📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lối Nguyệt Cầm

167 trả lời, 11.985 lượt xem — Trang 3 / 6
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-12 14:19:38trieuam>
LÀM ANH KHÓ LẮM,
PHẢI ĐÂU CHUYỆN ĐÙA
 
 
 
Trời sinh ra, anh hong có em gái
Nên ngày đêm khát khao cứ mong hoài
Một ngày nào, anh có đứa em gái
Để chăm lo, nựng nịu rồi rầy la.

 
Ba chục năm mơ ước rất thiệt thà
Ngày đêm cầu nguyện rất thiết tha
Thấu động trời đất nên ơn cả
Sắp đặt cho anh đặng gặp em ta.

 
Oan gia tiền kiếp đầu thai lại
Cứ tưởng gặp rồi khoái lắm sao
Ngờ đâu cô bé còn ... bé bỏng
Lí lắc, cứng đầu, nói hỏng nghe.

 
Mặt mày cau có anh tức tối
Quên mất ngày xưa lời nguyện đầu
"Có em, con sẽ chăm tối sớm
Không để thiệt thòi với người ta"

 
Dạy hoài không nổi anh điên tiết
Gầm lên ... dữ khiếp tựa thú hoang
Cũng may còn sót chút nhân tính
Chứ không anh đà goằm nát xương.

 
Tội nghiệp, cô bé sợ chết khiếp
Co mình thút thít lẩy bẩy run
Tròn xoe mắt biếc lòng ngơ ngẩn
Sao anh lại giận, giận tưng bừng.

 
Ừ,oan gia nghiệp chướng đầu thai lại
Trả hết nghiệp này hẵng thoát thai
Ở đời mới có Anh - Em lạ
Gặp nhau là giận ... rất là khó ưa.

 
Ông trời, ông có sỉn hay chưa
Ông anh trót lỡ tuổi vừa vừa
Già rồi cau có sớm tới trưa
Sao để làm anh, bé mộng mơ.

 
Tức tối, cô em rấm rứt khóc
Người ta có anh vui lắm cơ mà
Sao mình có anh chỉ bị chọc
Không chút hiền lành, chẳng giống anh.

 
Ừ thì, mơ mộng chút xíu dính gì anh
Đó là chút vui ru trọn giấc mộng lành
Không khen thì cũng đừng chà đạp
Để bé vui cười trọn tuổi xanh.

 
Đêm nay, thút thít lạy ông trời
Có thương xin hãy bắt anh tôi
Trở nên hiền dịu và đáng mến
Giống một người anh, một ông anh.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Ừ thì, một nửa
 
Một nửa bâng quơ để lại trời
Một thời mơ mộng đã lỡ trôi
Hững hờ câu chữ chợt rơi
Để xao đáy mắt chơi vơi cuộc tình.

 
Xốc nghiêng gió vực mình đứng dậy
Thả mùa xuân vùng vẫy cuối đời
Ngẩn ngơ nhặt nửa nụ cười
Chân trời chết lặng bóng người đâu ta...

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
EM LÀ SUY NGHĨ TRONG ANH
 
Nếu anh nghĩ em là xuân lộng gió
Ánh mây hiền sẽ vương vít con tim
Sáng bình yên không gợn chút ưu phiền
Sẽ mỉm cười bên nét duyên tình ái.



Nếu anh nghĩ em là xuân khắc khoải
Nghĩa trang sầu lạc lõng mất thơ nhau
Buổi sáng nay thản nhiên sẽ rất đau
Vì cỏ phủ mộ hoang sầu nhân thế.



Nếu anh nghĩ cõi lòng em dâu bể
Sóng ba đào vùi lấp chốn yêu đương
Cơn gió kia cũng một chút vô thường
Thì buổi sáng cũng rồi trôi lạc lõng.



Nếu anh nghĩ tuổi xuân hồng xao động
Câu thơ tình gió lộng sáng hôm nay
Ly cà phê bỗng đượm chút men say
Hồn chợt tỉnh giữa guồng quay công việc.



Chỉ thế thôi là hồn thơ anh biết
Và thế thôi là dấu khuyết đợi mong
Hãy thơ đi như tiếng nguyện ở lòng
Và mỗi ngày mỗi mùa xuân thêm mới.

