CÁM ƠN NHỮNG BÀI THƠ
Những hơi thở rụt rè bên khỏang lặng
Đánh mất mình trong chua chát đắng cay
Giấu niềm tin dưới đáy một vũng lầy
Mang tăm tối che ngang trời ảm đạm.
Phải yêu thơ gánh cho mình kiếp nạn
Trở trăn nhiều với mộng tưởng xa xôi
Nên trầm tư lăn xuống một khỏanh đời
Làm thổn thức một vùng hoang rạn vỡ ?
Những bài thơ mang tình yêu hoa nở
Hơi ấm tràn mùa xuân nhỏ phục sinh
Ánh chói chang khiến có kẻ rùng mình
Chừng ngộp thở bên trời hồng rạng rỡ.
Từng câu thơ tựa bàn tay nâng đỡ
Những vần gieo mở rộng cõi tâm linh
Để kéo ai thóat ra khỏi chính mình
Cùng hòa nhập cõi ân tình cháy bỏng.
Những bài thơ khiến lòng người xao động
Ngước mắt nhìn... một chút, để si mê
Bàn tay run, đưa lên thật vụng về
Cố nắm bắt một niềm tin đã mất.
Những bài thơ khiến tim người thổn thức
Hồn thóat thai vượt vỏ ốc của mình
Nên ngại ngùng với tâm trạng nhẹ tênh
và chóang váng với niềm đau quên lãng.
Những hơi thở nhẹ, đều, không đứt quãng
Định tâm tình trước phấn khích chưa quen
Nên vần thơ cũng lặng lẽ mon men
Theo ngày mới, rụt rè tin yêu mới!
April 18th 2008
Triều Âm
Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

