📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lối Nguyệt Cầm

167 trả lời, 11.982 lượt xem — Trang 5 / 6
Lạc dấu tình góc đời bé dại
Ta gặp Mình khắc khoải đơn côi
Đêm đêm độc thoại không lời
Nhìn ta nhìn bóng nghe thời gian trôi.


Được mấy khi tìm lại góc đời
Để đôi lúc vùi vào dĩ vãng
Uống cạn khói sương bãng lãng
Thấm mùi đời trên từng khoảng nhớ quên.


Ta tìm Mình - khoảng đắng không tên
Miền ảo ảnh lu mờ sáng tối
Ta lạc Mình đêm buồn vời vợi
Sầu hoang tư tưởng đợi chờ không nhau.


TA090303[/align]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Bạn hữu xa, tình nhân đi vắng
Ghé căn nhà, trống rỗng buồn thiu
Ngẫn ngơ, tôi ngắm buổi chiều
Trôi về góc phố có nhiều người qua.

Xa xa nhi`n một mái nhà
Mờ mờ thấp thoáng lam chiều khói bay
Tôi nghe câu hát ai đây
Bay cao theo gió theo mây gởi về


Góc chiều lay động sơn khê
Cánh chim về tổ yên bề mộng mơ
Tôi đây mặc tưởng cùng thơ
Con tim đồng vọng mong về bình an.


TA090303

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Chỉ phút giây bên lòng chiều dang dở
Lời thơ em như gợi mở tâm linh
Sẽ lặng im như con suối hòa mình
Trôi vào đất hằn sâu đường địa chấn


 

Người đuổi nhau trên vòng tình lẩn quẩn
Tìm cho mình một lối thoát sánh đôi
Giữa trần gian chật chội những kiếp người
Mong về xa lắm diệu vời cõi mơ

 
Chỉ phút giây bên sóng nước lững lờ
Lắng nghe âm điệu bến bờ hợp tan
Lắng nghe âm vọng của sóng ngàn
Chừng như sơ khởi tâm nguyên tựu hình.


TA090424

 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Em biết rồi anh sẽ chán
người con gái với nỗi buồn thiên cổ
giọng hát non, xanh như trăng vỡ

mảnh mai gầy trong gió lạnh thiên thu.
 
Em cũng biết sinh làm thân con gái
Như loài hoa khoe sắc tươi màu

Khi xuân đến dập dìu ong và bướm
Mùa phai tàn rữa nhụy hóa  thân khô

 
Em cũng biết anh sầu trơ nhánh khổ
Mình chạm nhau như cùng cực mất rồi
Ta đẩy nhau về muôn tận hướng xa xôi
Đôi lòng đau đáu nhìn đời trở trăn.

 
Ngày mai nữa khi lòng thơ chết lặng
Tiễn nhau về âm vọng của ngàn thu
Sắc lá bay quyện sương gió mịt mù
Mộ bia lợt lạt ... Nhớ gì không anh ?

 

Có lẽ .... tinh cầu này đông lắm
Vắng ta rồi trái đất vẫn mải quay
Thôi ....giấu lòng cũng những đắm say
Yêu câu tình ái những ngày có nhau
.

 
TA090424
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Thơ vô ngôn âm từ rỗng tuếch
Mượn phím đời dăm nốt làm vui
Ngày qua đi, đêm xuống ngủ vùi

Như loài sâu nhỏ lạc loài vô danh.
 
Thơ đã chết, nhạc rồi cũng tắt
Hồn mong manh đuổi bắt cõi người
Trần gian kể chuyện khóc cười
Mà nghe trơ lạnh  lòng đời oái ăm.

 
Nếu mai đây xin một chỗ nằm
Thiên thu cỏ hát âm trầm trong đêm

Xin người tâm tưởng hãy quên
Một thời xướng họa, lênh đênh phận người.


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Thơ vuốt ve trái tim nào khô héo
Xoa dịu tình bằng muôn nẻo yêu thương
Anh ở đâu khi sóng động đêm trường
Khi nguồn thơ đổ trận cuồng phong bay.

 
Phải là em đã hứa ngày xưa ấy
Lời thơ sẽ bất tận cánh xuân lay
Dẫu đêm xoay chuyển lấp chân ngày
Phục sinh câu hát vẫn say lòng người ?

