Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 351 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
Chiếc Bánh Hoài Niệm Của Proust

❊ ❊ ❊

— Anh có muốn em gãi cho không? Julie hỏi khi bước vào phòng bệnh của Jérôme.

— À, em đấy hả?

— Lulu ngủ rồi, em về nhà đây.

— Không phải bé đang hôn mê sao? Em khẳng định giả vờ châm biếm đấy chứ…

— Cũng nên làm vậy, phải không anh? cô nói, giọng không mấy tin tưởng.

— Caroline bảo anh là hôm qua em đã dọn đến cùng cô ấy.

— Vâng. Em thích nhà anh lắm. Rộng hơn căn hộ 30 mét vuông của em. Vả lại, phòng của Lulu không còn ở ngay cạnh em nữa, nên em có thể nghĩ sang chuyện khác đôi chút…

— Vậy những con át chủ bài cô ấy đưa ra là gì?

— Con gái với nhau sẽ dễ hiểu nhau…

— Ừm. Anh không chắc hai người là kiểu con gái giống nhau đâu.

— Và chị ấy có thể cho em mượn đồ trang điểm, rồi chữa cháy cho em lúc thiếu băng vệ sinh.

— Cô ấy nói với em thế sao???

— Không, em mài giũa lại khiếu hài hước thôi, và em đang cố đưa anh vào tròng[1], trong hoàn cảnh hiện tại của anh thì chuyện này khá là khôi hài, anh thừa nhận đi.

— Anh vui vì em đã lấy lại được vẻ tinh nghịch, cho dù nó nhằm vào anh. Tốt lắm, thật đấy.

— Anh đi mà hỏi chị ấy!

— Cô ấy sẽ không đời nào nói cho anh biết đâu.

— Chị ấy đã bảo em là chị ấy cần người bầu bạn, bởi vì chị ấy cảm thấy cô đơn.

— Cái đó đâu phải con át chủ bài! Jérôme nhận xét.

— Không, nhưng đó là một lý do chính đáng.

— Thế em thì sao rồi, Julie?

— Ôi trời. Hai ngày nữa em phải đi làm trở lại rồi.

— Em sẽ ổn thôi. Vả chăng, anh có thể dành thời gian cho Ludovic, bố anh cũng vậy. Em đã báo tin cho bố mẹ em chưa?

— Rồi ạ. Em đã để lại lời nhắn vào hộp thư thoại. Mẹ đã gọi lại, cô thông báo mà không nói gì thêm.

— Bà ấy nói sao? chàng trai hỏi, sau một lúc im lặng.

— Không nói gì nhiều. Bà buồn. Bà không thể tới thăm thằng bé được, bản thân bà cũng không được khỏe.

— Thế còn bố em?

— Lặng như tờ.

— Khốn kiếp! Jérôme nổi cáu.

— Không sao đâu. Không cần ông ấy.

— Ông ấy chỉ thề bồi vì tôn giáo, nên sẽ cần một mớ lý lẽ dày như Kinh Thánh mới mong qua được buổi phỏng vấn thu nạp vào nhà của thánh Pierre.

— Này, em mang cho anh một thứ để làm bạn đồng hành đấy…

— Gì thế?

— Chiếc bánh hoài niệm của Proust dành cho anh đây, Julie nói đoạn lấy trong túi xách ra một gói nhỏ. Em đã tìm thấy chúng trong một ngăn kéo tủ com mốt ngay căn phòng anh bố trí cho em, ở cuối hành lang.

— Các sa-tun! Mà làm sao em lại biết chuyện?

— Theo anh thì sao?

— Bố anh dám kể cho em nghe chuyện này hả?

— Thậm chí cả về cái sa-tun khổng lồ nữa kia.

— Còn em? Sa-tun của riêng em là gì?

— Em á? Em có một con thú bông tên là Popi. Đi đâu em cũng mang nó theo. Đến năm em bảy tuổi, bố em đã cho là em quá lớn đối với trò trẻ con kiểu ấy. Một tối, ông giật phăng Popi khỏi tay em rồi ném nó vào đống lửa.

— Em có muốn vài sa-tun của anh không?

— Chúng đâu có giống.

— Vậy thì lại đây. Anh sẽ làm Popi, đến lúc âu yếm rồi.

— Popi là khỉ đấy!

— Mông anh hẳn là giống với mông một chú khỉ đít đỏ vì cứ phải ngồi mãi trên cái giường này đấy!

— Em sẽ không kiểm tra đâu… Julie đáp và mỉm cười chân thành.

[1] Hình ảnh chiếc bánh madeleine nhúng trà nóng trong kiệt tác Đi tìm thời gian đã mất của Marcel Proust đã trở thành một biểu tượng nổi tiếng trong nền văn học Pháp, như kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ trong vòng tay yêu thương của cha mẹ.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.