"Ừ, chắc hẳn cậu ấy đã nhắc đến tôi." Jon nói.
"Tôi không nhớ điều đó..." Simon nói. "Nhưng tôi bị mất kí ức do quỷ. Đó là lí do."
Jon gật đầu và nhún vai. "Phải, anh chàng rỗi việc. Cậu ấy có thể đã nhắc đến tôi và cậu quên mất do quỷ. Không phải khoe khoang nhưng Jace và tôi khá thân thiết."
"Mình ước được thân thiết với Jace Herondale," Julie nói "anh ấy thật quyến rũ."
"Anh ta xảo quyệt hơn con cáo trong hang trong ngày đi săn."* Beatriz mơ màng nói.
Nguyên văn:"Heis foxier than a fox fur in a fox hole on fox hunting day."
Cần sự trợ giúp từ các nhà hảo tâm!!
"Ai đây?" Jon hỏi, liếc mắt về phía George, người đang dựa lưng vào ghế một cách thích thú.
"Cậu nói một người là xảo quyệt à? Tôi là George Lovelace." George nói. "Tôi không xấu hổ khi nói ra họ mình vì tôi là một người đàn ông."
"Ồ, một người nhà Lovelace." Jon nhướn lông mày. "Cậu có thể ngồi với chúng tôi."
"Tôi phải nói rằng họ của tôi chưa bao giờ là điều đáng thất vọng." George nhấn mạnh. "Thợ săn bóng tối luôn tính toán."
"Vậy, cậu biết đấy," Julie nói. "Cậu có vẻ muốn giao du với những người cùng nhóm với mình."
"Cậu nói gì?" Simon hỏi.
"Có hai loại lớp ở học viện." Beatriz giải thích. "Một loại dành cho người thường, nơi học viện cho họ biết đầy đủ hơn về thế giới và dạy họ những kĩ năng căn bản cần thiết. Loại còn lại dành cho những đứa trẻ thợ săn bóng tối thực thụ, nơi chúng tôi nhận được một chương trình giảng dạy cao cấp hơn."
Julie cong môi. "Điều mà Beatriz nói là đúng, có lớp Ưu Tú và lớp Thấp Kém."
Simon nhìn họ, lòng chùng xuống. "Vậy... tôi sẽ ở lớp thấp hơn rồi."
"Không, Simon, không hề!" Jon kêu lên vẻ kích động. "Tất nhiên là không rồi."
"Nhưng mà tôi là người phàm." Simon nói.
"Cậu không phải là một người phàm bình thường, Simon." Julie nói. "Cậu là một người phàm đặc biệt. Điều đó có nghĩa là sẽ có trường hợp ngoại lệ."
"Nếu ai đó cố đưa cậu vào lớp thường, tôi sẽ nói với họ."Jon cao thượng nói. "Tất cả những ai là bạn của Jace Herondale đều là bạn của tôi."
Julie vỗ vào tay Simon. Simon nhìn chằm chằm vào bàn tay đó như thể đó không phải của cậu. Cậu không muốn bị sắp vào lớp của những kẻ thất bại nhưng cậu không thoải mái khi chắc rằng mình sẽ không bị như thế.
Nhưng cậu nghĩ cậu nhớ Isabelle, Jace và Alec thi thoảng nói vài điều về người thường. Isabelle, Jace và Alec không quá khó chịu. Đó chỉ là do cách họ được dạy dỗ: họ không có ý như họ thể hiện ra. Simon khá chắc chắn.
Beatriz, người mà Simon có thiện cảm ngay lần gặp đầu tiên, nghiêng người qua Julie và nói. "Cậu sẽ học được nhiều thứ hơn ở thế giới của cậu."
Cô nhìn cậu cười e thẹn. Simon không thể không cười đáp lễ.
"Vậy... tôi sẽ vào lớp Thấp Kém à?" George chậm rãi hỏi. "Tôi không biết gì về thợ săn bóng tối, cư dân thế giới ngầm hay quỷ."
"Ồ không." Jon nói. "Cậu là người nhà Lovelace. Cậu sẽ thấy mọi thứ thật dễ dàng với mình: điều đó nằm trong máu cậu rồi."
