Cô đứng đó chờ cậu. Đôi môi cô mở ra, tỏa ra những tia sáng lập lòe như những quả mận dưới lớp băng tuyết mùa đông sẵn sàng để được thưởng thức. Cậu có thể thấy bản thân đang chạy về phía cô, nắm lấy tay cô và hôn lên đôi môi đó, biết rằng nó là dành cho cô,Isabelle dũng cảm và tài giỏi của cậu, xua đi cơn lốc của tình yêu và hạnh phúc, nhưng cậu thấy nó như qua ô cửa kính, như là nhìn vào một thứ gì đó mà cậu chỉ có thể nhìn mà không thể chạm đến.
Simon cảm thấy một cơn đau bỏng cháy chạy dọc cơ thể, không chỉ qua lồng ngực, như thể cậu vừa bị sét đánh. Nhưng cậu phải nói điều này.
"Mình không phải bạn trai cậu, Isabelle." Cậu nói.
Cô trở nên trắng bệch. Simon cảm thấy sợ hãi bởi những ngôn từ tệ hại trào ra khỏi miệng.
"Ý mình là, mình không thể trở thành bạn trai cậu, Isabelle," Cậu nói. "Mình không phải anh ta... người đã từng là bạn trai cậu. Người con trai mà cậu muốn."
Cậu suýt nữa nói: mình ước mình có thể. Cậu đã từng ước như thế. Đó là lí do vì sao cậu đến Học viện, để học trở thành con người mà tất cả mọi người muốn. Cậu muốn được như vậy, trở lại thành một anh hùng tuyệt vời như trong trò chơi hay phim ảnh. Lúc đầu cậu rất chắc chắn đây là điều cậu muốn.
Ngoại trừ việc ước mình có thể trở thành người con trai ấy đồng nghĩa với việc ước rằng con người bây giờ của cậu sẽ biến mất: một thằng con trai bình thường, hạnh phúc chơi trong ban nhạc, người vẫn có thể yêu mẹ mình, người không phải thức dậy trong những lúc tối tăm, lạnh lẽo nhất của buổi đêm vì khóc lóc cho người bạn đã chết.
Và cậu không biết liệu mình có thể trở thành con người mà cô muốn, liệu cậu có muốn hay không.
"Cậu nhớ tất cả mọi thứ, và mình... không nhớ hết." Simon tiếp tục. " Mình tổn thương cậu khi mình không cố ý, và mình nghĩ mình có thể đến Học viện và trở nên tốt hơn, nhưng mọi việc không được tốt cho lắm. Cả cuộc chơi đã thay đổi. Kĩ năng của mình tụt lùi và độ khó thì lại tăng lên đến mức không thể làm được..."
"Simon," Isabelle cắt ngang, "Cậu đang nói như dở hơi vậy."
Cô nói gần như âu yếm, nhưng điều đó càng làm Simon buồn thêm. "Và mình không biết trở thành một ma cà rồng uyển chuyển và quyến rũ cho cậu như thế nào cả."
Cái miệng hoàn hảo của Isabelle cong lên như vầng trăng khuyết trên khuôn mặt nhợt nhạt. "Cậu chưa bao giờ uyển chuyển cả, Simon."
"Ồ," Simon nói. "Cảm ơn Chúa. Mình biết là cậu đã có rất nhiều bạn trai. Mình nhớ là có cả tiên và..." Một mảnh kí ức lóe lên không đúng lúc " chúa tể Montgomery? Cậu hẹn hò với cả thành viên hoàng tộc à? Làm sao mình có thể đấu lại chứ?"
Isabelle vẫn nhìn trìu mến, nhưng nó đã nhạt đi với sự kiên nhẫn rộng lượng. "Cậu là chúa tể Montgomery, Simon!"
"Mình không hiểu," Simon nói. "Khi cậu làm ma cà rồng, cậu có được cho một danh hiệu không?"
Có lẽ điều đó có ý nghĩa. Ma cà rồng có vẻ quý tộc.
Isabelle chạm tay lên lông mày. Đó dường như là điệu bộ thể hiện sự mệt mỏi khinh thường, như là Isabelle đã mệt mỏi với tất cả việc này, nhưng Simon thấy cách mà đôi mắt cô nhắm lại, như thể cô không thể nhìn vào cậu khi nói. "Đó chỉ là trò đùa giữa cậu và mình thôi mà Simon."
Simon mệt mỏi vì tất cả việc này: một phần biết cô rất rõ trong khi những phần còn lại thì không nhớ gì cả, biết rằng cậu không phải là điều cô muốn.
"Không," Cậu nói. "Đó chỉ là trò đùa giữa cậu và anh ta mà thôi."
"Cậu là anh ấy mà, Simon!"
