📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lối Nguyệt Cầm

167 trả lời, 11.985 lượt xem — Trang 4 / 6
ĐỪNG ... EM ƠI!
 
Em viết một bài thơ
Em đề tặng riêng tôi
Cả văn đàn ghen tỵ

Nhưng em vẫn mộng mơ.
 
Có khi hồn trẻ lại
Trong một phút tình cờ
Tôi đã trót vu vơ
Để mình vào thơ nhỏ.

 
Em bé xinh nhí nhảnh
Như con sóc chuyền cành
Giữa mùa xuân phơi phới
Dưới bầu trời thật xanh.

 
Nhỏ làm thơ tặng anh
Trong veo là nỗi nhớ
Khiến lòng người bỡ ngỡ
Nghe sắc nắng ngọt lành.

 
Nhưng bé à, anh đây
Trót mang kiếp lưu đày
Đã quên mình cay đắng
Thân hải hồ đó đây.

 
Vần thơ em đắm say
Thơm trong gió xuân bay
Như vết dao bén ngọt
Cứa lòng này dứt day.

 
Em ơi, đừng trói mây
Vào trời xuân ảo vọng
Em ơi em có hay

Thơ chỉ là cõi mộng.

Triều Âm

( viết cho một người)


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
ĐÃ HẾT RỒI SAO?
 
Nửa mảnh duyên thơ nửa mảnh đời
Tan tan theo gió khúc chiều rơi
Trăng tàn một khúc phai phôi
Đêm khuya hắt bóng một người lặng thinh.

 
Nửa mảnh điêu linh nửa mảnh tình
Một trời hoa nắng rất mông mênh
Nay rơi theo khúc chiều nghiêng
Để đêm lặng lẽ ưu phiền lệ rơi.

 
Đã hết rồi sao những nụ cười 
Dấu đời chia sẻ những sớm mơi
Tình thơ vương đọng góc trời
Ngẩn ngơ chẳng rõ một thời đã xa...

 
Triều Âm.
 
02.19.2008





Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Thế là hết nợ nhe TrieuAm.:-)
 
Vấn vương
 
Vương vấn làm chi vương vấn chi
Về đây còn biết nhớ mong gì
Nơi hò hẹn đó chờ tao ngộ
"Lối nguyệt cầm" đây khắc biệt ly
Nửa cuộc đời qua hờ hững quá
Mà duyên nợ ý thiết tha vì..
Bôn ba khắp nẻo đường xuôi ngược
Kẻ trọng tình nhau đã mấy khi?..
 
19/02/2008
CSL
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đông Tà

Thế là hết nợ nhe TrieuAm.:-)
 
Vấn vương
 
Vương vấn làm chi vương vấn chi
Về đây còn biết nhớ mong gì
Nơi hò hẹn đó chờ tao ngộ
"Lối nguyệt cầm" đây khắc biệt ly
Nửa cuộc đời qua hờ hững quá
Mà duyên nợ ý thiết tha vì..
Bôn ba khắp nẻo đường xuôi ngược
Kẻ trọng tình nhau đã mấy khi?..
 
19/02/2008
CSL

 
Thanx Đông Tà đã ghé chơi ! Có nợ nần gì nhau chi [sm=comp.gif]
 
CHUÔNG GIÓ
 
Chiều buông thả bên đỉnh cao trầm mặc
Nắng ngập ngừng chực tắt áng mây trôi
Ta lên núi để nhặt lại mảnh đời
Khi xưa mất của một thời tuổi trẻ.

 
Giữa sơn cùng tưởng chừng như buồn tẻ
Chốn thủy tận nào đâu quạnh quẽ sầu
Trên sân vắng đàn bồ câu mổ thóc
Chúng gật gù, gió lay cọng tóc mai

Hồn chợt lõang giữa những khỏang ngắn dài
Khoan khoan nhặt giữa trời cao núi thẳm
Quá khứ trôi đi, dĩ vãng chẳng hiện về
Tương lai cũng chỉ là đây hiện tại.

 
Chiều núi cao lắng nghe hồn thư thái
Vạt mây chiều muôn hình dạng phái sinh
Sẽ buông mình khi sắc nắng lung linh
Đang dần tắt bên chập chùng dáng núi.

 
Trời chìm sâu khóac cho mình bóng tối
Phủ núi rừng huyền bí thuở sơ khai
Gió đùa ai, cất những tiếng ngân dài
Và réo rắt hồn thóat thai khỏanh khắc.

 
Triều Âm.
02.21.2008



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
SÓNG CHIỀU NGỦ YÊN
 
Sóng sẽ trôi, chân trời không bến đợi
Mảnh cầu vồng, còn vắt vẻo sau mưa
Chiều hoàng hôn từng vạt nắng nhấp nhô
Đưa mặt trời lửng lơ bờ hiu quạnh.

 
Chiều không thơ chừng như mặt đất lạnh
Co cụm mình thành dãi núi chạm mây
Làn dư chấn kéo ngàn cây xanh biếc
Trầm mặc nhìn chừng luyến tiếc ngày xuân.

 
Cánh chim chiều đang lượn cánh phân vân
Chao mặt sóng, chạm trầm luân muôn kiếp
Chiều dần buông ánh trăng nằm ngủ thiếp
Ru hồn thơ biêng biếc mặt biển chiều.

 
Triều Âm
02.23.2008
 
MỘT NGÀY BIỂN CẠN
 
Mắc xích thời gian trôi vào từng khớp 
Đất rùng mình nứt toác những thương đau
Uống biển xanh như uống cạn nỗi sầu
Và cẵn cỗi chơ vơ hành tinh lạ. 

