Chạm Tay Vào Hạnh Phúc

Lượt đọc: 351 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41
Trên Tuyết

❊ ❊ ❊

Nhịp độ gặp gỡ, theo ấn định là hằng tháng, đã được đẩy nhanh hơn một chút. Cứ hai tuần Romain lại tới thăm cô.

Hôm nay, thời tiết tuyệt đẹp. Tuần trước đã có tuyết rơi và cái lạnh khô đã giữ cho tuyết không tan. Ánh nắng lấp lóa trên tấm áo choàng trắng dày cộp đó, giống như một tràng hoa trang trí Giáng sinh bất tận đang bùng cháy giữa ban ngày. Và khi ta thọc ngón tay vào tuyết một lớp băng mỏng vỡ ra trên bề mặt, như một lớp kem cháy khổng lồ. Julie thích quan sát hiện tượng này.

— Cô có biết lái xe trên đường phủ tuyết không?

— Ơ, cũng có một vài buổi sáng tôi gặp phải chuyện đó, trên đường đi làm, nhưng… sao anh lại bừng lại?

— Bởi vì không bao giờ là quá muộn để học cả. Con đường này lúc nào cũng vắng hoe, ta có thể nhìn thấy xe đi đến từ xa, và nếu có lao ra mép đường thì cũng không hề nguy hiểm chút nào.

— Nhưng tôi đâu có muốn đua xe!

— Ai nói là đua xe? Chỉ là học cách xoay xở trên tuyết thôi mà, biết đâu đấy. Chiếc Triumph này là một con xe tuyệt vời để làm việc đó. Nó bám đường tốt lắm.

— Hôm trước anh từng nói với tôi điều ngược lại.

— Tôi đã nói với cô điều ngược lại sao?…

— Tôi chưa từng lái loại xe này!…

— Nó cũng chỉ là xe thôi. Một tay lái, một hộp số, ba bàn đạp: côn, phanh, ga. Còn đây là gương chiếu hậu, anh vừa nói thêm vừa chỉ chiếc gương.

— Đừng có chế giễu tôi nữa!

— Vậy hãy chứng tỏ cho tôi xem cô có thể làm được gì. Có khó gì đâu. Chỉ dám làm là được. Cô sợ gì nào?

— Phá hỏng xe của anh.

— Tôi chịu trách nhiệm.

— Anh tin tưởng tôi quá đấy…

— Tôi tin lầm sao?

— Tôi không rõ.

Julie khởi động xe, cẩn trọng. Lái chầm chậm. Cô không thấy thoải mái cho lắm.

— Chúng ta đâu có định đi dạo với vận tốc này, còn những mười hai cây số nữa, cô có thể tăng tốc thêm một chút!

Julie tăng tốc. Một chút. Từ 15 lên 20 cây số một giờ. Cô đang chuẩn bị vào khúc cua, thật chậm rãi, thật thận trọng, thì bỗng Romain tóm lấy phanh tay và gạt mạnh. Phần sau của chiếc xe lập tức trượt sang trái và Julie, theo phản xạ, đánh hết lái để đưa chiếc xe về đúng làn, và cô đã thành công.

— Đừng bao giờ làm thế nữa, cô gắt lên.

— Nhưng cô đã xoay xở rất tuyệt, có vấn đề gì đâu? Romain vừa nhìn cô vừa bẻ lại.

— Dù sao cũng đừng bao giờ làm thế nữa, tôi sợ! cô nói và không thể ngăn mình nở một nụ cười.

— Thôi nào! Thú nhận đi! Một chút adrenaline thật dễ chịu, phải không? Tôi đã nhìn thấy điều ấy trong mắt cô.

— Đúng vậy, nhưng đừng bao giờ làm thế nữa, cô mỉm cười nhắc lại.

— Tôi hứa, nhưng cô hãy tăng tốc thêm chút nữa đi, bằng không chúng ta sẽ chẳng kịp làm một vòng như tôi dự kiến đâu.

— Cứ để tôi thuần hóa chiếc xe của anh đã. Có lẽ người thích lái xe trên tuyết là anh, chứ không phải tôi.