 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
NỖI SẦU TRÔI MÃI
 
Những nỗi buồn sao cứ như loài đơn bào tự tách mình để nhân lên trong tự hào thiên chức mà vô cảm xót xa.
Ta đi qua ta, nghễnh ngãng đánh rơi bóng mình ở lại,chao mặt hồ, có tiếng vỡ thời gian.
Những mùa yêu lấp lửng với gió ngàn,cười khanh khách phá tan hồn u tối...
Hỡi ơi sao lòng không gột rửa, để rong rêu bám đọng chốn ngục tù. Chân bước đi mà lòng lo vấp té, để bấu hoài ...bung vỡ một vết thương.
Cánh hoa rơi lặng lẽ giữa miên trường, vô hình chung đánh động một miền trôi quên lãng.
Dốc mù sương một đêm thơ hào sảng, co cuộn mình trốn ánh vàng đèn khuya.
Chén trà xanh buổi chợ sớm chưa về, ru mát ngọt lời quê còn hấp hối.
Rối bước chân đạp chính mình lầy lội, ngả vào người đễ được nói :"Sorry..."
Bàn tay nhỏ một đêm nào đảo lộn, với chạm tình bằng những dấu thiên di.
Tiếng sấm động ngày mùa đông lạnh giá, giọt cô sầu rơi xuống nở tâm tư.
Nhoẻn nụ cười tan vào từng đợt sóng, nhòa vết tình bằng dấu cát phai phôi. Bóng người nghiêng về ảo ảnh chim trời, và mất hút khi miền trôi, trôi mãi ...


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
QÙA CHÁU ĐỢI MONG
 
Chỉ xin chú mang cành sen thắm
Vừa hái bên hồ còn điểm sương
Bài thơ còn điệu lý yêu thương
Theo Lối Trầm đến cửa nguồn tâm tưởng.

 
Cõi ta bà thơ vui buồn uốn lượn
Cuốn lòng người những si, hận, đa đoan
Chỉ xin chú mang một ánh trăng vàng
Tròn vành vạnh trên ghềnh cao đang hát.

 
Gót chân thơ bên giòng sông ngọt mát
Suối Nguồn Thơ nghe khao khát bến bờ
Khỏa tung mây nghe điệu lý nên thơ
Và duyên dáng bên vần mơ sen trắng.

 
Trời bình minh đang nhuộm màu nắng thắm
Che u tình vào sâu lắng vết thương
Chú ơi hãy nghe câu hát vô thường
Nguyệt Ca còn đó bên đường thơ đi.


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-16 07:40:28Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: trieuam

QÙA CHÁU ĐỢI MONG
 
Chỉ xin chú mang cành sen thắm
Vừa hái bên hồ còn điểm sương
Bài thơ còn điệu lý yêu thương
Theo Lối Trầm đến cửa nguồn tâm tưởng.

 
Cõi ta bà thơ vui buồn uốn lượn
Cuốn lòng người những si, hận, đa đoan
Chỉ xin chú mang một ánh trăng vàng
Tròn vành vạnh trên ghềnh cao đang hát.

 
Gót chân thơ bên giòng sông ngọt mát
Suối Nguồn Thơ nghe khao khát bến bờ
Khỏa tung mây nghe điệu lý nên thơ
Và duyên dáng bên vần mơ sen trắng.

 
Trời bình minh đang nhuộm màu nắng thắm
Che u tình vào sâu lắng vết thương
Chú ơi hãy nghe câu hát vô thường
Nguyệt Ca còn đó bên đường thơ đi.




Quà Cho Cháu

Quà cho cháu, những mầm sen đủ sắc
Trồng trong hồ cháu thưởng thức dài lâu
Và trên hồ, một chòi nhỏ Thi Lâu
Cháu ngồi viết, làm thơ trên sóng nước

Quà cho cháu, đòi gì mà chẳng được
Mảnh trăng tròn chú vẽ vách Lầu Thơ
Những tối khuya sao vũ trụ mập mờ
Đã có những ngọn đèn sao chớp chớp

Quà cho cháu, mái nhà tranh mới lợp
Đôi uyên ương trăng mật đượm hương say
Chàng ngồi ngâm, thiếp ngồi viết thơ hay
Cả hai cháu đúng tâm đầu ý hạp

Quà cho cháu, chiếc thuyền vượt bão táp
Vượt ra khơi theo luồng  gió yêu thương
Đưa nhau đi tới ốc đảo thiên đường
Sống hạnh  phúc trăm năm không hối hận


Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-17 03:21:32trieuam>

HÃM



 

Đêm hãm ngày mang thai nước mắt
Nỗi buồn như đứa con hoang
Phá phách mẹ cha trong kiệt cùng suy nghĩ
Làm sao khỏi khóc bây giờ ?
Em hãm nhịp rung bằng bàn tay phải
Ngực trái động kinh cơn co giật bất thường
Điện tâm đồ như chỉ tay mù mịt
Chẳng nhận ra nhau đêm vuốt mặt sau cùng
Em hãm cổ xe trên con đường độc đạo
Sức lực đâu nữa mà đi ?
Cái phanh cứng đầu buông xuôi khi tuộc dốc
Tự mình hãm lấy những vết thương
Em tự giết mình trong những lúc giằng co
Nửa muốn cho đi - Nửa đòi nhận lại
Tự hãm mình là điều bại hoại
Trời ơi ! Biến thái mất rồi !
Bi kịch con sâu không thành loài bướm
Cánh đâu siêu thoát trước ngày trôi ?