"Mình không phải," Simon nói. "Mình không biết như thế nào để trở thành cậu ta, đó là điều mà mình nhận ra trong khoảng thời gian này. Mình đã từng nghĩ mình có thể học để trở thành người đó nhưng từ khi đến Học viện, mình nhận ra rằng mình không thể. Mình không thể trải nghiệm tất cả mọi thứ chúng ta đã làm một lần nữa. Mình sẽ không bao giờ trở thành người con trai đã làm tất cả những điều đó. Mình sẽ làm những điều khác. Mình sẽ trở thành một người khác."
"Một khi cậu Tiến cấp, cậu sẽ lấy lại được tất cả những kí ức của cậu!"
"Nếu mình Tiến cấp thì sẽ mất hai năm. Mình không thể trở thành con người cũ trong hai năm, kể cả khi mình có lại được kí ức bởi vì sẽ có rất nhiều những kí ức khác. Cậu cũng sẽ không còn là con người cũ. Mình biết cậu tin tưởng vào mình mà Isabelle, mình biết cậu tin vì cậu... cậu quan tâm đến chàng trai đó. Điều đó hơn những gì mình có thể cho cậu thấy. Nhưng, Isabelle, Isabelle, điều đó không công bằng khi lợi dụng lòng tin của cậu, không công bằng khi cứ để cậu chờ đợi chàng trai đó trong khi cậu ta không bao giờ quay lại."
Isabelle khoanh tay lại, ngón tay vần vò chiếc áo khoác nhung sẫm màu mận như thể cô đang cố làm mình thoải mái. "Không có gì là không công bằng cả. Điều không công bằng là một phần của cậu bị lấy đi, là cậu bị tách xa khỏi mình. Mình rất tức giận đấy Simon."
Simon bước về phía trước một bước, nắm lấy một tay của cô và gỡ tay cô ra khỏi cái áo. Cậu không ôm cô trong vòng tay mình nhưng cậu đứng cách cô chỉ một chút, hai bàn tay nắm lấy nhau. Đôi môi run run của cô lấp lánh, và cả lông mi nữa. Cậu không biết liệu có phải Isabelle mạnh mẽ đang khóc hay là do mascara lấp lánh. Cậu chỉ biết rằng cô tỏa sáng như là chòm sao trong hình hài một người con gái.
"Isabelle," Cậu nói. "Isabelle."
Cô ấy chính là cô ấy, còn cậu lại hầu như không biết mình là ai.
"Cậu biết vì sao cậu ở đây không?" cô hỏi.
Cậu chỉ nhìn cô. Câu hỏi đó mang rất nhiều ý nghĩa và có rất nhiều cách để trả lời.
"Ý mình là ở Học viện này," Cô nói. "Cậu có biết vì sao cậu muốn trở thành một thợ săn bóng tối?"
Cậu ngập ngừng. "Mình muốn trở thành con người đó một lần nữa." Cậu nói. "Người anh hùng mà tất cả các cậu nhớ... và nơi này có vẻ như là trường đào tạo anh hùng."
"Không phải." Isabelle dứt khoát. "Đây là trường đào tạo thợ săn bóng tối. Và ờ, mình nghĩ đó là một việc khá hay, và, mình nghĩ bảo vệ thế giới khá là lớn lao. Nhưng có những thợ săn bóng tối hèn nhát, xấu xa và đáng thất vọng. Nếu cậu muốn tốt nghiệp Học viện, cậu phải tìm ra vì sao cậu lại muốn trở thành thợ săn bóng tối và điều đó có ý nghĩa gì với cậu, Simon. Không phải chỉ vì muốn mình trở nên đặc biệt."
Cậu nhăn nhó, nhưng đó là sự thật. "Cậu nói đúng. Mình không biết. Mình biết rằng mình muốn ở đây. Mình biết mình cần phải ở đây. Tin mình đi, nếu cậu mà thấy phòng tắm, cậu sẽ không dễ dàng quyết định đâu."
Cậu nhìn cô bối rối.
"Nhưng," Cậu nói. "Mình không biết vì sao. Mình không hiểu bản thân mình đủ. Mình biết những điều mình đã nói với cậu, đầu tiên, và mình biết điều cậu muốn. Đó là mình trở thành con người trước kia. Mình đã rất sai và mình xin lỗi."
"Xin lỗi?" Isabelle hỏi. "Cậu biết vấn đề lớn đối với mình khi đến đây, trở thành con ngốc trước mặt mọi người là gì không? Cậu có biết... tất nhiên là không rồi. Cậu không muốn mình tin cậu? Cậu không muốn mình chọn cậu?"
Isabelle hất tay ra khỏi cậu và quay mặt đi như khi cô làm trong vườn ở Học viện, nhà của cô. Lần này cậu biết đó chắc chắn là lỗi của cậu.
Cô bỏ đi sau khi nói:
"Làm theo cách của cậu đi, Simon Lewis. Mình thì không."
*
Simon cảm thấy quá chán nản sau khi Isabelle đi- sau khi cậu đẩy cô ra xa- đến nỗi cậu không cậu nghĩ rằng cậu có thể rời khỏi chiếc giường nhỏ của mình một lần nữa. Cậu nằm đấy, lắng nghe George lầm bầm và kì cọ những bức tường. Anh chàng đã loại bỏ được lượng chất nhờn đáng ấn tượng.