— Không, điều tôi thích nhất, đó là lái xe vào những buổi tối mùa hè, ở miền Nam nước Pháp, trên những con đường nhỏ hoang vắng thơm nồng mùi oải hương và hương thảo. Không khí tươi mát ngọt ngào. Động cơ xe thông gió tốt hơn, vả lại, có sự bấp bênh của màn đêm, mui xe để mở, mọi giác quan trong ta đều tỉnh thức. Thế mới dễ chịu. Thực sự dễ chịu.

Đi trong tuyết khá khó khăn, bởi tuyết dày ngập tới tận ngang bắp chân. Julie toát mồ hôi trong chiếc áo cao cổ, nhưng cảnh vật thì đẹp tuyệt. Họ tới một con thác. Nước chảy giữa một tác phẩm điêu khắc bằng băng, trong những ánh phản chiếu phớt xanh. Như thể thời tiết đã làm đông cứng đột ngột chuyển động của những giọt nước bị cái lạnh giá băng giữa mùa đông đánh úp. Họ lặng lẽ quan sát thác nước một lúc. Chỉ có tiếng suối chảy róc rách.

Julie tiến lại gần thác nước, rồi nhặt một mẩu băng bé xíu bị tróc ra. Mỗi người đều có những mảnh Lego của riêng mình…

— Tại sao anh lại dành thời gian bên tôi?

— Bởi vì tôi thích làm vậy. Bởi vì tôi còn biết rằng những người xung quanh có thể tỏ ra hết sức dè dặt trong những chuyện thế này, và đôi khi thư giãn đầu óc cũng rất tốt. Bởi vì tôi biết cô thích núi và sẽ không leo núi một mình. Tôi có nhầm không?

— Đoạn cuối rất mệt, anh lúc nào cũng nói đúng, cô mỉm cười đáp.

— Không phải là họ cố ý, nhưng với nhiều người, cô là hiện thân của cái chết và nỗi buồn, mà cái chết lại khiến người ta sợ hãi. Bản chất con người mà, chuyện bình thường thôi. Cô chỉ có thể trông cậy vào chính mình để tái thiết cuộc sống. Chuyện đó không ngăn cô có bạn bè. Và những người ở lại bên cô chính là những người bạn tốt. Romain quan sát Julie, thích thú nhìn cô mút mát mẩu băng vừa nhặt. Hồi nhỏ anh cũng thường làm vậy. Anh nhặt một mẩu rồi đưa lên miệng.

— Cô đã tìm lại được nụ cười, tiếp theo sẽ là những thứ còn lại. Và chắc cô sẽ làm được một mình. Chỉ có điều nếu có những người khác ở bên thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn. Và đôi lúc cô có trượt dài cũng không sao. Vấp váp là một phần của cuộc sống.

— Khi chính nỗi buồn khiến anh vấp ngã, không phải lúc nào mọi người cũng để ý đâu.

— Đúng vậy. Nếu cô mất một chân, chuyện sẽ rất rõ ràng, mọi người sẽ khoan dung với cô. Mà cũng không phải tất cả mọi người. Nhưng khi một mảnh tim cô bị rứt ra, điều này thì không thể nhìn thấy từ bên ngoài, mặc dù ít nhất cũng đau đớn không kém. Bởi vì nếu thiếu một chân, ta sẽ học đi bằng cách khác, quen với nó, dàn xếp với nó. Khi ta mất đi đứa con, tôi cho rằng ta không thể dàn xếp bất cứ chuyện gì, ta lãnh trọn cú đánh.

— Tôi thà mất đi hai chân mà giữ được con. Nhưng anh nói đúng, trên trán tôi không hiện ra dòng chữ là tôi đang sống với cõi lòng tan nát.

— Đó không phải lỗi của mọi người. Họ chỉ tin vào vẻ bề ngoài thôi. Phải cạo hết cái vỏ để nhìn thấy bên dưới có gì. Nếu cô ném một hòn đá lớn xuống ao, nó sẽ tạo ra những vòng nước trên bề mặt. Lúc đầu là những vòng nước to vỗ vào bờ, rồi đến những vòng nhỏ hơn, sau cùng chúng đều biến mất. Dần dà, mặt ao lại trở nên phẳng lặng yên ả. Nhưng dẫu sao thì hòn đá lớn vẫn nằm dưới đáy ao.

Dẫu sao thì hòn đá lớn vẫn nằm dưới đáy ao.

Người Dịch: Hồng Ngọc
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.