Cột Thu Lôi
 

ĐỂ BUỒN TRÔI ĐI

Sao em lại hãm nỗi buồn
Trong kiệt cùng mâu thuẫn
Sao em cứ mong ngày hóa bướm
Dẫu rằng sâu, cũng đó một sinh linh.

Hãy hít thật sâu để nhận lại chính mình
Và hãy sống bằng niềm tin tha thiết
Hãy cứ khóc trong chiều hoang biền biệt
Mặc cuộc đời cứ keo kiệt những niềm vui.

Đừng hãm phanh khi nỗi buồn tuột dốc
Hãy xả đi những tuyệt vọng đời thường
Chạm đáy buồn, cỗ xe kia tự khắc
Ì ạch bò, trở lại đỉnh trần ai.

Hãy để đứa con kia được thoát thai
Và chào đời bằng tiếng khóc oe oe
Em hãy nghe và nước mắt sẽ xóa nhòe
Những nỗi đau đang gặm mòn hơi thở.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-17 03:22:14trieuam>
BÌNH MINH YÊU THƯƠNG
 
Giọt yêu thương vừa rơi sáng hôm nay
Mùa xuân biếc vẫn nồng say khung cửa
Gió ngập ngừng khơi lại lửa yêu đương
Cho ngày chết trong nỗi buồn vạn thuở.

 
Ta soi gương. Ta nhìn mình. Bỡ ngỡ
Làn sương kia đang thở một cung tình
Lùa mái tóc " nó" hình như xao động
Bâng quơ cười lơ đãng nụ tầm xuân.
 
Buổi sáng nay, tiếng kinh cầu dang dở
Loãng xa trời trong sắc gió sớm mơi
Chừng như có cơn gió lưng chừng trời
Quàng tay ôm lấy nụ cười sáng nay


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-17 03:20:34trieuam>
BI KỊCH
 
 
Anh nhìn em bằng đôi mắt rực lửa
Cháy yêu thương trong một thuở nồng nàn
Anh nhìn em bằng ngọn gió băng ngàn
Hồn luân vũ là câu thơ tình ái

 
Em nhìn anh đôi mắt sầu khắc khoải
Tim e dè đang đánh nhịp yêu thương
Em nhìn anh như con sóng băng nguồn
Thiên thu gọi là cõi mơ thoai thoải.

 
Mặt nạ tình ta trót mãi khoác lên thơ
Nên cay đắng cũng ơ hờ nhân thế
Đêm dần trôi, đêm cô buồn quạnh quẽ
Soi bóng mình bẽ bàng chốn không nhau.

 
Vục nỗi sầu ta cắn vào nỗi đau
Hồn thơ chết trên cơ cầu hư ảo
Câu thơ tình còn thấm đượm men say
Ai trau chuốt thiên tình đau diễm lệ.

 
Lời tình đi chưa một lần minh thệ
Khúc nguyệt cầm ba bốn bể còn vang
Lối trăng xưa em múc ánh trăng vàng
Và gột rửa khuôn tình không bến đợi.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 22:55:39trieuam>
MÙA XUÂN CỔ TÍCH
 
Đêm chuyển ngày lối yêu thương mọc trái
Phiến đá sầu chợt nở đoá yêu thương
Hồn ai trôi triệu con suối tình vương
Và ngước mặt đỉnh thiên đường đánh mất.

 
Con nắng xa kéo đêm dài xa khuất
Réo rắt vàng tia nắng trượt vào mây
Bao sắc thắm loài hương say trỗi dậy
Để nguyệt cầm trong tơ tưởng hôm nay.

 
Trăng trên cao kéo ngày quay cộng hưởng
Ngẩn ngơ treo giữa thế cuộc ái tình
Con sóng đời vẫn từng bước phiêu linh
Khi xuân thì em lăn tròn xuống dốc.

 
Có mùa xuân đứng yên như cột mốc
Trơ khấc nhìn làn tóc gió thôi bay
Để ngày mai trong xuân mới hương cay
Ta lại vẽ một mùa xuân cổ tích.


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 22:56:29trieuam>
HOAN LẠC
[/align] 
[/align]
[/align] 
[/align]
[/align]Em rướn mình vật vã
Trong cơn say ái tình
Em oằn mình rên rỉ
Trong tột cùng đớn đau.

 
Lòng tin nào cho nhau
Đang chìm vào quên lãng
Chỉ con tim đớn đau
Hành xác mình bật khóc.

