<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-18 13:58:39Lưu Giang>
CHEO LEO
Tôi đem
chút nắng miền tây
Phủ đồi thông
xanh bát ngát
Mắt Đà Lạt
Long lanh
vướng chân
người lữ khách
tôi nhặt
những hạt sương
Chất chứa tinh khôi
Một đời
ngắn ngủi
Trên ngõ về
phố núi
Chân bước liêu xiêu
Cả một đời
hấp hối
giữa tin yêu
Tôi gom
cả mù sương
Ép vào lồng ngực lạnh
Chiều cao nguyên
hoàng hôn nhạt nắng
Ráng phủ
mây chiều
hôn dốc cheo leo....
TIỂU ÁI