 
Nhưng một ngày em chợt hiểu
Thơ gạt người trong phân biểu tình yêu
Một sớm nào gió se sắt đìu hiu
Nụ cười đau nhói đã kêu quay về...

 
....lời thơ lạc những cơn mê
Lối thơ ru mãi bốn bề băn khoăn
Xin tình con sóng trăm năm
Thiên thu ngủ muộn loang trầm lời thơ

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-26 11:19:38trieuam>
Đời dâu bể sóng tầng khác lớp
Anh mịt mù một kiếp phong sương
Tuổi mơ em trên rừng xưa khép lá
Âm điệu buồn, cũng đôi chút luyến thương

 
Những nỗi buồn theo thơ anh xuống dốc
Biết bao giờ mới ì ạch leo lên ?
Những nỗi lòng buông kéo bao niềm riêng
Như mặc tưởng xa về trong ký ức

 
Anh - người quen từng đêm dài thao thức
Hay lạ xa giữa đường phố lại qua
Thơ trống vắng như những giọt lệ ngà
Rơi sóng sánh men tình ta xưa cũ.


 


Em đong nỗi nhớ cho tròn câu chữ
Nặng tình chung  gửi gió cho người
Nắng khuya dỗ chút mộng đời
Tỉnh chi em hỡi thơ lời gió bay.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Lung linh trăng sáng dịu dàng
Viền tơ mộng ngọc khẽ khàng giấc đêm
Thinh không hờ hững nằm yên
Lắng nghe thao thác côn trùng nỉ non.

 
Lệ người nhỏ giọt bi thương
Rơi trên cung phím vô thường đời nhau
Mật kinh gió rũ nét sầu
Chân như vô tự nguyện cầu lạc an.

 
Đêm nằm yên giấc mộng vàng
Bàn tay hứng giọt sương còn trinh nguyên
Lắng nghe thơ vọng nụ thiền
Tịnh yên hai chữ du miên cùng người.

 
TA090422

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Thuyền bát nhã đưa trăng về bến lạ
Bao phủ hồ nghe bóng cả vây quanh
Chân như một mái đầu xanh
Lòng thành kinh nguyện mong manh ru đời

Xa khơi ru một kiếp người
Thả vào con chữ ai cười trầm ngâm
Tình yêu xin trọ chỗ nằm
Tỉnh mơ em để muộn mằn thơ rơi

 
TA090422

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Rót đi anh chén thơ nồng thơm phúc
Vần điệu buông nao nức cả nhân gian
Uống đi anh, cạn cả những hoang đàng
Hòa mộng tưởng thành mơ màng tiên khúc.

 
Cạn anh nhé, cõi không đồng vọng
Thả hồn tình vào góc mộng thiên thu
Nhấp hương đêm giải tỏa những ngục tù
Phá tung xiềng xích mịt mù tim xưa


Nơi bốn bể tình duyên bèo nước
Tôi và anh duyên hữu ngộ duyên
Chén tình thơ ta cùng cạn du miên
Ngày mai quên nhé để phiền não trôi

 
TA090422

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Tôi viết từ ngày vần còn thô kệch
Nước mắt rơi mòn vẹt cả góc đời
Câu cùng chữ dần dần vào hàng lối
Xếp thành thơ xô đuổi phận con người.

 
Thơ lóng lánh như nắng trời mùa hạ
Soi mặt hồ sóng khỏa những niềm đau
Đôi tình nhân tay trong tay trên cầu
Môi cười chúm chím cánh nâu thu về.

 
Tôi cũng viết lối mòn xưa bến cũ
Thiếu phụ đợi chồng vần vũ mưa giông
Đêm co mình trong cái lạnh đầu đông
Mắt khô hờn lệ ngóng trông điều gì.

 
Thơ theo chập chững từng bước đi
Bi bô tiếng trẻ mái nhà tranh xiêu
Còng lưng hai buổi chợ chiều
Má hồng phúng phính nay tiều tụy sao...

 
Đôi khi vần xuống rất ngọt ngào
Gieo hương nồng thắm gởi trao duyên tình
Rồi thơ đứng sựng, buồn lênh đênh
Mắt ai xa vắng nguyện lòng thủy chung.

 
Chữ day dứt đến phút cuối cùng
Bé con nay đã lớn bằng người xưa
Bóng chiều thong thả bến sông mưa
Lao xao sóng vỗ đò đưa gọi đò.