 
Cào xé đời tàn khốc
Bằng móng vuốt yêu thương
Gom sức lực hoàn dương
Em rùng mình phút chót.

 
Luồng xung điện bén ngọt
Xông tận đỉnh cuồng phong
Em rã rời buông thõng
Rơi từng giọt chán chường.

 
Sửa tóc ngồi soi gương
Hình như dung nhan lạ
Đang hằn in dấu tát
Của giấc mộng vô thường.


Cái bóng kia rơi ngược
Khi tuổi đà điểm sương
Mi mắt nào lệ vương
Yêu thương còn tiếp bước ...

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 22:57:18trieuam>
Ơ kìa, sao lại nắm tay em ...


[/align]
 

 
[/align]Đôi bàn tay chứa đường tình băng hoại
Quá khứ buồn đang trải dọc đó đây
Anh nhìn gì bằng đôi mắt đắng cay
Giọt lệ nóng rứt ray lòng cô phụ.


[/align]


 

Đôi tay non em giấu. Che sợ hãi
Đ
ôi mi buồn khép rũ một tình yêu
Anh nói gì lời đắm say khắ
c khoải
Con tim buồn lại vương dãi đớn đau.


[/align]


 
Chiều trên sông, làn sương hay khói mỏng
Phủ mờ ta trong tiếng động hư không

Hơi thở ta lạc trong lời
gió thoảng
Vượt qua nhau hốt hoảng tiếng chim trời.


[/align]


 
Ơ kìa anh, đừng nắm lấy tay tôi
Thấu tim can những bí mật trong đờ
i
Này kia anh, xin trả lại tay tôi
Để tim bình nhịp những ngày tháng quen.

 

[/align]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 22:58:05trieuam>
NỤ HÔN HOÀNG TỬ
 
Đỉnh xa xăm bình an giăng phủ
Hốc đá nào công chúa ngủ say
Bàn tay gối một bàn tay
Mũi thì hênh hếch ghẹo mây ngang trời.

 
Chiều đan gió điệp trùng hoài niệm
Tiếng chuông ngân huyền hoặc giữa đời
Giấc mơ công chúa thảnh thơi
Chun chun cái mũi mắt cười...nheo nheo.

 
Lởm chởm đá tai mèo dựng đứng
Hun hút sâu vực thẳm hiểm nghèo
Trong mơ công chúa trả treo
với duyên tiền định!Thông reo họa tình.

 
Mông mênh nắng, một ngày thật trắng
Hương gió lồng rừng vắng hoang sơ
Tiếng ai đi như tiếng lửng lơ
Của cung tịch lặng rừng mơ cuối chiều.

 
Liêu xiêu nắng, trời cào bóng đổ
Đá tai mèo vỡ mảnh lăn đi
Đàng xa có dáng người đi
Trèo lên hốc đá! Cội si đa tình.

 
Lồng lộng gió, chiều chênh vênh nắng
Ai tìm người sốt sắng ghê chưa
Giấc say đã mấy mùa mưa
Giờ đây chợt tỉnh... cũng vừa kịp hôn!

 
Jan.24th 2008
Triều Âm



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 22:58:52trieuam>
ĐÊM THIỀN XX
 
Thả cành sen đêm bình yên gió lộng
Xao xuyến hồn theo cơn mộng gởi trăng
Tâm tư người con sóng nhỏ lăn tăn
Vỗ ưu tư, lòng xốn xang nhoi nhói.

 
Ngày hoan lạc uốn éo vần khơi gợi
Nụ hồng mơ mang vời vợi u tình.
Tâm xao xuyến đà tung sen trỗi bước
Vượt thành trì, đạp tuốt cả thế gian.

Rồi bỗng dưng con sóng mạnh tạt ngang
Như cú đánh ai phang vào tâm tưởng
Nén tiếng đau cố rướn mình chịu đựng
Dằn cõi mê, cố nựng nịu tâm mình.

 
Đêm tĩnh lặng cành sen nào xao động
Giữa mặt hồ con sóng gợn lăn tăn
Đáy lòng sâu còn xao xuyến sóng ngầm
Để xốn xang loài hương trầm thoang thoảng.