 
Trời thê lương cõi mơ đà hóa đá
Vạn hồn thơ đang thiêm thiếp ngủ yên
Bãi đất hoang những nấm mộ không tên
Trải dài khắp giữa bốn bề hoang vắng.

 
Trời khe khắt chẳng còn đâu hạt nắng
Ươm chút mầm cho sự sống nảy sinh
Giòng suối kia đã khô cạn bởi tình
Ôm đất chết trong bình minh xưa cổ.

 
Lòng biển sâu chỉ còn trơ nhánh khổ
Đứng lạnh lùng chẳng lệ nhỏ sầu thương
Chiều quy luật theo vết cắt dần buông
Và đêm tối, những hồn thơ vùng dậy!













.....ôi, ghê! .....




 


Triều Âm
 
02.23.2008 
 



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-23 22:47:36Mỹ Trinh>
MỘT NGÀY BIỂN CẠN

Mắc xích thời gian trôi vào từng khớp
Đất rùng mình nứt toác những thương đau
Uống biển xanh như uống cạn nỗi sầu
Và cẵn cỗi chơ vơ hành tinh lạ.


Trời thê lương cõi mơ đà hóa đá
Vạn hồn thơ đang thiêm thiếp ngủ yên
Bãi đất hoang những nấm mộ không tên
Trải dài khắp giữa bốn bề hoang vắng.


Trời khe khắt chẳng còn đâu hạt nắng
Ươm chút mầm cho sự sống nảy sinh
Giòng suối kia đã khô cạn bởi tình
Ôm đất chết trong bình minh xưa cổ.


Lòng biển sâu chỉ còn trơ nhánh khổ
Đứng lạnh lùng chẳng lệ nhỏ sầu thương
Chiều quy luật theo vết cắt dần buông
Và đêm tối, những hồn thơ vùng dậy!

.....ôi, ghê! .....


Ngày ấy....

Ngày biển cạn lệ khô dòng tiềm thức
Thương đau hằn chết khát một hành tinh
Đất loang lỡ bầu trời mơ xám xịt
Ta cổi cằn xanh xao khép bờ môi

Triệu mảnh thơ rơi xoáy vào trũng tối
Tình yêu rơi trên vạn cánh tay gầy
Không giấc mơ không cảm xúc, chìm say
Không âm hưởng im như ngày khánh tận

Không hạt nắng không hạt mưa, quên khẩn...
Trí nhớ mông lung khoảng cách về nhà
Ngày lưa thưa gió cuốn cát trôi xa
Vạn vật đứng im lìm chờ trăn trối

Mộng mơ rơi bão cuồng giông gió thổi
Rít tiếng lòng cắt đứt vạn niềm tin
Người hết chờ người... trăng khóc ân tình
Chìm, chìm xuống bên dòng kinh thống khổ

..... Ghê thiệt !......

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-24 19:25:32Mỹ Trinh>
ĐỪNG ... EM ƠI!

Em viết một bài thơ
Em đề tặng riêng tôi
Cả văn đàn ghen tỵ

Nhưng em vẫn mộng mơ.

Có khi hồn trẻ lại
Trong một phút tình cờ
Tôi đã trót vu vơ
Để mình vào thơ nhỏ.


Em bé xinh nhí nhảnh
Như con sóc chuyền cành
Giữa mùa xuân phơi phới
Dưới bầu trời thật xanh.


Nhỏ làm thơ tặng anh
Trong veo là nỗi nhớ
Khiến lòng người bỡ ngỡ
Nghe sắc nắng ngọt lành.


Nhưng bé à, anh đây
Trót mang kiếp lưu đày
Đã quên mình cay đắng
Thân hải hồ đó đây.


Vần thơ em đắm say
Thơm trong gió xuân bay
Như vết dao bén ngọt
Cứa lòng này dứt day.


Em ơi, đừng trói mây
Vào trời xuân ảo vọng
Em ơi em có hay

Thơ chỉ là cõi mộng.

Triều Âm

( viết cho một người)


Cho em mơ...


Em, người em cõi mộng
Mây bay ngập trời thơ
Dệt thơ mê họa bút
Cớ sao bảo đừng mơ...

Em, người em của thơ
Mộng hoài chân chim sáo
Ghé vườn mơ anh rào
Gót lấm bụi vàng thơ

Anh ơi đừng cản bút
Mực chảy tím ngọn đồi
Con chữ màu lem nét
Giọt thơ đọng trên môi

Nhỏ làm thơ tặng anh
Bằng một tấm lòng thành
Bướm xuân ghen hoa mộng
Lòng em chỉ có anh

Bé vì anh làm thơ
Trót chuốc mộng dại khờ
Xin đừng cười em nhé
Mộng mãi chỉ là thơ...

Mỗi một vần thơ hay
Bởi có anh hương phấn
Gió mùa xuân tung bay
Em hạ bút muôn lần

Anh ơi.. thả mây bay
Vào khung trời dấu ái
Chỉ mình anh ngự trị
Một khung trời mơ say....

Mỹ Trinh ( viết cho cô bé Triều Âm)
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn chị Mỹ Trinh đã ghé chơi và tặng những bài thơ xốn xang lòng người vậy. [sm=----------------.gif]
 
Trói mình bằng sợi tầm gai
Nghe tim nhức buốt những ngày trở trăn
Xé tơi những giọt tím bầm
Se thành sợi chỉ nhọc nhằn cho ai.
Gai đâm riết róng đúng - sai
Cõi lòng héo quắt đắng cay chuyện đời
Ru mình vần điệu tả tơi
Tay khô cố dệt mộng trôi đêm buồn.
Bình minh lệnh tử triệu hồn
Đôi chân xiêu vẹo bỏ buông tình người
Nắng mai sẽ đến giữa trời
Áo mơ sẽ khoác thành lời thiên thu.

