Chào Mừng Đến Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm

Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Simon đỡ căng thẳng hơn khi có George vào ngày hôm sau, vì thế họ có thể ngồi cùng nhau thay vì ngồi cùng bàn với một đám nhóc người thường mười ba tuổi,những đứa liếc mắt nhìn họ khi họ không thì thầm đứt quãng về điện thoại của họ.

Ngày hôm đó còn đẹp hơn khi Beatriz bỗng dưng chuyển xuống ngồi với bàn của họ.

"Mình không định rời khóa học cấp cao để theo các cậu như Curlytop ," Beatriz thông báo, "nhưng chúng ta vẫn có thể làm bạn chứ?"

Cô nàng giật tóc George đầy trìu mến.

"Cẩn thận," George nói bằng giọng"Tôi đã không thể ngủ trong căn phòng nhỏ đầy bụi của tụi này rồi. Tôi tin rằng có thứ gì đó đang sống trên mấy bức tường trong phòng. Tôi có thể nghe thấy. Vội vã. Tôi phải thừa nhận việc làm theo Simon không phải là một định sáng suốt. Có thể là do tôi không sáng suốt. Cũng có thể những ánh mắt dòm ngó đó là tất cả những gì tôi có."

"Thực ra... mặc dù tôi không sẵn sàng theo mấy cậu vào mấy lớp học nhàm chàn và nhận sự thiếu tôn trọng liên tục của bạn học... tôi nghĩ cậu đã làm một việc rất tuyệt đấy Simon." Beatriz nói.

Cô cười, hàm răng trắng sáng lên trên làn da nâu và nụ cười đó chưa đầy sự ấm áp và ngưỡng mộ- điều tuyệt nhất mà cậu được nhận trong ngày hôm nay.

"Cậu đúng, đạo đức của chúng tôi luôn vững vàng dù thành lũy của chúng tôi đang sụp đổ. Và chúng tôi sẽ vẫn có những buổi học thú vị, Si," George nói. "Thêm nữa, đừng lo lắng, chúng ta sẽ được nhận nhiệm vụ săn quỷ và bắt những cư dân thế giới ngầm xấu xa."

Simon chọc vào bát súp của mình. "Tôi không lo về việc đó. Có giáo viên nào của chúng ta lo về việc đưa những người không có sức mạnh gì đi đánh nhau với quỷ, điều mà có lẽ chỉ cải thiện được một tẹo, không thực lòng mà nói, về thiệt hại tính mạng?"

"Họ sẽ phải trải qua bài kiểm tra về lòng dũng cảm trước khi đối mặt với việc Tiến cấp." Beatriz nói. "Họ nên từ bỏ vì sợ hay vì một con quỷ ăn mất chân hơn là thử Tiến cấp mà lại không hợp và rồi chết vì cố gắng."

"Đó là một điều tuyệt vời, vui vẻ và bình thường để nói," Simon nói. "Thợ săn bóng tối rất giỏi trong việc nói những điều bình thường."

"Ờ, tôi đang mong chờ đến lúc được nhận nhiệm vụ," George nói. "Và ngày mai một thợ săn bóng tối sẽ đến đây để mang đến cho chúng ta bài giảng về những vũ khí hiếm dùng hơn. Tôi mong đó sẽ là biểu diễn thực hành."

"Không ở trong phòng học," Beatriz nói. "Nghĩ xem một cái nỏ nặng có thể làm gì với những bức tường."

Đó là tất cả những gì Simon được nhắc nhở trước khi nói chuyện vui vẻ trong lớp học vào ngày hôm sau, George đi giày cao gót và thấy Dean Penhallow đã ở đó, nói chuyện với sự vui vẻ bồn chồn. Lớp học đã chật kín người, cả hai nhóm học sinh đều có mặt.

"-mặc dù những năm tháng êm ái, một thợ săn bóng tối của một gia đình danh giá đã thành thạo với những vũ khí ít được dùng như roi. Tôi xin giới thiệu với Học viện thợ săn bóng tối buổi học với khách mời đầu tiên: Isabelle Lightwood!"

Isabelle quay lại, mái tóc đen bóng mượt lượn sóng trên vai và chiếc váy đen bồng bềnh quanh đôi chân tái nhợt. Cô tô son màu mận lấp lánh, quá tối màu nên trông gần như là đen. Đôi mắt của cô không đen nhưng một lưỡi dao nhỏ của kí ức lại đâm chọc Simon, tất nhiên là vào khoảng thời gian tệ hại nhất: cậu nhớ màu mắt của cô rất gần với màu nâu tối, như lớp nhung màu nâu, rất giống với màu đen và gần như không khác gì, nhưng với viền màu nhạt ở bên ngoài...

Cậu vấp phải bàn và đập lại cái ghế bằng một cú đấm.

*

Khi vị hiệu trưởng rời đi, Isabelle quay lại và đánh giá lớp học bằng sự khinh thường hoàn toàn.

"Tôi không ở đây để hướng dẫn bất cứ ai trong đống người ngu ngốc các cậu," cô nói với họ và đi lên xuống giữa các hàng ghế. "Nếu mấy người muốn sử dụng roi, hãy tập luyện với một cái và nếu các cậu mất một cái tai, đừng trở thành một đứa bé lớn xác hay oán trách."

Rất nhiều thằng con trai ở phía dưới gật đầu như thể bị thôi miên. Gần như tất cả lũ con trai đều quan sát Isabelle như thể họ là một đám rắn bị mê hoặc. Một số cô gái cũng nhìn cô như thế.

"Tôi ở đây," Isabelle tuyên bố, chỉ vào Simon. Hình như cô đang nói về cậu. "Kia là Simon Lewis, và cậu ấy là bạn trai của tôi. Vì vậy nếu bất cứ ai trong các cậu đang nghĩ về việc tổn thương cậu ấy vì cậu ấy là người phàm- hay có thể Thiên thần ban cho tâm hồn mấy người sự nhân từ- theo đuổi cậu ấy, tôi sẽ đến phía sau, quật ngã mấy người và nghiền mấy người thành bột."

"Chúng tôi chỉ là anh em thôi." George vội vàng thanh minh.

Beatriz dịch xa dần khỏi bàn của Simon.

Isabelle hạ tay xuống. Sự kích động ngập tràn cũng biến mất khỏi khuôn mặt cô, như thể cô đã đến và nói những điều cần nói và bây giờ hooc-môn adrenaline* đã giảm và cô đang thực hiện những gì vừa nói ra khỏi miệng.

* Đây là một hôocmon có tác dụng trên thần kinh giao cảm, được sản xuất bởi cơ thể khi bạn sợ hãi, tức giận hay thích thú, cái làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn và cơ thể chuẩn bị cho những phản ứng chống lại nguy hiểm. (theo wikipedia)

"Tôi sẽ đi bây giờ," Isabelle thông báo. "Cảm ơn vì đã chú ý. Cả lớp giải tán."

Cô quay đầu và bước ra khỏi phòng.

"Tôi phải.." Simon bắt đầu, nhảy ra khỏi bàn và cú rơi đó không được vững cho lắm.

"Tôi phải đi."

"Ừ, cậu nên thế." George nói.

Simon ra khỏi cửa và chạy xuống hành lang đá của Học viện. Cậu biết Isabelle rất nhanh nên cậu chạy, nhanh hơn bất cứ lúc nào trong sân luyện tập và đuổi kịp cô ở hội trường. Cô dừng lại ở phần tranh sáng của ô cửa kính màu khi cậu gọi tên cô.

"Isabelle!"

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.