George cắn môi. "Nếu cậu nói vậy."
"Hầu hết các học viên ở học viện sẽ học ở lớp Ưu Tú." Beatriz vội vàng nói. "Các thành viên mới hầu hết đều giống cậu. Những thợ săn bóng tối sẽ tìm những người mang dòng máu thợ săn bóng tối bị thất lạc khắp thế giới."
"Vậy dòng máu thợ săn bóng tối sẽ quyết định việc ai sẽ được vào lớp Ưu Tú." George nói "Không dựa vào sự hiểu biết một chút nào."
"Điều đó rất công bằng." Julie chỉ rõ. "Hãy nhìn Simon. Tất nhiên là cậu ấy sẽ ở trong lớp Ưu Tú. Cậu ấy đã chứng tỏ bản thân mình xứng đáng."
"Simon đã cứu thế giới và phần còn lại được vào chỉ vì chúng tôi mang đúng họ sao?" George hỏi nhẹ nhàng. Anh chàng nháy mắt với Simon. "May mắn đấy, anh bạn."
Một sự im lặng khó chịu bao trùm bàn ăn nhưng Simon nghĩ không ai cảm thấy không thoải mái như cậu.
"Thi thoảng những người mang dòng máu thợ săn bóng tối bị sắp vào lớp Thấp Kém nếu họ tự làm nhục mình." Julie nói ngắn gọn. "Nhưng hầu hết là dành cho người phàm. Đó chính là cách mà học viện hoạt động trong quá khứ và cũng chính là cách hoạt động trong tương lai. Chúng ta sẽ lấy một số người phàm, những người có Tâm Nhãn hay có thể chất xuất sắc đầy hứa hẹn, vào học viện. Đó là một cơ hội ngàn vàng cho họ, một cơ hội để trở thành một điều gì đó hơn tất cả những gì họ từng mơ đến. Nhưng họ không thể nào đuổi kịp được thợ săn bóng tối thực thụ. Không có gì đáng hứa hẹn để mong chờ ở họ. Tất cả bọn họ sẽ không thể nào giống như Simon."
"Một số người thì không có năng khiếu." Jon cao giọng. "Một số không thể sống qua nổi lần Tiến Cấp."
Simon há mồm, nhưng trước khi cậu có thể hỏi điều gì sâu hơn thì bị ngắt lời bởi tiếng vỗ tay đơn lẻ.
"Hỡi các học viên thân mến, hiện tại và tương lai của thợ săn bóng tối." Dean Penhallow đứng lên khỏi ghế ngồi. "Chào mừng đến học viện thợ săn bóng tối! Thật là một vinh hạnh khi thấy các em ở đây tại buổi khai trường chính thức của Học viện, nơi chúng ta sẽ huấn luyện các thể hệ mới tuân thủ Luật do Thiên Thần tạo ra. Đó là một vinh dự khi được chọn đến đây và là sự vui mừng cho chúng ta khi có các em."
Simon nhìn quanh. Có khoảng hai trăm học sinh ở đây, cậu nghĩ, bị nhồi nhét xung quanh những chiếc bàn lung lay. Cậu để ý thấy có rất nhiều người còn rất trẻ, lôi thôi và cô độc. Cậu đồng cảm với họ ngay cả khi đang tự hỏi chính xác điều đang xảy ra với nước máy trong Học viện.
Không ai trông như thể họ cảm thấy vinh dự khi được ở đây. Simon lại lần nữa tự hỏi về cách chiêu mộ lính mới của thợ săn bóng tối. Julie nói như thể họ vô cùng cao quý, tìm kiến những gia đình thợ săn bóng tối thất lạc và mang đến cho người thường những cơ hội quý giá, nhưng một số những đứa trẻ ở đây trông chỉ tầm mười hai tuổi. Simon tưởng tượng cuộc đời mình sẽ như thế nào nếu sẵn sàng bỏ lại tất cả và đi giết quỷ tại tuổi mười hai.
"Có một số thiếu sót không thể lường trước trong hệ thống giáo viên nhưng ta chắc chắn chúng ta sẽ vẫn thành công với bộ giáo viên còn lại." Dean Penhallow tiếp tục. "Ta xin giới thiệu thầy Delaney Scarsbury, giáo viên luyện tập của các em."