Simon rút đến nơi mà cậu tin rằng không ai có thể tìm ra mình. Cậu ngồi trong phòng tắm. Đá lát tường nứt vỡ; có gì đó đen tối ở một trong mấy nhà vệ sinh. Simon mong rằng đó chỉ là kết quả của việc mọi người đổ súp đi.
Cậu có nửa tiếng yên bình trong nhà tắm, một mình với mấy nhà vệ sinh kinh khủng cho đến khi George nhìn qua cánh cửa.
"Này anh bạn," George nói. "Đừng có dùng nhà tắm đấy. Tôi không thể nào nhấn mạnh điều đó đủ đâu."
"Tôi không định sử dụng nhà tắm." Simon ủ rũ nói. "Tôi đang rối tung lên đây, nhưng tôi không phải thằng đần. Tôi chỉ muốn ở một mình và ngẫm nghĩ những điều sầu não. Cậu muốn biết một bí mật không?"
George im lặng một lúc. "Nếu cậu muốn nói. Cậu không phải làm như thế. Tất cả chúng ta đều có những bí mật."
"Tôi cố gắng rời xa người con gái tuyệt vời nhất tôi từng gặp vì tôi là một kẻ thất bại khi cố gắng trở lại làm bản thân. Đây là bí mật của tôi: tôi muốn trở thành một anh hùng, nhưng tôi không phải là duy nhất. Mọi người nghĩ tôi là một chiến binh tuyệt vời, người có thể triệu hồi thiên thần, giải cứu thợ săn bóng tối và cả thế giới, nhưng đó là một trò đùa. Tôi còn không thể nhớ mình đã làm gì. Tôi không thể tưởng tượng ra mình đã làm nó như thế nào. Tôi không hề đặc biệt, sẽ không ai bị lừa gạt quá lâu, và tôi còn không cả biết mình đang làm gì ở đây. Vậy, cậu có bí mật nào hơn thế này không?"
Có tiếng ồng ộc từ một trong mấy cái nhà vệ sinh. Simon thậm chí còn không nhìn về phía đó. Cậu không có hứng thú xem xét tiếng động đó.
"Tôi không phải là một thợ săn bóng tối." George nói dồn dập.
Ngồi trên sàn phòng tắm không phải là một cách hay để bật mí những điều kì lạ. Simon nhăn mày. "Cậu không phải người nhà Lovelace sao?"
"Không, tôi đúng là người nhà Lovelace." Giọng nói nhẹ nhàng thường ngày của George bỗng trở nên nghiêm nghị. "Nhưng tôi không phải một thợ săn bóng tối. Tôi được nhận nuôi. Những thợ săn bóng tối đến chiêu mộ tôi không thể nào nghĩ đến điều đó...về việc những người mang dòng máu thợ săn bóng tối lại muốn một đứa trẻ người phàm, cho họ tên của thợ săn bóng tối và nghĩ họ như con đẻ của mình. Tôi luôn định nói ra sự thật nhưng tôi nhận ra rằng nó sẽ dễ dàng hơn khi tôi đến đây... ít rắc rối để quyết định cho tôi ở lại hơn là nhận ra liệu họ có muốn mang tôi đi. Và rồi tôi gặp những người khác, bắt đầu khóa học và nhận ra mình có thể bắt nhịp cùng họ khá dễ dàng. Tôi thấy những điều họ nghĩ về người thường. Tôi nhận ra rằng sẽ chẳng làm sao nếu tôi giữ bí mật này, ở lại lớp ưu tú và trở thành những người như họ, trong một khoảnh khắc."
George đút tay vào túi và nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.
"Nhưng rồi tôi gặp cậu, cậu không có những năng lực đặc biệt và cậu đã làm được nhiều hơn tất cả bọn họ gộp lại. Cậu làm những điều lúc này, như chuyển xuống lớp người phàm khi cậu không phải, điều đó khiến tôi trở nên đàn ông và đến nói với hiệu trưởng rằng tôi là người phàm và bị chuyển đi. Cậu đã làm điều đó. Cái cách cậu như bây giờ, hiểu chứ? Vậy nên đừng nói về việc cậu là một kẻ thất bại vì cậu không theo lưng một kẻ thất bại đến một căn phòng đầy-chất-nhờn hay một nhà vệ sinh đầy-chất-nhờn, và tôi đã đi theo cậu." George dừng lại và tích cực nói. " Và tôi rất thích khi chỉnh sửa lại cụm từ của câu nói trước, vì nói nghe quá tệ nhưng tôi chắc chắn là như thế."
"Tôi sẽ giữ tinh thần đó," Simon nói. "Và tôi... tôi rất vui khi cậu kể với tôi. Tôi đã mong chờ một người phàm cùng phòng tuyệt vời từ lúc đầu."