📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lối Nguyệt Cầm

167 trả lời, 11.981 lượt xem — Trang 6 / 6
CÁM ƠN NHỮNG BÀI THƠ
 
Những hơi thở rụt rè bên khỏang lặng
Đánh mất mình trong chua chát đắng cay
Giấu niềm tin dưới đáy một vũng lầy
Mang tăm tối che ngang trời ảm đạm.
 
Phải yêu thơ gánh cho mình kiếp nạn
Trở trăn nhiều với mộng tưởng xa xôi
Nên trầm tư lăn xuống một khỏanh đời
Làm thổn thức một vùng hoang rạn vỡ ?
 
Những bài thơ mang tình yêu hoa nở
Hơi ấm tràn mùa xuân nhỏ phục sinh
Ánh chói chang khiến có kẻ rùng mình
Chừng ngộp thở bên trời hồng rạng rỡ.
 
Từng câu thơ tựa bàn tay nâng đỡ
Những vần gieo mở rộng cõi tâm linh
Để kéo ai thóat ra khỏi chính mình
Cùng hòa nhập cõi ân tình cháy bỏng.
 
Những bài thơ khiến lòng người xao động
Ngước mắt nhìn... một chút, để si mê
Bàn tay run, đưa lên thật vụng về
Cố nắm bắt một niềm tin đã mất.
 
Những bài thơ khiến tim người thổn thức
Hồn thóat thai vượt vỏ ốc của mình
Nên ngại ngùng với tâm trạng nhẹ tênh
và chóang váng với niềm đau quên lãng.
 
Những hơi thở nhẹ, đều, không đứt quãng
Định tâm tình trước phấn khích chưa quen
Nên vần thơ cũng lặng lẽ mon men
Theo ngày mới, rụt rè tin yêu mới!
 
April 18th 2008
 
Triều Âm 
 


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
LẠC MẤT TÔI Ư? 
 
Niềm tin yêu gửi khoảng không hờ hững
Trói tình đời vào những áng mây trôi
Gió ngàn xa thổi lên trận bão đời
Cuốn phăng đi từng chuỗi cười nhợt nhạt.

Mộng mù hoang hồn trầm luân khao khát
Vục mặt tìm giữa Thiện - Ác đan xen
Loạng choạng đi giữa khung cảnh tối đen
Va vấp phải phiến đá đời hèn nhát.

Chân rướm máu sợi ân tình bỏng rát
Nhói đau lòng giữa những vạt rừng gai
Ta ở đâu giữa cơn mộng u hoài
Hốc mắt khô giữa đêm dài trơ khấc...

Bàn chân đi giữa ngàn lần đau nhức
Xé tan lòng những thổn thức lặng câm
Gió xôn xao quên hạ một nốt trầm
Nên lạc lối đi lầm vào bể ái.

Đêm choàng đêm vẫn đi tìm khắc khoải
Bóng mình trôi, mất hút giữa bóng đêm 
Và lạc mất giữa Nhớ - Quên hoang tưởng  
Để thảng thốt nhận ra : "Mình - đã mất!"

Triều Âm

April 21st 2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
 
Chuyện của trăng



Em đọc bài thơ trăng
Mùa xuân tròn ước nguyện
Soi giữa dòng sông xanh
Một vầng trăng ngọt lành.

Chị cũng bài thơ trăng
Nghe xuân thì lỡ bước
Vầng trăng chao mặt nước
Vỡ lệ buồn lăn tăn.

Anh níu giữ vầng trăng
Tìm người xưa dáng ngọc
Vần thơ như đang khóc
Giữa đời thường đơn côi.

Vầng trăng ở trên trời
Cứ mãi tròn rồi khuyết
trăng kia nào có biết
Nhân thế tình đa đoan.

trăng nghìn thu ánh vàng
Cứ trôi mãi lang thang
Để nhân gian cười - khóc
với tình trần mênh mang.

Triều Âm

04/21/2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
CƠN MƯA BẤT CHỢT
 
Chiều ngập nắng con đường dài cánh gió
Phía trời xa khuất bóng một người thương
Ầm ì xe, dòng hỗn lọan ở trên đường
Không lấp nổi, khỏang cô đơn quạnh vắng.

Chiều nhảy múa bên nhớ mong màu trắng
Nhạt nhòa trời tim tím cõi xa trông
Có cơn mưa chợt đổ ở trong lòng
Sao ướt đẫm cả chân chiều trước mặt.


