CHIỀU NGHIÊNG NỖI NHỚ.
Nỗi nhớ nghiêng vạt nắng chiều
Cuộn dâng con sóng những điều vẩn vơ
Nỗi nhớ ngập nửa trang thơ
Sợi thương anh chuốt ngập bờ biển mây.
Con đường xưa đã mê say
Lá thu ngập lối chất đầy nhớ nhung.
Ánh dương soi áng mây hồng
Ngàn tia sắc nắng bềnh bồng trời xa.
Hạ tàn thu lại sắp qua
Người đâu chẳng thấy-thấy hoa héo tàn.
Sông xưa nước vẫn ngập tràn
Bờ lau vi vút,gió ngàn lao xao.
Một thời ta đã ước ao!
Hoa xuân thắm nụ,má đào tươi duyên.
Vậy mà...tình mãi truân chuyên
Người đi biệt xứ,bỏ quên lời thề!
Thả hồn trong nỗi tái tê
Vần thơ lạc điệu,não nề lòng trai.
Ai chong mắt thức đêm dài?
Thầm mơ một ánh sao mai cuối tuần!
Bềnh bồng trong cõi phù vân
Bóng hình em đó khi gần khi xa.
Mối tình duyên của hai ta
Đành gom nỗi nhớ nhạt nhoà..chiều nghiêng!
Quang Luc
Ngày 09/08/2010.
GỬI ANH NGỌN LỬA.
Gửi về anh... ngọn lửa thiêng ...
Mong anh giữ lấy... cho riêng chúng mình...
Ấm lòng...ngọn lửa lung linh.
Xa xôi...gói trọn... ân tình gửi trao.
Một thời anh đã ước ao...
Mơ ngày gặp mặt...biết bao giờ thành...?
Chiều nghiêng nỗi nhớ... chòng chành...
Vẩn vơ e sợ....mỏng manh tơ lòng...
Sợ sương che ánh mắt trong...
Sợ sông ra biển...rồi không muốn về...?
Sợ xa xứ... quên lời thề...
Vần thơ lạc điệu,não nề... tiếng Ngâu...?
Mưa thu... dù có giăng sầu.
Lửa em đã gửi...thì đâu lạnh hồn..?
Lời thương , lời nhớ vẫn còn...
Dẫu xa ...thôi cũng đừng buồn...Người ơi...!
10/8/2010-TG