Người đàn ông ngồi cạnh bà đứng dậy. Ông ta cho người ta cảm giác những cơ bắp của Jon Cartwright trông như những trái nho trong chùm nho, và ông ta có một cái bịt mắt như thiên thần ở trên ô cửa kính màu.
Simon chậm rãi quay về phía George và nhìn anh chàng, người mà cậu mong sẽ có cùng suy nghĩ với mình. Cậu nói không ra tiếng: Không thể nào.
George, người thực sự có cùng suy nghĩ với cậu, gật đầu và trả lời: Thợ săn bóng tối cướp biển!
"Tôi mong chờ đến lúc nghiền nát các anh chị thành bột và nặn các người thành những chiến binh dũng mãnh." Scarbure tuyên bố.
George và Simon trao nhau những câu nói thầm lặng.
Một cô gái ngồi ở bàn đằng sau Simon bắt đầu khóc. Cô trông có vẻ mới mười ba tuổi.
"Và đây là cô Catarina Loss, một pháp sư đáng mến sẽ dạy các em về... lịch sử và nhiều thứ khác!"
"Xin chào," Catarina Loss nói, với cái vẫy tay ngập ngừng của những ngón tay màu xanh, như thể cô vừa định vỗ tay mà không cần nhấc cả hai tay lên.
Bà hiệu trưởng tiếp tục nói. "Trong nhiều năm qua ở Học viện, vì những thợ săn bóng tối đến từ khắp nơi trên thế giới, mỗi ngày trong tuần chúng tôi sẽ phục vụ một món ăn ngon từ một quốc gia khác nhau. Chúng tôi chắc chắn sẽ giữ vững truyền thống đó! Nhưng phòng bếp đang trong tình trạng hư hỏng nhẹ, và bây giờ chúng tôi có..."
"Súp," Catarina dứt khoát. "Rất nhiều những thùng súp nâu đen. Thưởng thức đi mấy nhóc."
Dean Penhallow tiếp tục vỗ tay một mình. "Đúng,mọi người, hãy thưởng thức chúng. Và một lần nữa, chào mừng đến với Học viện."
Thật sự là không có cái gì được mang lên trừ những cái thùng kim loại to chứa đầy một loại súp đáng ngờ.
Simon xếp hàng để lấy đồ ăn và nhìn độ sâu của cái nồi đựng chất lỏng đen huyền đầy mỡ kia.
"Liệu có cá sấu Mĩ trong đây không?"
Simon cảm thấy kiệt sức và vẫn đói khi nằm bò trên giường đêm hôm đó. Cậu cố gắng tự cổ vũ bản thân nghĩ về cô gái gần đây đã leo lên giường như thế nào. Cô gái đầu tiên trèo lên giường cậu, cậu nghĩ, nhưng rồi kí ức lại trở về như mây mờ che mất mặt trăng, khiến cho cậu không còn chắc chắn. Cậu nhớ Clary đã ngủ trên giường mình khi họ còn nhỏ và trên đồ ngủ của hai người còn có in hình xe tải và ngựa con. Cậu nhớ mình đã hôn Clary và nó có vị như chanh tươi. Và cậu nhớ Isabelle, mái tóc đen chảy dài trên gối cậu, cổ cô ngay trước mắt, móng chân cô cọ vào chân cậu, như một bộ phim ma cà rồng gợi cảm có một chút móng chân. Một Simon khác không chỉ là anh hùng mà còn là một kẻ sát gái. Sát gái hơn Simon bây giờ nhiều.
Isabelle. Simon đọc tên cô không ra tiếng và ấn nó vào gối. Cậu tự nhủ không được nghĩ về cô, không phải khi cậu đang ở đâu đó trong Học viện. Không phải khi cậu đang bước trên con đường để trở nên tốt hơn, trở thành con người mà cô muốn.
Cậu xoay người nằm ngửa và nhìn lên trần nhà.
"Cậu còn thức à?" George nói thầm. "Tôi cũng vậy. Tôi lo rằng con thú túi đấy sẽ quay lại. Nó đến từ đâu, Simon? Nó đã đi đâu rồi?"