 
Ngập ngừng câu chữ, thơ hóa tàn tro
Bay theo cát bụi cân đo phận người
Bến xưa, thiếu phụ giữa trời
Bình yên đôi tiếng, khóc cười gửi ai...

 
TA090422

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Nhẹ nhàng thơ nhả phím tơ
Rung rung luyến ái cung mơ đời mình
Trời khuya sóng nước mông mênh
Trăng kia đổ bóng nằm nghiêng lưng đồi
Hòa âm tiếng vọng không lời
Tình tang tiếng sóng dòng đời đẩy đưa
Mộng rằng Hư - Thực cù cưa
Kéo quân bóng nắng lòng thừa câu ca.
Vẩn vơ tấu khúc trời mơ
Uyên nguyên sóng vọng khúc thơ lạc vần
Lửng lơ đàn vẫn mông lung
Chuyện đời Không - Có, khi Gần như Xa.
Thực tâm khúc gió nhạt nhòa
Đi qua thiên đỉnh chiều tà tím hoang
Đàn ai réo rắt mang mang
Để cho thiên cổ dở dang một lần.

TA090309
[/align]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Tóc nghiêng gió xõa điệu đàng
Nụ hoa hàm tiếu ngỡ ngàng trăng mơ
Cung đàn rơi xuống vu vơ
Chén thơ xin tặng mộng mơ cho chàng.
 

Nghê thường điểm ánh trăng vàng
Mời chàng vũ khúc mơ màng trong đêm
Tình trần một phút lên tiên
Cuộc đời xin gởi chút duyên hải tần.
 
Thiên thai cõi lạ ngập ngừng
Mộng xưa đan mãi ngàn lần nhớ nhung
Tiên  - Trần nhân thế mông lung
Mộng mơ xin gởi đôi vần bâng khuâng.
 
Xin mộng cũ chớ tàn đêm héo hắt
Cỏ thiên thai đừng phủ lấp chân người
Tình duyên xin gởi mộng về trời
Huyền cầm ai gọi tiếng đời oán than.
 
TA090309
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Lửng lơ so lại phím trầm
Lắng lòng nhân thế giữa dòng tâm tư
Cung đàn huyễn hoặc hồ như
Thoảng như tiếng gió đi từ xa xăm.


Vọng âm góc trái buồn thầm
Cơn đau nhức nhối ngấm ngầm yêu thương
Thinh âm bung vỡ ngàn phương
Lãng du khúc gió luồn vừa ngang vai.


Nghiêm trang tóc búi trâm cài
Đêm vang tấu khúc u hoài trăm năm
Lửng lơ đêm lạ âm thầm
Nguyệt cầm nhã khúc ươm mầm thương yêu.


TA090309
[/align]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0

NHỮNG TƯỞNG ĐÃ QUÊN

Thơ đem lá đổ về nguồn
Người đem câu chữ bỏ buồn vào mây
Một ngày mưa lạnh bay bay
Bỗng dưng nỗi nhớ tràn đầy trong tim.

Khắc thời những tưởng đã quên
Tưởng tâm buông bỏ ưu phiền trôi xa
Ngờ đâu gió động mưa nhòa
Mới hay còn đó niệm pha lời sầu.

Nhớ xưa tình vọng kinh cầu
Chở cho nắng mới nhiệm mầu yêu thương
Dợm chân nhuốm bụi tình trường
Mới hay thì đó trăm đường đắng cay.

Phiêu du mê tỉnh ai hay
Đam mê tình ái người say một thời
Bao lâu đánh mất nụ cười
Bao lâu ta nhuốm đời mình buồn vương?

Cuối tuần thơ trắng màu sương
Lờ mờ phố cũ dốc ươm niệm sầu
Mang ta đến những bể dâu
Dìm ta xuống tận nỗi đau phận người.

Ngoài xa mưa tạnh nắng cười
Nhưng tim đã những rối bời trở trăn
Thơ rơi câu chữ mặn mằn
Bình an hai chữ lặng thầm ước mơ.

TA092609

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-04 03:44:56trieuam>
VẦN THƠ LẠNH
 
Thơ lạnh thinh con đường dài kim cổ
Đón thinh âm ớn lạnh cả tâm hồn
Ta vẽ đời bằng nét bút thiệt - hơn
Thảng thốt quá, đôi mắt người luyến nhớ.
 