 
Đêm thanh tâm đêm diệt mình lơ đãng
Vọng thinh âm theo từng quãng ưu phiền
Đóa sen nào chợt một bước trở nghiêng
Thành thuyền Bát Nhã ru yên tâm người

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
      XUÂN VỀ TRONG EM      
 
Xuân đã về
Hương xuân nồng trên áo
Em lỡ để vuột rồi..mùa đông đã đi qua
Em không còn mái tóc nghiêng nghiêng
Xoã ngang vai dài như mùa đông lạnh giá
Mà giờ đây đang tươi xanh như mạ
Như lúa trổ đòng đương thiếu nữ tuổi hoa
Em chẳng còn ánh mắt nỗi cô đơn
Khi hương xuân vờn trên cặp mi cong vuốt
Và long lanh bây giờ không bắt vuột
Nét cay xè chẳng đủ điểm bụi sương
Bình minh lại về..em đã hết vấn vương
Đã hết nhớ thương và không còn níu kéo
Những ánh mắt vô tình hay bạc bẽo
Bóng tối mịt mùng hay chỉ một làn hương
Rồi xuân cũng sẽ tàn như tình cảm tha phương
Sẽ mới trong em một hạ hoàng hôn đỏ
Không ưu tư khi tình này đã ngõ
Sẽ chẳng hoang tàn khi băng giá đông sang!
 
Chúc vui!Lâu ghé phá chút đừng trách nhé!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 22:59:40trieuam>
Nụ hôn ngày 14/02
 




[/align]
Những mùa xuân loãng dần đi nhung nhớ
Em nhặt mình trong loang lổ thời gian
Ngày tháng hai có ánh nắng thật vàng
Hùa theo gió lật từng trang kỉ niệm.




[/align]


 
Mùa xuân xưa ai buông lời hạnh nguyện
Vùi chết đời trong câu chuyện tình yêu
Lời hứa xưa xiêu cả vạt nắng chiều
Bài thơ cũ thánh đường thêm nhiều tuổi




[/align]


 
Hành trang đời cùng niềm tin ngắn ngủi
Nụ hôn đời trong tủi nhục cầu vinh
Anh trót hứa để lòng mình mang nợ
Nghẹn đắng lòng, chẳng kết trọn tình kinh.




[/align]


 
Giữa mùa xuân khúc nhạc rất mông mênh
Như vũ điệu yên bình - Em năm đó
Bên bờ hồ có hoa vàng đưa ngõ
Một niềm vui anh chẳng nhớ rõ tên.




[/align]


 
Ngày tháng hai, anh đếm những mùa quên
Trên câu chữ, giọng ru êm mặc tưởng
Em ở đây hay ân tình vất vưởng
Trừng phạt anh - kẻ đánh cắp niềm tin ?




[/align]


 
Triều Âm
14/02/2008


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 23:59:20trieuam>
NỒNG ĐỘ SI 2008
 
( riêng tặng blogger Tigôn Tím)
 
Hương xuân hồng, em pha vào nỗi nhớ
nồng độ si theo hơi thở phai đi
vết tình xưa theo những mùa chim di
dần tan mất trong mùa yêu lẻ tám (2008)

14-02, Valentine em xóa đời màu xám
Chớp mắt tình dẹp phứt tuổi màu đen
Lắng nghe tim đang bật cửa bung then
Đón gió mới đang mon men tìm đến.

Đầu năm nay làm câu thơ sên sến
Pha loãng mình cùng nỗi nhớ chông chênh
14-02,Valentine làm câu thơ nhớ quên
Cho tình thắm tô hồng năm lẻ tám.

Triều Âm


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 23:58:42trieuam>
XUÂN TRÊN NÚI
 
Nắng đu nghiêng vạt xuân còn tha thiết
Hương gió nồng vương vít bước chân đi
Dấu tình xưa như đang khẽ thầm thì:

"Trôi em nhé, vào biển xanh bát ngát!"
 
Lối em đi, dáng hoa nào thanh thoát
Quyện nhịp đời bên khúc hát trầm luân
Núi vắt mây thành từng dãi bâng khuâng
Nâng nhẹ chân đôi tình nhân dấu ái.

 
Thảm cỏ xanh như mơ hồ trải mãi
Dài lối thơ theo thoai thoải dốc đồi
Ngàn sau thông có chơi vơi câu hát
Hoa nắng vàng dát ngọc áo quân vương?

 
Mùa xuân sang đem lại chút yêu thương 
Gom biển sóng vẫn ngàn đời chung thủy
Vào đêm say dâng cao qua thành lũy
Thả đóa hồng vào suy nghĩ của nhau.

 
Ngọn núi cao với dáng đứng dãi dầu
Nhoẻn miệng cười giữa muôn màu xuân mới
Giữa tháng hai nụ hôn nồng phơi phới
Tan giữa trời nên vời vợi dốc say...



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 23:58:01trieuam>
LỄ TÌNH NHÂN CỦA CHÚNG TA
 
Trời tháng hai, ngày Tình Nhân trọn vẹn
Vần em gieo có sắc thắm nụ hồng
Nghe trúc trắc một đôi câu bẽn lẽn
Tim ấm nồng bên lối hẹn yêu thương.
 