Những giọt mưa đọng hờn trên khóe mắt
Rượt đuổi chiều quanh con nắng không tên
Cố dâng cao, lấp khỏang trống mông mênh

Theo đường lớn, mưa nay là suối nhỏ.

Chân trời xa hỡi người ơi có tỏ
Dòng suối kia đang mọi ngõ tràn về
Ngập chiều xưa bên nỗi nhớ lê thê
Chiều màu trắng thành đại dương thăm thẳm.


Giọt mưa kia sao chiều nay mằn mặn
Cuốn nắng mơ vào khỏang trắng mông mênh

Chiều chạy trốn giữa ký ức không tên
Thành tiếng sóng nơi lòng sâu của biển.


Triều Âm

April 24th 2008



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
LẠC LỐI NGUYỆT CẦM
 
Nguyệt Cầm lạc bước dừng chân
Nghe như phiêu bạt hồng trần đựơm yêu
Miên man dạ khúc mỹ miều
Ấm mềm câu hát bao điều thâm sâu
 
Nào là khắc khoải lo âu
Nào tình vụn vỡ nào rầu réo ca
Gió mây với ánh trăng tà
Khuya vang thanh vắng đẫy đà mưa sương
 
Trải vào nỗi nhớ vân vương
Góp vào mộng ước nghê thường heo may
Nhẹ nâng ký ức bao ngày
Để tim không lạc bứơc này....vườn thơ!
 
                                 HuongTuyet274
 
Lâu không ghé nhỉ,chúc T.ÂM luôn vui vẻ và hạnh phúc nhé!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-14 13:12:43trieuam>
Cám ơn anh Hương Tuyết đã ghé đọc, cũng may tất cả chỉ là mơ hồ mà thôi.
 
Mơ hồ


[/align]

những tiết điệu mơ hồ trong trí nhớ
sắp đặt mình giữa nắng lửa thời gian
như giọt nước tan đi giữa gian nan
để trăm năm nhạt nhòa cơn gió bụi.

Triền dốc đời bóng người tình thui thủi
Đếm bước chân tựa như đuổi bóng mình
Những vòng xoay, nghịch cảnh của tâm linh
Trói cuộc tình miền ảo hư đã chết.

Những câu thơ chấm phá một hồi kết
Khóa tim người trong tiết điệu xa xăm
Dòng sông xưa nay thành mạch nước ngầm
Luân chuyển mãi giữa âm thầm mạch sống.

Triều Âm

May 14th 2008


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-14 13:14:32trieuam>
Giao điểm



Ngày đi khuất bóng đêm trằn trọc mãi
Em nhớ gì cho khắc khoải lòng thơ
Vần anh gieo rớt xuống giữa vu vơ
Đời tan biến giữa tình trường bất tận.

Cuộc đời vốn cho đi và được nhận
Những nụ cười và nước mắt cho nhau
Ta có được hạnh phúc thuở ban đầu
Cùng đau khổ trầm đời nhau muôn kiếp.

Đêm trở trăn nên ngày còn mải miết
Chạy vòng quanh tìm kiếm chuyện hư vô
Anh viết gì sao đau đớn cả mộng mơ
Em bật khóc để lệ rơi vào bể ái.

Ta nhìn nhau bên lề đời phải - trái

Bước chân trên đường thẳng chẳng ô li
Giằng  xé nhau qua giao điểm phẳng lì
Rồi lặng lẽ vẫn đi về vô định.

Triều Âm


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Giấc mơ trưa
 
 
Giữa cõi ngày ta lạc chốn bình yên
Ánh tà dương một góc đẫm muộn phiền
Giơ tay chào chẳng người quen đứng lại
Người mệt mỏi bên góc chiều đang tắt
 
Chân lê bước bên góc trời hiu hắt
Lạc nơi nào xanh ngăn ngắt rợn da
Dưới tà huy sáng rực rỡ chói lòa
Một ngôi chùa cổ thật là uy nghiêm.
 
Tiếng chuông rơi giữa tịch lặng cô miên
Không tiếng nói, không câu kinh quen thuộc
Những người già nhắm nghiền bên chánh điện
Họ uống trà giữa thinh lặng chiều buông.
 
Tính bước vào nhưng e ngại làm ồn
Lần theo lối nhỏ bước vào gian sau
Ngoài kia vẫn xanh ngắt một màu
Vầng dương đang rớt nơi đầu hồi kia.
 
