Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 351 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30
Thời Gian Nói Lời Từ Biệt

❊ ❊ ❊

Jérôme đã ở lại cả ngày trong phòng chờ ngay lối vào khoa. Anh đã tới thăm bé sáng nay, rồi chỉ rời khỏi đó khi cảm thấy mình sắp ngã nhào từ ghế xuống. Trong lúc quan sát bé nằm bất động trên chiếc giường bệnh này, anh tua đi tua lại trong tâm trí cái khoảnh khắc ngắn ngủi trên bãi biển kia.

Sao bác hông bao giờ cười?

Vì bác đang buồn.

Sao bác lại buồn?

Bởi vì vợ bác chết rồi.

Sao vợ bác lại chết?

Ờ, bởi vì bác ấy buồn.

Vậy bác cũng sẽ chết ạ?

Bác… không, không nhất thiết!

Nếu bác hông sắp chết vậy tại sao bác hông bao giờ cười?

Nhưng Lulu thường xuyên mỉm cười mà. Tại sao chính cậu bé lại phải chết?

Caroline đã vào bệnh viện cùng anh sau cả ngày khám bệnh.

Cô đang ở dưới hố. Cô bị rơi xuống đó mà không hề kháng cự. Cô sẽ mất thời gian mới ra được khỏi đó.

— Manon đã tới. Cô bỏ tiết sau khi giải thích với các giảng viên. Có lẽ không gì có thể giữ cô lại.

Paul, đang có chuyến công tác ở đầu kia nước Pháp, đã gọi điện thoại cho Julie hồi lâu, khi cô ra ngoài để hít thở chút không khí trong lành mà khó khăn lắm cô mới tìm ra. Họ hầu như không nói gì. Vài lời bập bõm xen giữa những khoảng im lặng dài dặc. Họ cùng nhau khóc và Paul đã hứa sẽ có mặt càng sớm càng tốt.

Romain cũng đã ghé qua. Anh gửi Charlotte ở nhà bố mẹ vợ cũ, để có thời gian nói lời từ biệt.

Julie cảm động khi nhìn thấy anh ở bên giường con trai, thì thầm vài lời vào tai bé, trong một xúc cảm dung dị.

— Tôi muốn cô biết là tôi vẫn đang ở đây, Julie ạ.

— Tôi biết chứ. Tôi mong anh ở lại thêm chút nữa. Tôi không biết với Charlotte chuyện này có được không.

— Được mà. Ông bà ngoại lúc nào cũng vui lòng trông nom cháu, con bé sẽ ngủ lại đó.

Đến cuối buổi chiều, mọi người ra về hết. Julie muốn được ở một mình. Romain bảo cô là anh sẽ ở lại trong văn phòng khoa, lúc nào cô muốn về nhà anh sẽ đưa cô về, bất kể phải chờ bao lâu.

Khi bác sĩ Lagarde bước vào phòng, cô đã có thể bảo ông rằng tới lúc rồi.

Rằng cô không muốn giữ bé lại lâu hơn nữa. Phỏng có ích gì? Bé đã phần nào ra đi rồi, ngày hôm kia, với nụ cười đó, khi tim bé ngừng đập. Giờ thì cô muốn để bé ra đi, cô đã sẵn sàng. Quả tình, đến đây trông nom bé là việc quan trọng. Nhưng giờ đây cô cảm thấy đã đến lúc.

Bác sĩ Lagarde xin cô chờ một lát rồi đi khỏi.

Khi quay trở lại, không nói lời nào, ông vừa đi qua sau lưng Julie vừa đặt một bàn tay lên vai cô, như ông vẫn thường quen làm, để cô khỏi cảm thấy đơn độc. Rồi ông lại gần chiếc máy thở để hạ thấp dần lưu lượng ô xy.

Romain kín đáo bước vào phòng rồi lại gần Julie.

Một thiên thần khác trong mối quan hệ giữa họ. Có lẽ là thiên thần hộ mệnh.

Julie ngồi sát Ludovic, một tay đặt trên tim, tay kia đặt trên trán bé, cô vuốt ve con, nói chuyện với con, bảo bé rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi, rằng cô yêu bé, rằng bé sẽ không đau đâu, cô đề nghị bé đợi cô, trông nom cô, đề nghị bé ra đi thanh thản, rằng đối với cô mọi chuyện cũng sẽ ổn, hứa đấy, cô sẽ hồi phục. Cô bảo bé là cô yêu bé, cô yêu bé. Thời gian chưa bao giờ quý giá đến thế. Chưa bao giờ. Mỗi giây đều đáng kể.

Và rồi sau khoảng nửa giờ, nhịp tim bắt đầu giảm dần, xuống năm mươi nhịp mỗi phút, rồi còn bốn mươi lăm… Còn bốn mươi… Còn ba mươi lăm. Trái tim của con trai cô đang ngừng đập dưới bàn tay cô, cô vẫn nói chuyện với bé… Nhịp tim đã trở nên chậm đến mức cô phân vân không biết có nên chờ nhịp đập tiếp theo không.

Mẹ yêu con, cô thì thầm.

Nhịp đập cuối cùng…

Giờ mất: 21h34.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.