Bầu trời xanh thiên thu hình rạn vỡ
Bóng u tình trải mấy dãi xa xăm
Sa mặt đất bản luân vũ lặng câm
Thấm vào đất thành niềm đau bất tận
 
Người dùng chữ mong lòng mình chấp nhận
Mức độ nào nỗi đau sẽ riêng mang
Ở nơi đâu sẽ tháo những buộc ràng
Linh hồn nhỏ  quay về nơi cố quận.
 
Và thế đấy những vòng tròn lận đận
Tự tay mình vẽ nên những ngược xuôi
Cũng tự ta lạc lối giữa kiếp người
Nên thơ lạnh, từng đơn vần bàng bạc.
 
Triều Âm (TA100404)
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Đã tự nhủ giã từ thơ với thẩn
Thả lỏng mình theo thực tại trái ngang
Chuyện cơm áo với bao những buộc ràng
Nhưng hôm nay muốn trốn mình một bận.

Trốn vào thôi, một góc khuất trời mơ
Đùa con chữ, trốn cảnh đời bất nhẫn
Ta dối ta trường thiên buồn - sân - hận
Trốn vào đây bằng con chữ ngu ngơ

Nghiệp có mang, có choàng bao sắc chướng
Sống làm người, quả thật khó, đúng không ?
Ngày mỗi ngày ta chồng ta thêm tuổi
Để thẫn thờ : " Trả chừng nào mới xong ? "

Không phải tôi, đêm nay ngồi viết vội
Nước mắt buồn đang chảy ngược vào tim
Với ước mơ tìm một phút bình yên
Giữa cõi đời lọc lừa và gian dối

Không phải tôi đang lặng thinh chờ đợi
Một ngày mai sẽ khác buổi hôm nay
Một ngày mai sẽ khác hẳn mọi ngày
Khi thế gian bình hoà, không sân hận

Tôi nay đã nhạt nhoà trong ký ức
Của những ngày quá khứ biết mộng mơ
Tôi đã là một sắc gió vu vơ
Bay rất nhẹ, lay động hồn ai đó ...

TA110302

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-09 01:57:15Mỹ Trinh>
Trích đoạn: trieuam

Thank chị Hương Tuyết, Triều Âm có trả lời chị Mỹ Trinh rùi, mộng tầm gai vốn để giải nguyền, năm xưa trót dính như vầy nè :

"Còn thương còn nhớ còn thơ
Còn trong suy nghĩ anh còn trong em "
Lời nguyền anh phán thật êm
Để nay dang dở trả lời nguyền xưa [&amp;:]

Chào cô bé Triều Âm có đôi mắt long lanh tuyệt trần, sis MT đi dạo phố nghe bé gọi nên ghé ngay. Bài giải nguyền và cũng là bài "giải nợ" đây phải không nà? Bài rất lạc quan và thu hút đó nha bé, ai nghe mà không vui cho được, cô bé tuổi trẽ mà tài cao hén, thanks bé cưng [sm=----------------.gif]

Thương nên gỡ mộng tầm gai
Trải mây trải nắng đổ dài mực thơ
Phán rằng thi sĩ ngồi chờ
Trăng lên gió mát mà mơ chị Hằng...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-09 02:38:06Mỹ Trinh>
Vá mảnh khuyết

Đã bao giờ cuộc đời tròn như mộng
Buồn làm chi dấu khuyết của địa cầu
Triệu nghìn xưa trái đất đã bể dâu
Giông, bão, lửa ...chia ra từng mảnh vụn

Mình đốt ngọn lửa lòng êm ngun ngún
Cụm khói đông mờ trắng khép khung trời
Ở ngoài kia chim chốc cũng chơi vơi
Thu ngỏ hẹp ấp lòng vào đêm tối

Một giọt thôi mỗi người chia nhân loại
Vui khổ đồng đều chấp nhận thương đau
Tội quá trần gian máu lửa chiến hào
Trăm khổ hạnh thì xá gì dấu khuyết

Lòng khẩn nguyện tình người luôn tha thiết
Tiêc làm chi bàn tay kéo ân tình
Về tìm nhau thơ nối khúc đăng trình
Gieo hạt mọng chờ lung linh vàng nắng

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Mỹ Trinh

Vá mảnh khuyết

Đã bao giờ cuộc đời tròn như mộng
Buồn làm chi dấu khuyết của địa cầu
Triệu nghìn xưa trái đất đã bể dâu
Giông, bão, lửa ...chia ra từng mảnh vụn