Giữa cỏ hoang ta gặp sư tử biển
Thân khô nứt đang nhọc nhằn bước đi
Bày chim se sẻ trở nên dữ lạ kỳ
Đuổi xua ó chột tiêu điều lông bay



Chưa bao giờ thấy cô đơn đến lạ
Giữa hoàng hôn rơi từng chập trang nghiêm

[/align]


 
[/align]


Triều Âm
[/align]



06/13/2008

[/align]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-13 12:43:35trieuam>
Cõi tạm


[/align]

Xòe bàn tay, mộng phù vân theo gió
Cõi mơ hồ, mấy nẻo đặng bình an
Có nụ cười người con gái sang ngang
Dìm nỗi đau trong ngày tàn hoang phế.


[/align]


 
Những nhịp đau sao mà đau đến thế
Xé tâm tư khi mắt lệ hai hàng
Giữa giòng đời chuyện ân nghĩa xốn xang
Như đâm như cắt mộng vàng tả tơi.


[/align]


 
Giữa cơn mê có kịp nở nụ cười
Khi bao hoài bão bỏ người tan đi
Mỏi đôi chân trần thế có hạn kỳ
Nên ngồi đây nghĩ về thời chưa sinh?


[/align]


 
Hồn nhập thể giữa mông mênh mờ ảo
Tiếng động nào loáng nhoáng bên tai
Những sắc màu nhập nhoạng vẫn chạy dài
Đuổi ta cô lẻ mệt nhoài cơn mê.


[/align]


 
Triều Âm
06/12/2008

[/align]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Đối diện tình yêu


  [/align]
Đối diện nhau khoảng trời rực nắng
Mặt trời cười xoa dịu những niềm đau
Chạm không gian chẳng một tỳ vết sầu
Đại dương ánh mắt nhiệm mầu bình yên.

[/align]


 
Ngàn thông reo giữa những lời khấn nguyện
Tiếng chim đùa rít rít giữa triền cao
Làn gió đưa bao hương sắc ngọt ngào
Thấm vào lồng lộng những chiều mênh mông.

[/align]


 
Ta đi qua những tuổi thơ màu hồng
Bàn tay chạm khẽ cõi lòng chớm yêu
Lệ rơi dung dị thuở nhiều đớn đau
Mắt nay ta chạm thuở phiêu phiêu bồng.

[/align]


 
Cơn mưa tạnh để cầu vồng rực rỡ
Ta đỡ nhau đứng dậy mở tim mình
Lắng nghe đôi tiếng đồng vọng chân tình
Lắng nghe Ta nói với Mình: Yêu nhau!

[/align]


 
Triều Âm
June 10th 2008
[/align]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
CÔ PHONG CỔ TỰ MIÊN MIÊN SẦU
 
Em bảo tôi sao cứ ôm hình bóng
Đạp ảo ảnh mà sống tận hôm nay
Tiếng chuông kia quày quả giữa ban ngày
Trăm lẻ tám không an bình ngưng nghỉ

 
Em cho rằng tôi đánh lừa nhân thế
Bằng hư ảo phù vinh giống người ta
Em muốn tôi không là tôi như thế
chỉ tượng hình - thánh nữ của em mơ ?!

 
Tôi lắng nghe và hiểu sự hững hờ
em lạnh nhạt ngày gặp tôi thế đó
cũng hiểu ra ưu tư em không nhỏ
khi ê chề mây phủ lối em qua

 
Bốn mùa trôi nhân thế bao năm già
tái tục lại bao nhiêu là trẻ nhỉ ?
lối ta đi chẳng tường rào tục lụy
cánh cổng hờ chẳng khép tự bao năm

 
Này em à ! Xin đừng, chớ trầm ngâm,
đừng tư lự cùng nỗi đau đa dạng
Em biết không, thế gian vô hình dáng
chẳng giản đơn như tiếng kệ, câu kinh.

 
Em vẫn đang đi trên những hành trình
Do định mệnh khiến xui và định hướng
Tôi cũng vậy: đang trong mùa gió chướng
Cõi ba sinh đâu định nghiệp của mình.

 
Em biết không, giữa cõi thực hiện sinh
Phù du ảo ảnh một phần cam go
Vàng kia chửa luyện qua lò
bao năm mới được gọi là quý kim ?

