<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-12 14:19:38trieuam>
LÀM ANH KHÓ LẮM,
PHẢI ĐÂU CHUYỆN ĐÙA
Nên ngày đêm khát khao cứ mong hoài
Một ngày nào, anh có đứa em gái
Để chăm lo, nựng nịu rồi rầy la.
Ba chục năm mơ ước rất thiệt thà
Ngày đêm cầu nguyện rất thiết tha
Thấu động trời đất nên ơn cả
Sắp đặt cho anh đặng gặp em ta.
Oan gia tiền kiếp đầu thai lại
Cứ tưởng gặp rồi khoái lắm sao
Ngờ đâu cô bé còn ... bé bỏng
Lí lắc, cứng đầu, nói hỏng nghe.
Mặt mày cau có anh tức tối
Quên mất ngày xưa lời nguyện đầu
"Có em, con sẽ chăm tối sớm
Không để thiệt thòi với người ta"
Dạy hoài không nổi anh điên tiết
Gầm lên ... dữ khiếp tựa thú hoang
Cũng may còn sót chút nhân tính
Chứ không anh đà goằm nát xương.
Tội nghiệp, cô bé sợ chết khiếp
Co mình thút thít lẩy bẩy run
Tròn xoe mắt biếc lòng ngơ ngẩn
Sao anh lại giận, giận tưng bừng.
Ừ,oan gia nghiệp chướng đầu thai lại
Trả hết nghiệp này hẵng thoát thai
Ở đời mới có Anh - Em lạ
Gặp nhau là giận ... rất là khó ưa.
Ông trời, ông có sỉn hay chưa
Ông anh trót lỡ tuổi vừa vừa
Già rồi cau có sớm tới trưa
Sao để làm anh, bé mộng mơ.
Tức tối, cô em rấm rứt khóc
Người ta có anh vui lắm cơ mà
Sao mình có anh chỉ bị chọc
Không chút hiền lành, chẳng giống anh.
Ừ thì, mơ mộng chút xíu dính gì anh
Đó là chút vui ru trọn giấc mộng lành
Không khen thì cũng đừng chà đạp
Để bé vui cười trọn tuổi xanh.
Đêm nay, thút thít lạy ông trời
Có thương xin hãy bắt anh tôi
Trở nên hiền dịu và đáng mến
Giống một người anh, một ông anh.
Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