 
Triều Âm
02.27.2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-27 22:12:36Trần Hồng Châu>
Hôm nay thơ buồn quá bé ơi nhưng mà tỷ tỷ cũng ké chút xíu buồn nha cưng.[sm=----------------.gif]

Tàn cuộc tình mơ...

Buột dây thương nhớ nứt lòng
Dò tìm kỷ niệm môi hồng đâu đây
Nếm gai nằm mật bóng gầy
Làm sao nói hết đọa đày nhân gian
Vết thương máu chảy muộn màng
Như mũi dao cắt đâm ngàn thịt da
Khốc tàn liệt trận chánh tà
Thực hư mặc kệ hết la hết phiền
Tàn hơi một cuộc truân chiên
Nằm la liệt nhớ rên triền dốc mơ
Sương pha ngày úa đêm mờ
Thơ rơi ảo mộng yêu khờ trăm năm

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-28 03:51:16trieuam>
VỀ MỘT GÓC TRỜI
 

Đêm! 
 
Không hiểu tự bao giờ trong không gian, cái khoảng không gian em đang sống " ĐÊM" bao trùm và ảnh hưởng nhiều đến như vậy. Ở nơi đó, em thấy lại mình, là mình trong cái nhìn khắc khoải của cô bé ngày nào anh bắt gặp; là em trong vẻ lạnh lùng tàn nhẫn dìm chết người trong từng câu nói ; lại là em trong mục ruỗng xác thân; là em trong khao khát yêu thương... Tất cả là em cả đấy anh ạ !
Những khuôn mặt xoay vần, hỉ nộ ái ố. Những tấm lưới đời cứ siết lại, bóp nghẹt lấy em. Hụt sâu, mất hẳn hơi thở của mình và choàng tỉnh phiêu linh, bồng bềnh, hiểu rằng mình vẫn ở đây, trong vòng tay ĐÊM.

***
[/align]Nguyệt Cầm!
Cũng từ thuở đó, bên mình luôn có vầng trăng rực rỡ thanh khiết phải không anh? Trăng khóc, sa thành những nốt nhạc, mênh mang, mênh mang, buồn lắm anh ạ...
Trăng mượt mà, đằm thắm trong tiếng hát du dương, mơ hồ. Tất cả là giấc mộng hoang đường nhất mà trăng vô tình ban phát cho loài người.
Những nốt đời khoáng đạt bay cao...
Rồi đột nhiên trầm xuống mất hút trong một khoảng không ngộp thở ...
Mơ hồ ...
Và đưa người bồng bềnh trong điệu du dương huyễn hoặc.
Giấc mộng hồ ly có người con gái bước ra từ bức tranh xưa của chàng sĩ tử.

***
 
[/align]GIÓ!
Một vùng gió mịt mờ, xa xăm.
Phố anh ngập gió . Phố em gió len lỏi vào tận tâm hồn.
Gió nói gì anh nhỉ ? Em không biết, chỉ nhớ vũ điệu chúng mình lả lướt theo nhịp đi của gió, chìm trong khúc nhạc của trăng. Chúng ta bay trong bóng đêm mờ ảo.

Gió xoáy...
Xoáy đôi tâm hồn quyện chặt vào nhau. Những giọt nước mắt. Những tiếng cười. Những kỉ niệm sẻ chia...
cứ theo gió, bay đi... bay đi ...
cho tới một ngày anh rời xa gió, em rời xa gió.
Ta về phương nam.
Vùng trời ngập nắng, ấm áp mà sao lòng lạnh quá hỡi ta ơi...


 
***
 
[/align]
"Dẫu đến rồi đi, ta cũng xin tạ ơn người ..."
THƠ
Liều thuốc độc cho ta cùng chết thảm thương.
Cô gái bước ra từ trong tranh không là em. Đêm trâng tráo!
Lời sẻ chia anh chẳng dành riêng cho em. Nguyệt cầm nghe như bão táp!
Em sững người trước hình tượng mà bấy lâu em tôn thờ, như không tin vào tai mình : " Anh đã dối em!". Gió gào!
Những vần thơ ai oán tự đâu kết tụ cho mây sầu giăng phủ trời mưa.
Ngoảnh mặt đi, em quay về khép cửa con tim. Khúc nguyệt cầm phong kín xuân thì con gái .
Những đông dài khắc khoải, mùa xuân sầu lả tả hoa rơi, hạ thiêu cháy con tim khô héo và thu buồn nước mắt ai rơi.
 
***
[/align]
 
Bên góc trời!
Anh lầm lũi bước đi.
Em dẫm chân vào tim mình chết giấc.
Nắng chia hai góc khuất
Mặt trăng buồn sẻ nửa tim côi
Em ngửa mặt nhìn trời : vẫn còn xanh thăm thẳm.
Nhìn chung quanh, đường đời tấp nập
Lại nhìn mình đánh mất một khoảng năm trôi.
Ngày đẹp trời,
Anh chợt đến và hỏi: " Em thế nào, cháu có khoẻ không ? "
Nụ cười rưng rức giữa đôi bàn tay nắm chặt : " Sáo chưa sang sông, cháu đâu anh bồng ? "
Nụ cười hiu hắt.
Thoáng xao động. Lại tĩnh yên. Và anh ngập ngừng, anh biến mất. Đột ngột, bất ngờ như thuở ta vội quen nhau.
Người đàn ông nhút nhát, độc ác của em.
Đêm! Em lại nhìn trời, thả mình vào bóng đen nay đã hóa thân quen từ lâu, đu đưa mình em tìm giấc bình yên.
Lắng nghe khúc nguyệt cầm của một vầng trăng đầu mùa khuất lấp sau mây. Em thả hồn mình lịm trên những thương đau nay đã là bạn.
Nghe làn gió mát thổi tung làn tóc rối, em thả vần thơ đầu đời về một góc tối xa xa....
 