Mình đốt ngọn lửa lòng êm ngun ngún
Cụm khói đông mờ trắng khép khung trời
Ở ngoài kia chim chốc cũng chơi vơi
Thu ngỏ hẹp ấp lòng vào đêm tối

Một giọt thôi mỗi người chia nhân loại
Vui khổ đồng đều chấp nhận thương đau
Tội quá trần gian máu lửa chiến hào
Trăm khổ hạnh thì xá gì dấu khuyết

Lòng khẩn nguyện tình người luôn tha thiết
Tiêc làm chi bàn tay kéo ân tình
Về tìm nhau thơ nối khúc đăng trình
Gieo hạt mọng chờ lung linh vàng nắng

Mỹ Trinh

 
Ngày xưa Nữ Oa đội đá vá trời, ngày nay chị Mỹ Trinh đem thơ vá lại lòng người đang đau[sm=----------------.gif] Bài thơ hay lắm chị à, làm em hết dám buồn [sm=----.gif]
 
Bàn tay ấy vá rồi mảnh khuyết
Chẳng ai còn rên siết than đau
Lời thơ sao quá nhiệm mầu
Xóa đi sân hận cõi sầu đa đoan.

 
Theo lối mơ lạc cõi địa đàng
Nhặt hạt mộng thắp ngàn dấu ái
Ta nghe tình yêu ban trải
Khắp nhân gian chẳng kinh hãi đau buồn.

Cùng bước đi trên đỉnh suối nguồn
Thơ nâng đỡ bàn chân người thi sỹ
Ngoài kia sầu đà yên nghỉ
An vui nở rộ xuân thì thế nhân.

 
Triều Âm.
 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Những bình minh ở lại
 
Mỗi buổi sáng ta đón xuân ngòai cửa sổ
Hạt nắng vàng đang nhảy múa vô tư
Giòng suối trong cứ lặng lẽ từ từ
Trôi qua nắng đưa ngày về chốn cũ.

 
Những ngày xuân với mây trời vần vũ
Gom góp vào để góp lũ mùa mưa
Ta đếm nhiều những bình minh bỏng lửa
Bằng tiếc thương của mấy thuở điêu tàn.

 
Bên khung cửa cánh hoa nào hé nở
Nhả hương nồng trong khỏang vỡ nhân gian
Ta ngắm nhìn vũ điệu của nắng vàng
Vết thương năm tháng có còn trở trăn?

 
Những bình minh vẫn đến bên cửa sổ
Ngắm nhìn ta qua hơi thở yêu thương
Ngày ta đi có sót lại bên đường
Một bình minh bình thường bên khung cửa?

 
Triều Âm
03.21.2008 


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-21 23:58:42trieuam>
 
MÙA XUÂN PHỤC SINH
 
Hương nồng thắm cành lily sắc trắng
Đơm sắc xuân vào tuần thánh phục sinh
Gửi bạn thơ vào một sáng yên bình
Mang thánh thiện vào sắc riêng đất lạ.
 
Mùa xuân xưa đang hiện hình óng ả
Xua khổ đau trên những dấu nhục hình
Cây thập giá tựa như một chứng linh
Cho hoa nở mùa phục sinh bác ái.

 
Những nụ cười của tình thơ kéo lại 
Vần thơ đau rũ bỏ xác thân mình
Giòng suối nhỏ hòa biển cả mông mênh
Trên mặt đất xuân nở cành hoa lạ.

 
Triều Âm.
03.21.2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
THANH ÂM LẠ
 
Những thinh âm xuân còn vang vọng lại
Chút mộng mơ bên lời gió ân tình
Ôm ôm lấy đỉnh núi cao khắc khoải
Để mây còn trắng mãi tuổi yêu thương.

 
Ngày qua đi, kỉ niệm ở bên đường
Muôn màu sắc như ngàn hoa buổi sớm 
Nằm yên bên tia nắng ấm vàng ươm
Đưa em qua lối vấn vương tình ái.

 
Bài thơ xưa như ngàn thông đan trải
Điệu yên bình thung lũng vẫn mông mênh
Nghe lời ru giữa vạt nắng chao nghiêng
Em nhận lấy một miền yêu xa khuất.