Ta yêu thơ, yêu cả chốn vô thường
Nên ta hiểu cả con đường lên núi
lẫn lối về giòng suối nhỏ dịu êm
Và vẫn thấy bóng chiều nghiêng. Đẹp lắm!
 
Ngày tháng hai giòng thơ tình tươi thắm
Gửi chúng nhân để khua khoắng lời tình
Để thế gian thêm dấu ái lung linh
Và hơi ấm kéo lòng mình gần lại.
 
Tình theo thơ kéo trăm năm dài mãi
Sắc xuân hồng khéo trải cả năm châu
Tình trong thơ chẳng có hạt mưa ngâu
Bởi vần gieo - ta gặp nhau tâm tưởng.
 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 23:57:22trieuam>
PHỤC SINH
 
Trên phố quen có người phu quét lá
Đưa chất chồng vào mặc niệm lối đi
Một mồi lửa tan hết vết thiên di
Và phục sinh một loài chim rực lửa.

 
Anh mải miết mang thơ đi đâu nữa
Khi bóng chiều những thửa nắng giao nhau
Anh lại mang "người tình nhỏ" đi đâu
Để con sóng hát ngàn câu thương nhớ.

 
Câu thơ trao giữa mùa xuân trăn trở
Giữa núi ngàn loài chim lạ đang bay
Anh có nghe một bài hát rất hay
Sóng tháng hai, vỗ về lời thơ ấy?

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 23:56:41trieuam>
MỘNG ĐÃ TRÒN ĐẦY
 
Đêm thì thầm lời yêu thương anh gởi
Hương hoa còn ướt đẫm chút sương mai
Lễ Tình Nhân năm nay quả thật dài
Khi em ngủ, ngày bên anh còn đó.

 
Tay gối mộng, nhắm mở vần thơ nhỏ
Theo gió đêm vượt trăn trở ưu phiền
Gửi đến anh một mùa xuân màu nhiệm
Giữa Tháng hai có sức mạnh vô biên.

 
Đêm đã khuya ngày Tình Nhân cũng hết
Ở bên này mộng đang kết chuỗi hoa
Nói với anh bằng vần mới thiệt thà
Em giờ đi ngủ cùng quà anh trao

 
Hương hoa xuân nghe rất ngọt ngào
Ru ru con sóng cũng vào mộng khuya
Cám ơn anh , những sẻ chia nho nhỏ
Cho lễ tròn , mộng của nhỏ bay cao.  

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 23:10:06trieuam>
XUÂN NGẬP NGỪNG
 
Tình ngỡ chết một xuân nào quay lại
Lay động hồn chút huyền ảo lung linh
Đã bao phen em nén chặt tim mình
Hòng bẻ gãy ngòi thơ tình rạo rực.

 
Âu cũng nghiệp đa mang nào khó dứt
Khắc khoải đời từng thao thức tuổi trôi
Ngắm nhìn thơ mà lòng thảng bồi hồi
Đời sao đẹp trong tình người xuân mới.

 
Hình như tim đã không còn hồ hởi
Chỉ linh hồn phiêu lãng thuở yêu thương
Cứ lượn quanh ôm lấy cõi vô thường
Để tìm vui chung bước đường cõi tạm.

 
Bài thơ xuân nay không mang màu xám
Chẳng thở than hay ngán ngẩm thường tình
Bài thơ xuân mang hơi thở phiêu linh
Của đôi phút ta thấy mình : chợt lớn !



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 23:10:54trieuam>
THEO GIÓ BAY ĐI
 
Chiều tung cánh đưa vần tình cháy bỏng
Vào ráng chiều bên biển rộng thênh thang
Dấu chân đi trên bãi cát ánh vàng
Như in dấu từng trang tình thiên sứ.

 
Đỉnh mù sương ai nợ đời lữ thứ
Trả về trời lời tình tự ngàn xưa
Gió ban chiều như níu kéo đẩy đưa
Đài tình ái lấp lối đời mưa phủ.

 
Lối tình yêu nâng gót chân thiếu nữ
Về chân trời có xuân mới yêu thương
Nhanh chân lên thơ phủ mọi ngả đường
Để nồng ấm vương vương tình lữ khách. 

 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 22:54:42trieuam>
SÁNG -TỐI
 
Em đứng giữa một tinh cầu xa lạ
Ngày và đêm phút hội tụ bất ngờ
Đời bão tố chìm dưới những trang thơ
Và mùa xuân là niềm vui biển cả.

 
Ở nơi ấy thời gian không vội vã
Chỉ tình yêu bốc hỏa giữa ưu phiền
Đời vô tận trong tình ái du miên
Phút cuồng say in lời nguyền thả gió.