***
[/align]
 
Bình Minh !
Một ngày nắng nhạt, một ngày tháng tư.
Cơ duyên đưa đẩy cho mình gặp nhau, thật tình cờ và đáng yêu biết bao.
Vũ điệu nào kéo mình vào lòng nhau, cho đời ru thành vần thơ huyền sử, và trăng biết hát từ những lúc trở trăn ..
Ngày mai! Bình Minh rồi sẽ mang em đi...
Xin lỗi nhé người tình, em không thể tiếp tục trò chơi của chàng lãng tử đáng yêu. Lòng xót xa, đêm nay em gói ghém kỷ niệm, cất sâu vào một góc nhỏ trong tim. Thở nhẹ, anh có nhói lòng không, ngay lúc này ? Có lẽ không, vì thiếu nữ bước ra từ trong tranh đâu phải là em.
Em bỗng dưng ngộ ra rằng dẫu hàng đêm trói mình vào những băn khoăn, trói mình trong suy nghĩ về anh, anh vẫn mãi là cánh chim trời bay xa. Thế gian này nào đâu có phép lạ! Những lời cầu nguyện của em chẳng đã bay theo gió rồi sao ...Mất nửa cuộc đời em thả mình theo tiếng nguyệt cầm và nhận ra rằng mình đánh mất đi nhiều thứ.
Ngày mai! Em sẽ bước tới, không dẫm chân tại đây nữa, vẫn phải bước tiếp và có trách nhiệm với cuộc đời của mình phải không anh ? Mỉa mai thay ...
Ngày mai sẽ có bàn tay ấm áp nắm lấy bàn tay em, nhưng đó không phải là bàn tay anh, và chúng ta cũng chưa nắm tay nhau lần nào. Em cũng sẽ không thể biết được bàn tay nào ấm hơn, nên bàn tay ấy sẽ là bàn tay ấm áp nhất.
Em sẽ yêu người ấy như người ấy đã yêu và trân trọng em. Em có yêu người ấy không ? Em không biết, nhưng em sẽ chăm sóc người ấy như em đã chăm sóc anh trong giấc mơ mình, có thể còn hơn thế nữa. Em vẫn chưa chăm sóc anh lần nào, nên tình yêu của em dành trọn vẹn cho người ấy rồi phải không anh ?
Ngày mai, anh à ...
Đêm sẽ là đêm ấm áp. Trăng sẽ hát ru nhịp tình bình yên. Gió chẳng còn kéo bão. Bình minh sẽ đến trong đúng màu tinh khiết vốn có. Vần thơ nhỏ sẽ là con thuyền giấy, em sẽ mang ra biển trong lúc bình minh, sóng triều sẽ mang nó đi xa ...
 
về một góc trời ...
 
[/align]
Triều Âm
Đêm 02.27.2008
[/align][/align]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Hồng Châu

Hôm nay thơ buồn quá bé ơi nhưng mà tỷ tỷ cũng ké chút xíu buồn nha cưng.[sm=----------------.gif]

Tàn cuộc tình mơ...

Buột dây thương nhớ nứt lòng
Dò tìm kỷ niệm môi hồng đâu đây
Nếm gai nằm mật bóng gầy
Làm sao nói hết đọa đày nhân gian
Vết thương máu chảy muộn màng
Như mũi dao cắt đâm ngàn thịt da
Khốc tàn liệt trận chánh tà
Thực hư mặc kệ hết la hết phiền
Tàn hơi một cuộc truân chiên
Nằm la liệt nhớ rên triền dốc mơ
Sương pha ngày úa đêm mờ
Thơ rơi ảo mộng yêu khờ trăm năm

Trần Hồng Châu

 
Thank cái hug của tỷ [:)]
 
Mộng tầm gai em dệt giải nguyền
Năm xưa trót vướng ở miền ảo hư
Ngày mai trên bước phù du
Rừng xưa khép lại ưu tư một đời.

Mộng xưa rũ bỏ về trời
Em đi về phía có người yêu thương
Câu thơ gởi lại bên đường
Dấu chân kỷ niệm bỏ buồn vào mây


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

Cám ơn chị Mỹ Trinh đã ghé chơi và tặng những bài thơ xốn xang lòng người vậy. [sm=----------------.gif]
 
Trói mình bằng sợi tầm gai
Nghe tim nhức buốt những ngày trở trăn
Xé tơi những giọt tím bầm
Se thành sợi chỉ nhọc nhằn cho ai.
Gai đâm riết róng đúng - sai
Cõi lòng héo quắt đắng cay chuyện đời
Ru mình vần điệu tả tơi
Tay khô cố dệt mộng trôi đêm buồn.
Bình minh lệnh tử triệu hồn
Đôi chân xiêu vẹo bỏ buông tình người
Nắng mai sẽ đến giữa trời
Áo mơ sẽ khoác thành lời thiên thu.

