẫn vậy - " Lạ" trong mắt chú
Từ thuở ban sơ chập chững thơ tình
Cháu làm mãi thơ vẫn cứ buồn tênh
Chú lại bảo " thất tình" nên ra thế.

 
Tức cái mình, sang nhà chú dạo chơi
Sau một buổi thảnh thơi ngồi ngắm nghía
Phát hiện ra " bí kiếp" Suối Nguồn Thơ
Mà chú luyện thành công phu tối hậu [sm=ruri.gif][sm=pimp.gif]

 
Đơn giản thế mà cháu ngộ hỏng ra
Cứ thắc mắc sao thơ chú ngọt hơn đường
Men nồng nàn bao hương lạ sắc thơm
Và trẻ mãi ngỡ... chú là đôi tám [sm=z_shutup.gif]

 
Ra là thế, cứ yêu thương hạnh ngộ
Bé mười ba, mười bảy cứ mộng mơ
Cô hăm bảy, ba mươi cứ vỗ bờ
Chú yêu cả ngàn lời thơ hay dở.

 
Ngộ ra rồi,cháu vẫn còn ngờ ngợ
Đúng hay chăng, đâu phải dễ định phân
Lang thang đó giữa thơ trần hỗn độn
Và đánh hơi thấy... đâu đó chút Khát Khao [sm=n_phone.gif]

 
Thế là thử, cho thêm chút ngọt vào
Chôm một chút men say từ tình ái
Cháu trộn quấy cho nên bột nên hồ
Thành bài thơ xinh xinh như thế đó. [sm=laugh3.gif]

 
Sự thể là, chỉ có thế mà thôi
Chú đừng ghẹo như thế, cháu kêu trời
Phạt chú tuyên truyền lời đồn bậy
Làm má đỏ hồng, mắt lại say [sm=blinking.gif]


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

ĐÊM TRẮNG
 
Ta sợ lắm nửa chừng đêm thức giấc
Bóng mình loang giữa cô lạnh hoang tàn
Hít hơi thở muốn tức tràn tâm tưởng
Vỡ linh hồn mục nát chốn đa đoan.

 
Đêm đối mặt với bóng mình, sao lạ
Phải mày chăng - tao đó giữa nỗi buồn
Cố chạm tay mà sao tình hụt hẫng
Ôm bóng mình sao lòng lạnh tuột trơn...

 
Cố trượt đi trong bóng đêm vạ vật
Dìm chết hồn trong từng khắc trôi qua
Nghe khô đắng con tim hồi giãy chết
Cười khan nhìn bóng nắng lẻ loi lên...




Thức Đêm

Nghe rằng cháu thức trắng đêm soạn kịch
Đuổi bóng đen, xua u tối đêm qua
Nên tối nay người ủ rủ mặt hoa
Tuổi mười bảy phải giữ gìn duyên dáng

Nếu thức đêm chắc có gì lo lắng
Hay là mơ tưởng tới những chàng trai?
Tuổi học sinh phải cố gắng học bài
Có soạn kịch cũng viết cho gọn ngắn

Mai mốt lớn suy nghĩ rồi chín chắn
Đọc đã nhiều, tha hồ viết cháu ơi
Sẽ viết như kịch bản Cổng Mặt Trời
Cho đạo diễn đem hồn mình hướng dẫn

Chớ thức đêm cho ủ mày dột phấn
Giữ mặt hoa tuổi xuân thắm mãi xuân
Chú dẫn đi xem chợ Tết cuối tuần
Nghe thiên hạ xâm xì cô bé đẹp

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»