📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TỰ TÌNH

157 trả lời, 14.111 lượt xem — Trang 6 / 6
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-18 13:58:39Lưu Giang>
 
 
CHEO LEO
 
 
Tôi đem
chút nắng miền tây
Phủ đồi thông
xanh bát ngát
Mắt Đà Lạt
Long lanh
vướng chân
người lữ khách
 
tôi nhặt
những hạt sương
Chất chứa tinh khôi
Một đời
ngắn ngủi
Trên ngõ về
phố núi
Chân bước liêu xiêu
Cả một đời
hấp hối
giữa tin yêu
 
Tôi gom
cả mù sương
Ép vào lồng ngực lạnh
Chiều cao nguyên
hoàng hôn nhạt nắng
Ráng phủ
mây chiều
hôn dốc cheo leo....
TIỂU ÁI
Đăng nhập để trả lời
0
Chênh vênh tìm lại bến đời
Cheo leo một thoáng xa vời trong tim
Chiều cao nguyên phủ im lìm
Lạnh luồn trong lạnh nỗi niềm nhớ thương
Ta là khách lạc nghê thường
Ngẫm lòng se lại một nguồn mong manh!
 
HUONGTUYET274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-22 09:17:07Lưu Giang>
Trích đoạn: huongtuyet274

Chênh vênh tìm lại bến đời
Cheo leo một thoáng xa vời trong tim
Chiều cao nguyên phủ im lìm
Lạnh luồn trong lạnh nỗi niềm nhớ thương
Ta là khách lạc nghê thường
Ngẫm lòng se lại một nguồn mong manh!

HUONGTUYET274

Bến đời tìm lại ở đâu ?
Đường xa dong ruỗi nỗi sầu trong tim
Đồi thông gió cũng im lìm
Trong sương thu lạnh nỗi niềm đa mang
TIỂU ÁI
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Lưu Giang

Trích đoạn: huongtuyet274

Chênh vênh tìm lại bến đời
Cheo leo một thoáng xa vời trong tim
Chiều cao nguyên phủ im lìm
Lạnh luồn trong lạnh nỗi niềm nhớ thương
Ta là khách lạc nghê thường
Ngẫm lòng se lại một nguồn mong manh!

HUONGTUYET274

Bến đời tìm lại ở đâu ?
Đường xa dong ruỗi nỗi sầu trong tim
Đồi thông gió cũng im lìm
Trong sương thu lạnh nỗi niềm đa mang


 
Bến đời lỡ cất nơi đâu
Thì xin gỡ lại nỗi sầu trong tim
Cao nguyên gió lộng nắng chìm
Đồi thông reo vút hòa niềm tin yêu
Sương thu vương nhẹ sớm chiều
Tỏa mùi thoang thoảng khói nhiều ngất ngầy
Bến đời rộn rã là đây
Dừng chân ngoảnh lại đong đầy nhớ thương!
 
HươngTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-22 17:21:33Lưu Giang>
Trích đoạn: huongtuyet274

Trích đoạn: Lưu Giang

Trích đoạn: huongtuyet274

Chênh vênh tìm lại bến đời
Cheo leo một thoáng xa vời trong tim
Chiều cao nguyên phủ im lìm
Lạnh luồn trong lạnh nỗi niềm nhớ thương
Ta là khách lạc nghê thường
Ngẫm lòng se lại một nguồn mong manh!

HUONGTUYET274

Bến đời tìm lại ở đâu ?
Đường xa dong ruỗi nỗi sầu trong tim
Đồi thông gió cũng im lìm
Trong sương thu lạnh nỗi niềm đa mang



Bến đời lỡ cất nơi đâu
Thì xin gỡ lại nỗi sầu trong tim
Cao nguyên gió lộng nắng chìm
Đồi thông reo vút hòa niềm tin yêu
Sương thu vương nhẹ sớm chiều
Tỏa mùi thoang thoảng khói nhiều ngất ngầy
Bến đời rộn rã là đây
Dừng chân ngoảnh lại đong đầy nhớ thương!

HươngTuyet274


Một đời để nhớ thương nhau
Người đi từ đó nỗi đau đong đầy
Đàn xưa lạc phiếm chùng dây
Xót thương cánh nhạn lẻ bầy kêu đêm
Bến đời lạnh lẽo chờ duyên
Chỉ mong thuyền trỡ lại tìm bến xưa
 
TIỂU ÁI
Đăng nhập để trả lời
0

Một đời để nhớ thương nhau
Người đi từ đó nỗi đau đong đầy
Đàn xưa lạc phiếm chùng dây
Xót thương cánh nhạn lẻ bầy kêu đêm
Bến đời lạnh lẽo chờ duyên
Chỉ mong thuyền trỡ lại tìm bến xưa
 


 
Tri âm tình chẳng dư thừa
Bến tình bằng hữu mấy vừa bến mơ
Xót thương mong mỏi đợi chờ
Thuyền xa bến cũ lu mờ trong đêm
Hương yêu vẫn rót bên thềm
Nửahoang quạnh vắng yếu mềm tình duyên
Vẫn là phận gái thuyền quyên
Đợi chờ nhạn vũ thảo huyền ước ao
Một đời mộng mấy ngàn sao
Đàn buồn dây đứt nỡ nào xót xa
Đau thương thôi cứ xem là
Bèo mây lơ đãng...chuyến phà đời Ai
Để tao nhân , khách sum vầy
Thả tình xướng họa ấm đầy tình thâm!
 
HươngTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
CHỜ
 
 
Tôi bẻ niềm vui
chia người một nữa
Tôi quăng ra ngoài cửa
những đau đáu ưu phiền
Đường lên dốc chông chênh
Tôi đi trên đá sỏi
Đá cứa vào chân tôi
bật máu
Đá xé nát nỗi buồn
rơi vụn
Trên đồi,lũ cỏ úp mặt vào đất
chờ mưa
Tôi ôm trái tim,cô đơn
 
chờ người
 
TIỂU ÁI
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
HỎI LÒNG
 
 
 
 
Ta về tự hỏi sao buồn thế
 
Dõi tìm muôn dặm trắng mây bay
 
Trời đêm Kiên phố buồn da diết
 
Nhấp chén rượu nồng chẵng thấy say
TIỂU ÁI
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»