 
Triều Âm
02.27.2008

 
    DỆT CHI MỘNG TẦM GAI
 
Dệt làm chi mộng tầm gai?
Để tim đau xót rặt rày vết thương
Trở trăn bao mộng vấn vương
Se âm lặng tiếng nghê thường trả treo
Chuyện đời nước lã eo sèo
Nhạt trong cay đắng giàu nghèo, hèn sang
Tầm gai toan xé mộng vàng
Đâm tim rỉ máu muộn màng lệ rơi
Khóc cho sầu nhạt kiếp đời
Khóc cho tan nát rã rời mộng hoang
Đôi chân lặng lec đa đoan
Gõ từng bước đệm trong tàn gió thu
Tìm tầm gai  dệt sương mù
Phủ hồn lạ lẫm chốn tù yêu đương
Thiên thu vạn cổ mấy đường
Dệt chi cũng vậy đoạn trường tình duyên!
 
                            HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Thank chị Hương Tuyết, Triều Âm có trả lời chị Mỹ Trinh rùi, mộng tầm gai vốn để giải nguyền, năm xưa trót dính như vầy nè :
 
"Còn thương còn nhớ còn thơ
Còn trong suy nghĩ anh còn trong em "
Lời nguyền anh phán thật êm
Để nay dang dở trả lời nguyền xưa [&amp;:]


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Tình câm
 
 
Em lướt đi trên ngọn sóng cuồng
Cảm trời đất chìm nghiêng một thuở
Nước còn tung bao mảnh vỡ
Em hóa thành hơi thở tôi xưa.
 
 
Ánh tà dương phủ vừa mặt biển
Cánh chim chiều chuyển gió đi đâu
Sóng cao cuốn tiếng kinh cầu
Mang em, thánh nữ về sầu lặng câm.
 
 
Hừng hực cháy mặt trời đổ lửa
Biển chừng sôi chín vữa con tàu
Em đi con sóng dãi dầu
Ngàn năm than khóc bạc đầu gọi tên.


 
Triều Âm
02.28.2008

[/align]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
GIA TÀI CỦA TÔI
 
Gia tài của tôi : cuốn tình kinh đọc dở
Nửa trang đầu chưa chấm trọn một câu
Những khúc quanh từng trang giấy nát nhầu
Thời gian giấu trang kết đầy trăn trở.

Nửa đời người chỉ toàn than với thở
Dấu lặng tình làm vỡ cả tim côi
Những vần thơ bãng lãng ở chân trời
Bóng ai nhạt góc chiều thưa cuối phố.

Khúc nhạc mơ như đoạn đành phần số
Cứ ngân lên rồi mất hút khoảng nào
Tôi gặm nhấm những nỗi đau ngọt ngào
Để gục mình bóng đêm về đánh đố.

Gia tài tôi khúc lặng trầm muôn thuở
Một vần mơ lơ lững giữa điêu tàn
Cuốn tình kinh đang được đọc dở dang
Hoàng hôn trắng bên dấu than trầm mặc !

Triều Âm

03.03.2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
MẢNH KHUYẾT
 
Khuyết đời nhau vần thơ ai đan trải
Phơi trụi trần những khắc khoải đêm suông
Ta khuyết nhau vẽ chẳng trọn nỗi buồn
Để hoang lạnh giọt sương mềm tan loãng.

 
Trong cơn mộng em thì thầm mê sảng
Tiếng yêu thương khoắng động cả đêm sâu
Thở hụt hẫng cõi tình đau vô cảm
Với bóng mình chừng gió thoảng đêm rơi.

 
Mảnh trăng non khuyết mình khi anh tới
Bàn tay nóng chẳng lấp tròn xa vợi
Nụ tình nồng mất hút góc đợi xưa
Để tháng ba sẽ đan vừa mảnh khuyết.

 
Trái tim hoang rùng mình trong nuối tiếc
Khập khiễng đời mộng biêng biếc xanh rêu
Lối ta đi trăng lọt giữa thủy triều
Biển nuốt mất một chiều xưa khiếm khuyết.

 
Triều Âm
03.09.2008


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

MẢNH KHUYẾT
 
Khuyết đời nhau vần thơ ai đan trải
Phơi trụi trần những khắc khoải đêm suông
Ta khuyết nhau vẽ chẳng trọn nỗi buồn
Để hoang lạnh giọt sương mềm tan loãng.

 
Trong cơn mộng em thì thầm mê sảng
Tiếng yêu thương khoắng động cả đêm sâu
Thở hụt hẫng cõi tình đau vô cảm
Với bóng mình chừng gió thoảng đêm rơi.

 
Mảnh trăng non khuyết mình khi anh tới
Bàn tay nóng chẳng lấp tròn xa vợi
Nụ tình nồng mất hút góc đợi xưa
Để tháng ba sẽ đan vừa mảnh khuyết.

 
Trái tim hoang rùng mình trong nuối tiếc
Khập khiễng đời mộng biêng biếc xanh rêu
Lối ta đi trăng lọt giữa thủy triều
Biển nuốt mất một chiều xưa khiếm khuyết.

 
Triều Âm
03.09.2008



 
            MẢNH ĐẦY!
 
Cuộc sống ấy biết đâu lường trước được
Một mảnh tròn, một mảnh khuyết, mảnh đầy vơi
Chỉ loang ra khi ta thấy rụng rời
Thấy cay đắng và nỗi buồn cào xé
 
Mảnh khuyết em như đơn tình cô lẻ
Đợi mảnh đầy trong bóng dáng hình anh
Giọt sương nhẹ lại tan chảy rất nhanh
Nên mảnh khuyết cũng lấp đầy.... đâu khó
 
Cứ cô đơn và hoang vu như gió
Chẳng định bờ vẫn thổi mãi đấy thôi
Đừng thì thầm vì tiếng ấy xa xôi
Sẽ vụn vỡ trong giấc nồng...mê sảng
 
Cứ nuối tiếc khi bình minh ló rạng
Để trăng yêu qua đêm mới lại đầy
Khuyết ban đầu do tình ái nồng say
Không khập khiễng không mê tình lẻ dại
 
Giọt thủy triều biết đâu khi nhìn lại
Chẳng gầy gò, không khập khiểng hoang lo
Rêu phủ xanh và bóng tối chẳng dò
Bởi trăng sáng và đã đầy mảnh khuyết!
 