 
Hồi chuông xa loãng mình đêm thao thức
Lắng ân tình bên vạn vật yêu thương.
Mộng đêm xuân thắp sáng những cửa nguồn
Thơ phục sinh những mùa thương tưởng mất
.
 
Triều Âm
03.24.2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

THANH ÂM LẠ
 
Những thinh âm xuân còn vang vọng lại
Chút mộng mơ bên lời gió ân tình
Ôm ôm lấy đỉnh núi cao khắc khoải
Để mây còn trắng mãi tuổi yêu thương.

 
Ngày qua đi, kỉ niệm ở bên đường
Muôn màu sắc như ngàn hoa buổi sớm 
Nằm yên bên tia nắng ấm vàng ươm
Đưa em qua lối vấn vương tình ái.

 
Bài thơ xưa như ngàn thông đan trải
Điệu yên bình thung lũng vẫn mông mênh
Nghe lời ru giữa vạt nắng chao nghiêng
Em nhận lấy một miền yêu xa khuất.

 
Hồi chuông xa loãng mình đêm thao thức
Lắng ân tình bên vạn vật yêu thương.
Mộng đêm xuân thắp sáng những cửa nguồn
Thơ phục sinh những mùa thương tưởng mất
.
 
Triều Âm
03.24.2008


 
        ÂM XUÂN
 
Âm xuân vọng đến tâm hồn
Để tim chợt tỉnh giấc nồng mộng mơ
Thi nhân lạc bước vườn thơ
Tưởng ngàn dạ khúc đang chờ hòa âm!
 
                                HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
hihi
 
zô cái opic Trieuam
té ngửa
chạy zìa đây
 
hihi
 
Trích đoạn: huongtuyet274

Trích đoạn: trieuam


THANH ÂM LẠ
 
Những thinh âm xuân còn vang vọng lại
Chút mộng mơ bên lời gió ân tình
Ôm ôm lấy đỉnh núi cao khắc khoải
Để mây còn trắng mãi tuổi yêu thương.

 
Ngày qua đi, kỉ niệm ở bên đường
Muôn màu sắc như ngàn hoa buổi sớm 
Nằm yên bên tia nắng ấm vàng ươm
Đưa em qua lối vấn vương tình ái.

 
Bài thơ xưa như ngàn thông đan trải
Điệu yên bình thung lũng vẫn mông mênh
Nghe lời ru giữa vạt nắng chao nghiêng
Em nhận lấy một miền yêu xa khuất.

 
Hồi chuông xa loãng mình đêm thao thức
Lắng ân tình bên vạn vật yêu thương.
Mộng đêm xuân thắp sáng những cửa nguồn
Thơ phục sinh những mùa thương tưởng mất
.
 
Triều Âm
03.24.2008



       ÂM XUÂN

Âm xuân vọng đến tâm hồn
Để tim chợt tỉnh giấc nồng mộng mơ
Thi nhân lạc bước vườn thơ
Tưởng ngàn dạ khúc đang chờ hòa âm!

                               HuongTuyet274
Ký ức xưa chạm vào
Bẽ bàng một chữ Đau
Ký ức xưa nhạt màu
Đã vỡ oà trong nhau
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-30 15:25:01trieuam>
NHỮNG DÒNG CHẢY NGƯỢC
 
Những dòng chảy ngược trôi về ký ức
Mang sự sống cho triệu triệu nỗi đau
Thơ ta viết không phải để tặng nhau
Mà dàn trải bao ngổn ngang trăn trở.

 
Dòng thơ trôi không như là nhịp thở
Bó buộc người trong từng phút từng giây
Thơ trôi đi chỉ như những áng mây
Phiêu du mãi bao la cùng trời đất.

 
Những mùa xuân nay trở thành tiềm thức
Ru hồn người bên niềm nhớ mênh mang
Người đuổi tìm chút hạnh phúc lang thang
Và đi lạc về ngày xưa nhức nhối.

 
Thơ mặc nhiên giữa dòng đời rất vội
Ngắm nhìn trời cằn cỗi với ngày đi
Cười đam mê với vạn nỗi cuồng si
Và tan biến khi một cơn gió thổi.

 
Những mùa xuân vẫn miệt mài ngóng đợi
Sắc yêu thương giăng mắc nẻo đường tình
Những dòng thơ vẫn nằm đó chênh vênh
Trên nẻo ngược - một miền xưa ký ức.