 [/align]nên xin giây phút bình yên
thân tâm tu tĩnh, bản nguyên lại về
[/align]Triều Âm
06/17/2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-23 22:50:08Mỹ Trinh>
Mến chào chị Mỹ Trinh năm mới, kính chúc chị và gia đình một mùa xuân mới an khang thịnh vượng, vạn sự như ý và thơ luôn dạt dào yêu thương ( yêu thương thật đó, đọc vần thơ chị viết tặng, quả thật Mỹ Trinh hôm nay đã vơi bớt buồn đau hơn Mỹ Trinh lần cuối cùng em đọc rồi[sm=----------------.gif]Mong mùa xuân sẽ luôn đến bên trang thơ của chị.

LẮNG NGHE XUÂN VỀ

Suỵt!
Im nhé con sóc nâu nhí nhảnh
chớ chuyền cành vào buổi sáng hôm nay
Này,
Lũ thỏ xinh dưới ánh mặt trời
Chớ đào hang để vườn tình ta lỗ chỗ.
Để sáng nay,
ta nghe mình rộn rã
Con tim hồng đang đập nhịp thương yêu
ta lắng nghe mùa xuân thật yêu kiều
đang tha thướt, dáng mĩ miều trước ngõ.
Sáng bình yên,
Cửa lòng ta sáng tỏ
nhờ nắng xuân đang soi rõ ân tình
ta thấy mình trong một buổi bình minh
đầy tĩnh lặng và bình yên rộng khắp...

trieuam



Anh...[sm=----------------.gif]
Con sóc nâu tung tăng mừng vạt nắng
Đu cành xuân hí hởn vui đùa
Mở cửa nhà ...
Thấy bóng xưa
Vui... vui sướng âm ba lùa trong gió
Tiếng chim hót
Lời suối reo...
Da chạm nắng ấm vàng
Tay chạm tay anh
Từ mơ hoang đỉnh núi
Để sáng nay,
nắng hé lùa vào khe cửa
Giọt nắng anh mang lửa sưởi tim nồng....

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
 
         SÓNG THÁNG HAI
 
Anh mang vần thơ thả xuống vực sâu
Những nhàm chán u mê của một thời nông nỗi
Như cây gậy kia cứ chờn vờn rắc rối
Trước bánh xe đời đang mải miết...vòng xoay
 
Ở trên phố quen, người phu vẫn ngất ngây
Gom những yêu thương nhét nhồi vào công việc
Chân rảo bước, tay vun dồn luyến tiếc
Những chiếc lá vàng....một kiếp cuối...phục sinh
 
Những hoài niệm của một sớm bình minh
Vẫn mãi nắn vun cho hình hài rực lửa
Anh đang nhớ và ôm tình chảy nhựa
Thả xuống sông lòng những mơ ước tin yêu
 
Ngàn câu thương ngàn nỗi nhớ bao chiều
Đã hiện trong tim thơ anh và kí ức
Một mùa xuân với hương tình rất thực
Vẫn trải rộng dày trên con sóng yêu thương
 
Vẫn đam mê, tha thiết vẫn vương
Con sóng tháng hai ôm trong lòng biển cả
Ôm hăng say trên mộng mơ hối hả
Về mọi người về em đó, em ơi!
 
Anh vẫn nghe trong bóng nắng chơi vơi
Một khúc hát xưa thắm bao lời dịu ngọt
Giữa núi ngàn bao la...đâu xa xót
Con sóng vỗ bờ,khúc hát của tháng hai!
 
                       HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
NIỀM ĐAU CHÔN GIẤU
 
Anh có biết những nỗi đau khi vỡ
Hoá thân thành nụ cười đẹp như hoa
Làm rợn óc cả một cõi ta bà
Khi sắc yêu chóa loà trên ảo ảnh.

 
Anh nghe không tiếng ca đời đỏng đảnh
Ưỡn ẹo tình bằng cái bẫy trăm năm
Đang xả thần bằng những giấc cuộn lăn
Giòng trầm luân ăn năn từ muôn kiếp.

 
Anh thấy chứ tiếng yêu thương tha thiết
Ẩn lệ sầu xanh biếc tuổi rêu phong
Trút tâm can vào tận chốn hư không
Như con tằm nhả tơ rồi gục chết.

 
Chỉ thế mà thôi, và rồi chấm hết
Vũ điệu đời vẫn mải miết cuồng quay
Vẫn đứng đây, anh hỡi, anh có hay
Có nụ cười giòn tan mùa tuẫn tiết.


 

 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
TIẾNG NÓI TRONG VÔ THỨC
 
Đêm chấp chới dòng thơ buồn não nuột
Khiến lòng người chợt đau buốt xót thương
Trong vô thức hình như ta cầu nguyện
Một điều gì, gió thoảng, nhẹ hơn sương.

