Trích đoạn: James Jee
LẮNG ĐỌNG
Dịu dàng thế, tay lơi đêm ngả
Thiết tha tình, mộng trở thêm sâu
Trăng treo tròn vạnh cơ cầu
Vần như nối khúc nhiệm mầu tình yêu.
Sương tâm đọng, bảy chiều cô quạnh
Đọng giọt tình, giao điểm tìm nhau
Nắng vương mấy hạt trên đầu
Bình minh nhảy múa nguyện cầu lạc an.
Vạn dặm xa, ngỡ ngàng mong đợi
Thế gian gần tím nỗi tin yêu
Thốt nên nhung nhớ bao điều
Bấy nhiêu trăn trở yêu kiều thế gian.
LẮNG ĐỌNG TÂM TƯ
Thân tặng Triều Âm
Canh khuya vắng tiếng đàn ai vang vọng
Giọng ngân đều trong mộng khúc tâm tư
Hòa và hồn ta cảm thấy hình như
Hoài niệm cũ ký ức từ dạo ấy
Cuộc sống ta suốt một đời bay nhảy
Bỗng chợt chùn mềm yếu phút đắm say
Đàn lả lơi cho quên hết tháng ngày
Cháy khao khát tiếng yêu ta mơ mộng
Từ tiết tấu từng giọt đàn lắng đọng
Những ca từ trong trẻo chút nỉ non
Phải làm sao tình nghĩa được vuông tròn
Ươm yêu dấu tình ta còn nồng thắm
Điệu thánh tót tiếng ngân sao say đắm
Năm tháng nào chợt ghé bỗng đi qua
Cung đàn vương trong dạ chốn xa xa
Ai đàn thế? Kẻ xa nhà thấy nhớ!
Cám ơn James đã ghé đọc và tặng bài thơ tuyệt vời như vậy

TỰ KHÚC ĐÊM KHUYA
Dặt dìu nhạc khúc đêm khuya
Nghe bi ai những sẻ chia tình đời
Vọng âm từ đáy tim tôi
Sầu, thương, bi, hận chẳng lời tỏ phân
Dập dìu con sóng bâng khuâng
Đêm khuya tĩnh mịch phân vân chuyện tình
Ngó quanh nói với bóng mình
Thì ra quạnh quẽ muộn phiền còn đây
Sáng lên, đêm chuyển sang ngày
Vượt hăm bốn tiếng ngắn dài là bao
Một năm đếm được đâu nào
Thôi thì gạt bỏ bước vào ngày mai[/align]
Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