 
Dưới chân thơ sỏi đá cần nhau nữa
Nên tim hồng khắc thật rõ tình nhau
Thời gian ngưng chẳng hối hả đi đâu
Để tĩnh lặng đôi vần thơ Tối - Sáng. 

  
  
  
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-19 01:18:41Viet duong nhan>
KHOẢNG XA
 
Lấp làm sao khoảng trống đã thừa
Giang tay rộng đo chiều xa hai đứa
Đêm mùa xuân mặt trăng như đổ lửa
Đốt trời mơ cháy cánh cửa thiên đàng.

 
Giữa bão tố hồn quỳ giữa nhân gian
Nghe thịnh nộ vụt lên đời ngang dọc
Từng nhát đau quật vào tim tóe máu
Bóc trụi trần giọt nước mắt không nhau.

 
Khúc nhạc mơ như chìm vào vô vọng
Loãng giữa đời một khoảng trống giang xa
Chân cứ bước để ta gặp chính ta
Bước sa lầy bên miền trôi vọng tưởng.

 
Hồn gục xuống bên mùa xuân giao hưởng
Nốt nhạc chiều vang ngất ngưỡng xa xăm
Để đêm đen chùng xuống nốt thật trầm
Mộng mơ cháy lời trăm năm đánh mất.

 
Triều Âm
16.02.2008
 
R

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
SÓNG THÁNG HAI

Anh mang vần thơ thả xuống vực sâu
Những nhàm chán u mê của một thời nông nỗi
Như cây gậy kia cứ chờn vờn rắc rối
Trước bánh xe đời đang mải miết...vòng xoay

Ở trên phố quen, người phu vẫn ngất ngây
Gom những yêu thương nhét nhồi vào công việc
Chân rảo bước, tay vun dồn luyến tiếc
Những chiếc lá vàng....một kiếp cuối...phục sinh

Những hoài niệm của một sớm bình minh
Vẫn mãi nắn vun cho hình hài rực lửa
Anh đang nhớ và ôm tình chảy nhựa
Thả xuống sông lòng những mơ ước tin yêu

Ngàn câu thương ngàn nỗi nhớ bao chiều
Đã hiện trong tim thơ anh và kí ức
Một mùa xuân với hương tình rất thực
Vẫn trải rộng dày trên con sóng yêu thương

Vẫn đam mê, tha thiết vẫn vương
Con sóng tháng hai ôm trong lòng biển cả
Ôm hăng say trên mộng mơ hối hả
Về mọi người về em đó, em ơi!

Anh vẫn nghe trong bóng nắng chơi vơi
Một khúc hát xưa thắm bao lời dịu ngọt
Giữa núi ngàn bao la...đâu xa xót
Con sóng vỗ bờ,khúc hát của tháng hai!

HuongTuyet274

 
Cám ơn Hương Tuyết đã ghé sang và gửi tặng bài thơ thật tuyệt diệu [sm=----------------.gif]


TUYẾT MÙA XUÂN
 
Biết không em, những hạt tuyết cuối mùa
Những tàn dư ảo ảnh
Quá khứ nghiệt thương
Giờ đây đang run rẩy cuối đường
Và tan chảy vào mùa xuân rất ấm.
 
Nắng che nghiêng một góc trời nồng thắm
Ngày tháng hai ta chung một góc nằm
Nơi gác trọ của mình - đây cõi tạm
Lắng nghe từng ảo ảnh - chút yêu thương.
 
Ngày tháng hai với quá khứ tan dần
Những cô lạnh đang giấu mình bên xuân mới
Đưa tay đón giọt tuyết tan vời vợi
Nghe tình mình lại là một buổi sớm mơi.
 
Triều Âm



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-19 01:21:42Viet duong nhan>
Hạt nắng thơ xuân

Nghe tuyết chảy bằng nhiệt tim em nóng
Nghe triều âm con sóng vỗ vào bờ
Ta nghe những hạt thơ
Kết bọt nước văng tung bờ thương nhớ

Ta nghe nắng nóng mặt trời còn thở
Giọt hương thơ trên từng góc địa đàng
Chữ nghĩa nằm hoang mang vụng vỡ
Tìm ghép vần cho nhớ đến thăm nhau

Ta nghe tháng hai kết mùa xuân mới
Hạt tuyết cuối cùng có lẽ ngừng rơi
Ta nghe dạ bời bời hư ảnh
Nhớ thương em sau bức rềm mây

Ta nghe ngập lồng ngực đầy tình nắng
Xuân tràn về khóa ấm vòng tay
Muốn ngả vào lòng em thân ái nụ hôn dài
Thương thương quá hạt nắng thơ lấp lánh

Mỹ Trinh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-16 23:52:30trieuam>
Trích đoạn: Mỹ Trinh