                           HuongTuyet274
 
Hi Cô bé!Là Anh not là chị Huong Tuyết đâu!Chúc vui vẻ và hạnh phúc!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
MẢNH ĐẦY!

Cuộc sống ấy biết đâu lường trước được
Một mảnh tròn, một mảnh khuyết, mảnh đầy vơi
Chỉ loang ra khi ta thấy rụng rời
Thấy cay đắng và nỗi buồn cào xé

Mảnh khuyết em như đơn tình cô lẻ
Đợi mảnh đầy trong bóng dáng hình anh
Giọt sương nhẹ lại tan chảy rất nhanh
Nên mảnh khuyết cũng lấp đầy.... đâu khó

Cứ cô đơn và hoang vu như gió
Chẳng định bờ vẫn thổi mãi đấy thôi
Đừng thì thầm vì tiếng ấy xa xôi
Sẽ vụn vỡ trong giấc nồng...mê sảng

Cứ nuối tiếc khi bình minh ló rạng
Để trăng yêu qua đêm mới lại đầy
Khuyết ban đầu do tình ái nồng say
Không khập khiễng không mê tình lẻ dại

Giọt thủy triều biết đâu khi nhìn lại
Chẳng gầy gò, không khập khiểng hoang lo
Rêu phủ xanh và bóng tối chẳng dò
Bởi trăng sáng và đã đầy mảnh khuyết!

HuongTuyet274

 
Cảm ơn " mảnh đầy" của anh. Thật tình, tên như con gái vậy nếu anh không lên tiếng thì ai biết được :-)
 

Trả gió về trời
 

[/align]
Em trở lại góc chiều xưa vội vã
Tim lạ lùng soi dáng thở mong manh
Ta đi đâu mà lạc mất tuổi xanh
Để đời mộng còn ôm hoài dốc gió ?!

[/align]


 
Biển bình yên một chiều xa vò võ
Vạt sóng buồn chậm gõ nhịp ưu tư
Dáng em lăn trên con dốc mệt đừ
Mặt trời xanh chìm sâu lòng biển cả.

[/align]


 
Em lục tìm những tháng ngày yên ả
Gói ghém đời nền nã áng mây xinh
Chiếc xe đạp thả dần mình xuống dốc
Vào một chiều bên gió, tóc bay bay.

[/align]


 
Em ngồi lặng bên góc nhớ đâu đây
Tay vuốt ve những tháng ngày xưa cũ
Biển ngoài xa vẫn mặc nhiên nằm ngủ
Trăng lững lờ nhắn nhủ: " Hãy quên đi!"

[/align]


 
Đời gói em trong mảnh rách tình si
Ủ hương nồng bên tháng ngày rệu rã
Để chiều nay bên góc trời yên ả
Em bung mình thả nỗi nhớ bay đi.

[/align]


 
03.15.2008
Triều Âm
[/align]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Vai em, anh hãy tựa đầu...
 
(thơ này tặng ox)[/align]Dấu chân đời đang giẫm đạp lên nhau
Anh cố chen một phần số cơ cầu
Leo lên mãi con dốc đời cao nghệu
Để quên rằng lòng còn một nỗi đau.

 
Nước mắt đàn ông thường chảy ngược
Anh giấu lòng vào những vực nông sâu
Giọt đắng cay, giọt sương gió dãi dầu
Thành chai đá trơ trơ lòng lạnh giá.

 
Em mỏng manh như liễu gầy khô lá
Chẳng thể chia những gánh nặng nghiêng đời
Chỉ biết ru anh bằng một nụ cười
Mừng vui đón anh trong ngày mới.

 
Em yếu ớt chẳng lấp đầy biển cả
Chẳng phá núi kia, hạ dốc đời thấp lại
Em chẳng thể dùng sức mình ban trải
Xóa đá gai trên từng lối anh đi.

 
Em nơi đây chỉ có mối tình si
Bờ vai nhỏ mỏng tang như chiếc lá
Đủ để anh tuôn cõi lòng biển cả
Hứng giọt buồn khi té ngã anh ơi.

 
Vai em đây, anh hãy ghé ngang đời
Tựa đi nhé người đàn ông mạnh mẽ
Hãy khóc đi để thấy lòng bỗng nhẹ
Và bềnh bồng thêm sức khỏe tin yêu.

 
03.15.2008
Triều Âm.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Người vác nắng trên những chiều mưa lũ
Vượt bể đời bao thử thách dằng dai
Người vẫn đi để biết tháng ngày dài
Khi hơi ấm tình yêu còn chưa gặp.

 

Sắc mùa thu đượm trầm trong ký ức
Những hoang sơ còn thao thức bâng hoài
Vẽ vần thơ một nỗi nhớ thoát thai
Cúi mặt xuống hôn ngày dài đi mãi.

 

Hoàng hôn qua nắng chiều còn vương vãi
Sắc hoa mơ còn khoản đãi ân tình
Nên chiều nay cơn gió mới lung linh
Mang tóc thắm với hương trinh vừa đủ.