 
03.30.2008
Triều Âm.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
ƯỚC NGUYỆN THÁNG TƯ
 
Em ước nguyện được cùng anh chạm ngõ
Mái nhà chung thơm phức cả hương đồng
Gió mùa yêu lồng lộng cả mặt sông
Dàn hoa thắm bốn mùa thương nở rộ.

 
Ta nắm tay nhau thương yêu từ độ
Trời hoang sơ đá vỡ phiến băng sầu
Đón trời yêu giữa tháng Bảy mùa Ngâu
Thanh thanh mát tưới tình sau trổ lá.

 
Ta bên nhau cuộc tình không xa quá
Chẳng rời nhau dẫu biển cả ba đào
Vẫn đó đây sớm tối rất ngọt ngào
Lời tình tự thiên thu nào trọn kiếp.

 
Mình yêu nhau vần thơ thêm tha thiết
Đêm mộng tròn chẳng khuyết một vầng trăng
Để bốn mùa hát mãi khúc trăm năm
Đưa tiếng yêu sẽ vĩnh hằng ở lại.

 
April 2nd 2008
Triều Âm

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện nàng tiên cá
 
Em vươn lên để bến bờ ở lại
Sóng cuốn tung lời phải trái nhân gian
Biển ngoài xa với giọng hát hoang đàng
Cười ngạo nghễ bên trễ tràng trăng muộn.
 
Bờ cát ghi lời tình ca ương bướng
Nhô đầu ghềnh mũi đá với phong sương
Thuyền anh trôi nơi bến lạ lạc đường
Biển bí ẩn đêm say cuồng đưa tay đón.
 
Mắt em cười ngọn hải đăng bé gọn
Đưa thuyền anh lướt trên ngọn sóng cuồng
Bằng lời ca của tình ái du dương
Đá giậm chân gào từ xa nuối tiếc.
 
Đêm bình an hay là đêm chết khiếp
Giữa cuồng nộ bão tố của biển sâu
Con thuyền lạ đã không bị nát nhầu
Tan từng mảnh khi em tung câu hát.
 
Biển bình yên hay vươn mình khao khát
Đợi tình yêu căng bước gió đưa về
Đêm lặng thinh và đêm có đê mê
Khi giọng hát chìm lòng sâu phẳng lặng.
 
 
Triều Âm
April 3rd 2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
NIỀM VUI TÌM KIẾM
 
Nửa bước thiền môn, nửa bước trần thế
Ai níu kéo ai để cuộc đời hoang phế
Giăng lưới đời những khúc mắc rối ren
Ta giãy giụa bởi niềm đau đến trễ.

 
Từng câu thơ, từng khúc nhạc thân quen
Tạo vỏ ốc trốn một ta lụy hệ
Giữa trần gian có khi cũng chẳng tệ
Bởi đa đoan buồn lắm bước đi về.

 
Niệm bằng an cầu duyên cho trần thế
Gọi cõi mình buông bỏ nghiệp thương đau
Biết khi nào mới gặp được nhiệm màu
Phép lạ đến, ta vui đời hoang phế.

 
April 7th 2008
Triều Âm

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-09 19:19:07trieuam>
NGƯỜI BỎ CUỘC CHƠI
 
Câu thơ họa từ nay xin khép lại
Giữa tháng buồn ta khắc khoải chờ nhau
Biển vẫn ru ốc vọng tiếng kinh cầu
Khúc ca dao nhạt màu bên sương sớm

Giữa mùa xuân mối tình thơ chợt chớm
Kéo nắng mơ ru quyện lấy đôi hồn
Những bài thơ nhắn gởi cứ sớm hôm
Đều đặn đến thơm hồng lên đôi má.

Ngày hôm nay thơ giờ như xa lạ
Em co mình tựa tượng đá lưu ly
Lắng nghe tình trong một nốt sầu bi
Rơi lọt thỏm giữa xuân hồng lạc lõng.

Giòng suối kia nay không còn mơ mộng
Tĩnh lặng nhìn những con nước mênh mông
Suối phải trôi, trôi theo chỉ một dòng
Về biển lớn, mái nhà chung lồng lộng.

Nốt nhạc trầm nên lòng anh không động
Nét ưu tư mặc niệm rất mơ hồ
Sáng hôm nay gửi vần thơ dang dở
Khép cuộc mơ chẳng có bến đợi chờ.

April 10th 2008
Triều Âm


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»