Hạt nắng thơ xuân

Nghe tuyết chảy bằng nhiệt tim em nóng
Nghe triều âm con sóng vỗ vào bờ
Ta nghe những hạt thơ
Kết bọt nước văng tung bờ thương nhớ

Ta nghe nắng nóng mặt trời còn thở
Giọt hương thơ trên từng góc địa đàng
Chữ nghĩa nằm hoang mang vụng vỡ
Tìm ghép vần cho nhớ đến thăm nhau

Ta nghe tháng hai kết mùa xuân mới
Hạt tuyết cuối cùng có lẽ ngừng rơi
Ta nghe dạ bời bời hư ảnh
Nhớ thương em sau bức rềm mây

Ta nghe ngập lồng ngực đầy tình nắng
Xuân tràn về khóa ấm vòng tay
Muốn ngả vào lòng em thân ái nụ hôn dài
Thương thương quá hạt nắng thơ lấp lánh

Mỹ Trinh


Mến chào chị Mỹ Trinh năm mới, kính chúc chị và gia đình một mùa xuân mới an khang thịnh vượng, vạn sự như ý và thơ luôn dạt dào yêu thương ( yêu thương thật đó, đọc vần thơ chị viết tặng, quả thật Mỹ Trinh hôm nay đã vơi bớt buồn đau hơn Mỹ Trinh lần cuối cùng em đọc rồi[sm=----------------.gif]Mong mùa xuân sẽ luôn đến bên trang thơ của chị.
 
LẮNG NGHE XUÂN VỀ
 
Suỵt!
Im nhé con sóc nâu nhí nhảnh
chớ chuyền cành vào buổi sáng hôm nay
Này,
Lũ thỏ xinh dưới ánh mặt trời
Chớ đào hang để vườn tình ta lỗ chỗ.
Để sáng nay,
ta nghe mình rộn rã
Con tim hồng đang đập nhịp thương yêu
ta lắng nghe mùa xuân thật yêu kiều
đang tha thướt, dáng mĩ miều trước ngõ.
Sáng bình yên,
Cửa lòng ta sáng tỏ
nhờ nắng xuân đang soi rõ ân tình
ta thấy mình trong một buổi bình minh
đầy tĩnh lặng và bình yên rộng khắp...

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-19 01:23:18Viet duong nhan>
CÓ NHỮNG KHI
      
Có những khi ta bỗng chợt chạnh lòng
Thả hư vô vào mông lung khó hiểu
Những ảo ảnh những hoang nồng giai điệu
Cõi tạm lạnh mờ trong nhung nhớ...yêu thương

Có đôi khi nắng vẫn tỏa ngát hương
Toả ấm hồn ai vương tấc lòng đau nhói
Những bông tuyết rớt trên cao vời vợi
Chẳng lạnh tái lòng trong bao xót xa đau

Có những khi nghiệt ngã ở phía sau
Thúc ép tình yêu giục cô lòng tan nát
Tấm chân tình hay niềm tin đã cạn
Quá khứ -tương lai...đâu biết trước bao giờ

Thôi mặc cho những hạt tuyết cuối mùa
Cứ lặng rơi trôi theo từng cơn gió
Những yêu thương, những tàn dư bỏ ngỏ
Lại bỗng ấm nồng bởi tia nắng mùa xuân

Nơi gác trọ, ta-người chút bâng khuâng
Thu ấm nồng lên tia nắng hồng sáng chói
Một góc nhỏ , kỉ niệm nào mòn mỏi
Chung một tâm hồn, một cõi mộng khát khao

Ngày tháng sẽ nhanh, hư ảo sẽ ngọt ngào
Ta lại cùng nhau bên góc nằm ngày trước
Vun ảo ảnh..có bao giờ thấy được
Cho rạng chân tình cho hạnh phúc..hồi sinh!

                                 HuongTuyet274

R
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-18 18:14:46trieuam>
Hi Hương Tuyết, có những khi mình cũng không hiểu vì sao mình lại trốn mình trong những vần thơ phải không? Có những khi mình cũng chẳng hiểu mình... Cám ơn bài thơ thật hay, thật lắng.
 
HƯ KHÔNG
 
Cõi phù du chắp vá tình mộng ảo
Đêm nguyệt cầm vang khúc bão bùng đau
Ảo ảnh tan khi sa một nốt sầu
Biển dậy sóng và đêm thâu rã nát.

 
Ánh trăng xưa đang trầm mình thao thác
Lặn ngụp tìm hạt lệ nóng vô thanh
Lời thiên thu đánh mất cõi an lành
Rồi vọng tưởng để ngàn năm sóng hát.

 
Triều Âm
02/18/2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»