 

Người mặc niệm tháng ngày yêu dấu cũ
Thả về xa khúc mặc sử mơ hồ
Đêm ấm giấc câu thơ tròn mộng kết
Để vừa đủ khoảng tha thiết yêu thương.




....Vác yêu đương trên dấu đời mưa lũ
Tận hưởng đời những thử thách sóng đôi.


Triều Âm
03.19.2008


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Nhặt mảnh tình thơ
 
Trên phố vắng âm thầm mưa hay nắng
Khỏa lấp đời những khỏang trống tình mơ
Ta theo nhau qua những dại cùng khờ
Vần tâm tưởng ngày trôi qua đêm tối.

 
Đêm mặc nhiên ngắm khung màu em phối
Nửa ảo mờ nửa tím khỏang trăng tan
Để thê thiết có tiếng sói trên ngàn
Khóc đời tận giữa trăng vàng nuối tiếc.

 
Ngày thản nhiên rơi khung sầu biêng biếc
Vỗ sóng tình nghe từng đợt nhói đau
Chân em đi lạc giữa những mảng màu
Nhặt lên mảnh tình đầu run lẩy bẩy.

 
Bình minh lên giọt nắng vàng hây hẩy
Hắt vào nhau nhói buốt mảng thơ sầu
Em trượt ngã vào mảng màu chưa phối
Tung tóe đời, văng mất mảnh thơ đau.  

 
Triều Âm.
03.20.2008



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Em nhắm mắt nghe giòng đời qua  khẽ 
Những  khoảng thưa xa vắng cuối mùa
Một sát na trong gió rất vu vơ
Chạm qua khoảnh khắc xa xưa mất rồi.

Trong tâm linh sáng rực một mặt trời
Bình yên từ ái nụ cười thủy tinh
Ta gặp nhau trong tĩnh lặng mông mênh
Điểm giao diễm tuyệt giữa thiên niên buồn.

Giật mình ngoài gió mưa tuôn
Mùa đông cuối phố gió luồn qua vai
Ta đi nhặt nhạnh hình hài
Ghép vào xưa cũ một hình dung ta
TA090108

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-08 17:14:48Mỹ Trinh>
Khúc Nguyệt Cầm

Đêm nguyệt cầm khảy khúc Thương tao ngộ
Khoảng vắng xa như xích xích lại gần
Điệu đàn rơi đi tìm về thiên cổ
Rung làn mây... hồng những đóa phù vân

Nguyệt cầm ơi... rung tâm linh thờ thẫn
Khúc đàn xuân bay vút đỉnh diệu kỳ
Tình diễm ảo giao thoa đêm nguyệt tận
Hút bóng phù du lệ ướt nhòa mi

Nguyệt cầm ca khúc xuân thì
Đi qua cõi nhớ, nhớ ghì nặng vai
Đàn xưa nguyên vẹn hình hài
Bài thơ tình khúc gió bay miên trường

Nguyệt cầm thơ mộng bồi hồi
Lung linh trăng lửng lơ ngồi soi đêm
Đàn ai tấu khúc nhạc êm
Trầm kha mấy cõi đã mềm tim nhau

Mỹ Trinh

Lâu quá mới thấy Triều âm trở lại, ghé thăm nha... Chúc vui... !!
Đăng nhập để trả lời
0
GỬI MÙA XUÂN XƯA
 
Những mùa xuân lại cùng nhau tiếp bước
Trải tháng năm trên thảm cỏ ngút ngàn
Những vần thơ với âm điệu chứa chan
Theo cung bậc vọng lên ngàn nỗi nhớ.
 
Ta nhìn nhau qua từng làn hơi thở
Cảm nhận hình bên trăn trở thơ buông
Ngày Tình Nhân ngắm lại những yêu thương
Nghe dấu ái lời chim quyên mờ tỏ.
 
Anh có nghe ngày cuối tuần đứng đó
Chậm nhịp nhìn bên lối nhỏ xuân sang
Anh có nghe trên những đỉnh gió ngàn
Hương xuân nồng thắm đang gần bước sang?
 
Ngày Tình Nhân qua trên từng năm trước
Năm nay rồi cũng lại bước qua mau
Ta có nhau bên âm điệu sầu đau
Vần thơ vẫn nguyên màu xuân bất tận.
 
TA090215

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Anh chở lời ca trên đường đá cuội
Nghe bồi hồi dĩ vãng khói sương
Anh tặng em câu hát giữa phố phường
Gió ru bãng lãng cánh chuồn nghiêng chao.

 
Chiều hôm nay phố đổ cơn mưa rào
Thấm lòng khô cạn nảy mầm yêu thương
Ai nghe ai những cung bậc vấn vương
Con tim loạn nhịp, nỗi buồn dần xa.

 
Chị tặng em thánh thót trên phím ngà
Giai điệu bổng trầm, đôi phút thăng hoa
Em lắng nghe, quên những nỗi xót xa
Những niềm chua chát nay đà cổ xưa.

 
Chiều hôm nay. Mưa tạnh. Gió đong đưa
Hàng cây trước ngõ xanh tơ mặt chiều
Nụ cười tươi trong ngày lễ Tình Yêu
Em sao lạ quá trong chiều hôm nay.

 
TA090212

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Tôi lại viết dòng thơ nhiều trăn trở
Cuốn chặt lòng trong hơi thở nhớ -quên
Những phận người trên sóng nước lênh đênh
Nhiều cay đắng đời trần thân cơ cực.

 
"Có nhiều đêm thơ cùng người thao thức
Ước mong về niềm hạnh phúc xa xăm
Đời bình an chẳng có giọt lệ thầm
Người thiếu phụ bế con cười tròn vẹn.