 
Ta chẳng biết bên trong đời muôn nẻo
Bao lớp, tầng, ẩn giấu cố đậy che
Trên nụ cười ai đang cố lắng nghe
Tiếng thổn thức con tìm buồn đập khẽ.

 
Ta chẳng biết tính, toan nhiều đến thế
Nên nhìn đời, với muôn lẽ hồ nghi
Muốn sẻ chia, nhưng chẳng nói được gì
Chỉ lặng lẽ, đưa mắt nhìn, lặng lẽ...

 
Trong vô thức hình như ta nói khẽ
Có lẽ rằng chỉ đủ để ta nghe
Nhưng gió ơi, đừng vô tâm đến thế
Hãy chuyển giùm, chuyển hộ giúp ta nghen...

 
 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-13 21:52:40Viet duong nhan>
ÁC MỘNG
 
Nghiêng nghiêng mộng đổ tràn chăn chiếu
Chập chờn tình thấu hiểu tình nhau
Gởi vào mê lộ ngàn sau
Gởi cho ảo ảnh cả câu chân tình.

 
Trong thinh lặng sao trời vụt tắt
Ta trở mình se sắt nhớ thương
lắng nghe luân vũ đêm trường
vọng nghe chân bước trên đường tìm nhau.

 
Trong cơn mộng địa cầu vỡ nát
Há mõm chờ, rỗng hoác tối thui
Vũ trụ kia chẳng chút ngậm ngùi
Nuốt tất cả vào cội nguồn hoảng loạn.

 
Cơn mê sảng tìm nhau ngơ ngác
Khàn tiếng kêu hốt hoảng kiếm tìm
Chung quanh chỉ có rỗng tuênh
Đen thui tràn ngập mông mênh cõi trời.

 
Kiệt sức rồi gục xuống anh ơi
Con tim cố đập gọi người xót xa
Tìm trong tia sáng gọi là
Chút gì hy vọng, đó là còn nhau.

 
Mộng đổ xuống từng cơn dồn dập
Đẫm mồ hôi, lắp bắp gọi anh
Tiếng chuông réo rắt dồn nhanh
Thúc em đi đến tường thành xa kia.

 
em bò, lết, hay trườn đó nhỉ
Hướng mình về nơi đó vậy thôi
Chuông reo, chuông đổ từng hồi
Gọi em tỉnh lại, gọi đời từng cơn.

 
giật mình chợt tỉnh, hết  hồn
Định thần em biết mình còn trong chăn
Chiếc phone từng phút gọi nhanh
Tiếng anh âu yếm : " Em à, ngủ chưa?"

 
Triều Âm
 
R

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-17 03:23:07trieuam>
ĐẦY ẮP THƯƠNG ĐAU
 
Đêm rúng động một câu ca nhã hứng
Của thi nhân gửi tặng cả cõi trần
Ta lắng nghe, cả tâm hồn chết sững
Đám mây đen bất tận lại ập về.

 
Tiếng thương yêu một thuở nào quên lửng
Bỗng ghẹo người tha thiết buổi trầm luân
Dìm hồn đau xuống tận đáy mộ phần
Nơi nào đó chôn tim ta mục nát.

 
Tiếng quạ kêu giữa đêm buồn ngơ ngác
Vói tay tìm, chỉ bát ngát thương đau
Đêm chìm xuống trong u uẩn mộng sầu
Thuở yêu thương một ai vừa đánh mất.

 
Câu ca kia mơ hồ như rất thật
Kẻ vô tình khơi gợi những vết đau
Tưởng đã lành ngờ đâu lại toác hoác
Buốt rát đời, se thắt một câu ca.

 
Triều Âm
 
R

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-17 03:23:48trieuam>
ĐAU ĐẦU
 
Chan chát búa, ai gõ dồn từng nhát
Đều đều tay, chắc khỏe. Đều đều !
Khoảng trống khô rùng mình lên không khốc
Vặn vẹo người, thở dốc. Mệt làm sao !

 
Nghe ken két chúng tranh nhau trình diện
Những mơ hồ - hiện thực lẫn lộn nhau
Trắng dã mắt, thấy ngay trong mờ đục
Mớ lòa xòa, rũ rượi -hồn trắng tươi.

 
Này, bác thợ, xin hãy nghỉ tay thôi
Đừng gõ nữa. Vỡ ! Rụng rời - Hoảng loạn
Tạo mộng hoang đi trốn tìm mê sảng
Bức bối rồi. Tan nát. Chết mất thôi !




Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»