 
Chàng thanh niên với làn da rám nắng
Mắt ngời sáng những ước vọng tương lai
Giọt mồ hôi trên lưng áo chảy dài
Bờ vai rộng là bến bờ che chở. "

 
"Có đôi khi thơ muốn lòng rộng mở
Trải ra cùng tiếng vọng của yêu thương
Muốn lắng nghe ếch nhái cùng ễnh ương
Hòa tấu bản muôn trùng ca vạn thuở "


 
Chẳng hiểu sao lưng chừng xuân dang dở
Lời thơ chùng, vụn vỡ tràn câu run
Thơ vẫn thế, vẫn cứ mãi ngập ngừng
Và tôi lại, viết hoài lời trăn trở.

 
Đêm choàng đêm cùng trăng sao bày tỏ
Thống thiết lòng thủ thỉ cùng dáng khuya
Thơ và tôi lại lặng lẽ sẻ chia
Những nỗi niềm trần gian thân ở trọ.

 
TA090209

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0


Mây trời xám cuộn đầu non
Chao nghiêng cánh bão đất trời cuồng quay
Này đôi cánh hạc chiều nay
Bây về đâu hỡi bóng mây xám đời.
Lặng nghe sóng vỗ tình người
Lắng nghe tâm thức - nụ cười dứt day
Hình dung, ta vẽ cơn say
Tan trên sóng nước những ngày dối gian.
Gió bay, bay mãi về ngàn
Đưa thiên tình sử đi vào nẻo xưa
Trưa nay tình hứng giọt mưa
Lòng ta thấm mặn biển đời đắng cay.

 
TA090222

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-22 05:33:38Mỹ Trinh>

Chập chờn sóng nước lao đao
Nghe trong gian dối thở đau biển đời
Em về đâu biển trùng khơi
Hay là chìm giữa đầy vơi não nề
Tràn em cái bóng nhiêu khê
Lang thang mưa gió bên lề tình nhân
Ừ thôi bến vắng như lần
Em đi giông bão trầm luân bể tình

Mỹ trinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-22 05:38:31trieuam>
 
Khúc Nguyệt Cầm

Đêm nguyệt cầm khảy khúc Thương tao ngộ
Khoảng vắng xa như xích xích lại gần
Điệu đàn rơi đi tìm về thiên cổ
Rung làn mây... hồng những đóa phù vân

Nguyệt cầm ơi... rung tâm linh thờ thẫn
Khúc đàn xuân bay vút đỉnh diệu kỳ
Tình diễm ảo giao thoa đêm nguyệt tận
Hút bóng phù du lệ ướt nhòa mi

Nguyệt cầm ca khúc xuân thì
Đi qua cõi nhớ, nhớ ghì nặng vai
Đàn xưa nguyên vẹn hình hài
Bài thơ tình khúc gió bay miên trường

Nguyệt cầm thơ mộng bồi hồi
Lung linh trăng lửng lơ ngồi soi đêm
Đàn ai tấu khúc nhạc êm
Trầm kha mấy cõi đã mềm tim nhau

Mỹ Trinh

Lâu quá mới thấy Triều âm trở lại, ghé thăm nha... Chúc vui... !!

[color=#330066]Chập chờn sóng nước lao đao
Nghe trong gian dối thở đau biển đời
Em về đâu biển trùng khơi
Hay là chìm giữa đầy vơi não nề
Tràn em cái bóng nhiêu khê
Lang thang mưa gió bên lề tình nhân
Ừ thôi bến vắng như lần


Mỹ trinh
 
[/color]
Cám ơn chị Mỹ Trinh đã ghé chơi, dạo này tại em bận quá nên cũng ít vào thường, nhưng cũng tranh thủ vào được lúc nào hay lúc đó cho đỡ nhớ  chị à
Trúc trắc vần treo
 
Gom trăng thắp sáng đêm buồn
Lá thu em quét đốt lòng đơn côi
À ơi, lẻ bạn chờ người
Câu thơ trúc trắc giữa đời mà đau.

 
Con tim tô ai khéo tô  màu
Câu thơ ghép lại ngày sau chung tình
Linh tinh là chuyện chúng mình
Mùa sang, gió thổi, bên đường lá bay.

 
Thơ như lá cỏ bay bay
Giữa đời dung dị sao cay nhói lòng
Thơ buông dăm chữ trống không
Vô thường tìm nẻo về lòng chân như.

 
Bình tâm giữa cõi thực hư
Buồn vui con chữ ưu tư tặng người
Nhân gian tròn vẹn nét cười
Câu thơ vành vạnh. Giữa trời. Trăng soi!

 
TA090222

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Gió buông tay, nhịp chiều lơi lả
Con nắng buồn, nghiêng ngả sân côi
Mây xa vọng chút âm lời
Núi nghiêng một góc bên trời liêu xiêu.


Thơ đan thơ,nhung nhớ cũng nhiều
Tình chạm tình, nóng hổi phiêu linh
Chấp tay họa một bức hình
Có đôi chim én bồng bềnh mây trôi.


Tay nắm tay, mấy bận người ơi
Rời khoảnh khắc tình rồi xa ngái
Thế thôi, đâu rồi lẽ phải
Trái ngang khéo bày khắc khoải tình nhân.


Ừ thôi nhé, một chút bâng khuâng
Gió sẽ đưa về miền vĩnh cửu
Còn tranh, còn nhớ thêm nhiều
Còn ta còn cảnh lắm điều mộng mơ


TA090303[/align]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»