Chào Mừng Đến Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm

Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Simon nhớ được một thời gian ngắn ở Idris. Những tòa tháp, tù ngục, những khuôn mặt nghiêm nghị, máu trên những con phố, nhưng tất cả những thứ đó đều ở thành phố của Alicante.

Lúc này, cậu nhận ra mình đang ở ngoài thành phố. Cậu đứng giữa một vùng nông thôn tươi tốt, một bên là thung lũng, một bên là đồng cỏ. Không thể nhìn thấy thứ gì trong vòng mấy dặm quanh đây ngoại trừ cỏ xanh. Trên thảm cỏ màu xanh ngọc , ta có thể thấy những tinh thể lấp lánh xa xa cuối chân trời. Đó là Thành phố Pha Lê đang rực sáng dưới ánh mặt trời. Ở phía bên kia là màu ngọc lục bảo của khu rừng, lá cây bị che phủ trong bóng tối. Trên ngọn cây, lá gợn sóng lăn tăn trong làn gió trông nhưng những chiếc lông vũ màu xanh nhạt.

Catarina nhìn quanh rồi bước lên một bước, giờ cô đang đứng ở rìa thung lũng. Simon đi theo cô và theo mỗi bước chân, bóng tối lại được vén lên như là một tấm màn.

Bỗng Simon thấy một cái sân tập, trải dài trên vùng đất bị đào sâu xuống, có hàng rào xung quanh để phân ra nơi thợ săn bóng tối chạy, hay khắc quá sâu xuống mặt đất khiến Simon có thể nhìn thấy nó từ chỗ cậu đứng. Ở giữa mảnh đất, nơi trung tâm của khu rừng, nổi lên như một viên ngọc quý với tất cả những thứ còn lại làm nền, là một tòa nhà cao màu xám với những tháp canh và chóp nhọn. Simon đang nghĩ đến một thuật ngữ kiến trúc như "trụ tường" để miêu tả bằng cách nào khối đá có thể vừa đỡ được hình cánh chim nhạn vừa chống được mái nhà. Học viện có ô cửa sổ kính màu được đặt ngay ở giữa, thẫm lại vì năm tháng. Trên đó, vẫn có thể thấy được một thiên thần nắm lấy một thanh kiếm, thiên đường và khốc liệt.

"Chào mừng đến học viện thợ săn bóng tối." Catarina nói một cách nhẹ nhàng.

Họ bắt đầu xuống dốc cùng nhau. Bỗng giày thể thao của Simon trượt xuống phần đất mềm sụt lún của sườn dốc, Catarina phải túm chặt lấy áo khoác của Simon để câu không bị rơi xuống.

" Tôi mong rằng cậu mang vài đôi giày leo núi, chàng công tử thành phố"

"Tôi không mang một đôi nào cả." Simon nói. Cậu biết rằng những đồ cậu mang không hề phù hợp. Bản năng không khiến cậu đi sai đường nhưng nó cũng chẳng giúp ích được gì.

Catarina, người có lẽ khá thất vọng trước sự thiếu thông minh rõ ràng của Simon, im lặng khi họ đi dưới bóng râm của cành lá trong bóng tối xanh mờ tạo bởi hàng cây cho đến khi cây trở nên thưa hơn và ánh nắng tràn xuống qua những khe hở. Học viện thợ săn bóng tối dần dần hiện ra trước mắt họ. Đi đến gần hơn, Simon bắt đầu để ý thấy một số sai sót nhỏ của Học viện mà cậu đã không quan sát thấy khi cậu sợ hãi ở đằng xa. Một trong những tòa tháp cao, thon gọn đang nghiêng một góc đáng báo động. Có nhiều những tổ chim to ở vòm và những mạng nhện dài và dầy như những tấm rèm ở vài ô cửa sổ. Một ô kính của cửa sổ màu đã vỡ, để lại một khoảng trống đen đáng nhẽ ra là mắt vì thế trông thiên thần như chuyển sang nghề cướp biển.

Simon không cảm thấy thoải mái về những điều cậu quan sát được.

Có một số người đang đi ở phía trước học viện, dưới cái nhìn chằm chằm của thiên thần cướp biển. Một người phụ nữ với mái tóc vàng hồng, đằng sau là hai cô gái mà Simon nhận ra rằng đó là học viên của học viện. Họ trông có vẻ như bằng tuổi Simon.

Simon vụng về dẫm phải một cành cây làm nó gẫy tách dưới chân cậu khiến ba người phụ nữ quay lại nhìn. Người phụ nữ có mái tóc vàng hồng bất ngờ chạy về phía họ và ôm chầm lấy Catarina như thể cô là "người chị em màu xanh" thất lạc lâu ngày của mình.

Cô ta choàng vai Catarina, người đang vô cùng bối rối.

"Cô Loss, tạ ơn Thiên Thần, cô đến rồi," cô ta reo lên. "Mọi việc đều như một đống hỗn loạn, quá hỗn loạn!"

*

" Tôi không tin rằng mình có được... vinh hạnh đó." Catarina quan sát, với một sự ngập ngừng rõ rệt.

Người phụ nữ thu mình lại, thả Catarina ra và gật đầu khiến cho mái tóc sáng màu bay bay trên vai. "Tôi là Vivianne Penhallow. Tôi là, ờ, chủ nhiệm của học viện. Rất vui vì được gặp cô."

Cô ta có thể nói rất lịch sự nhưng cô còn quá trẻ để trở thành người đứng đầu mở lại học viện và chuẩn bị tất cả những điều mới cần thiết cho những học viên cần đào tạo cho lực lượng thợ săn bóng tối. Và lần nữa, Simon cho rằng đó là điều diễn ra khi bạn là anh em họ hàng với Quan Chấp Chính. Simon vẫn đang cố hiểu làm thế nào mà chính quyền thợ săn bóng rối và những gia đình thợ săn bóng tối làm việc cùng nhau. Họ dường như luôn liên quan đến nhau và điều đó rất khó hiểu.

" Có gì rắc rối thế, Dean Penhallow?"

"Ờ, thành thực mà nói, tuần phân công để đổi mới lại học viện rất là, ờ... 'không đủ hoang dã' có lẽ là từ diễn tả đúng nhất thời điểm đó," Dean Penhallow nói, lời nói của cô trào ra khỏi miệng "Và một số giáo viên, ờ...bỏ đi đột ngột. Tôi không tin rằng họ có ý định quay lại. Thậm chí có những người thông báo cho tôi về việc này bằng những ngôn từ rất nặng nề. Có một chuyện nhỏ là Học viện hơi lạnh lẽo , thực ra thì, chuyện đấy nhỏ hơn việc rằng toà nhà đang ở trạng thái khá tệ*. Hơn nữa, vấn đề đáng quan tâm lúc này là có rắc rối với nguồn cung cấp thức ăn"

Nguyên văn: Also, the Academy is a trifle chilly and, to be perfectly honest, more than a trifle structurally unsound.

Câu này team ko biết có dịch đúng ko, có đứa dịch như trên, có đứa lại dịch: "... thực ra thì, nó nghiêm trọng hơn những gì tôi vừa nói." Bạn nào tốt bụng ghế qua giúp với.

Catarina nhướn một bên lông mày màu ngà lên. "Có vấn đề gì với nguồn cung cấp thức ăn vậy ?"

" Chúng ta đã hết lương thực rồi."

"Đó đúng là một rắc rối đấy."

Đôi vai của vị trưởng học viện chùng xuống và lồng ngực xẹp đi như thể việc cáng đáng hết tất cả mọi thứ đã giam cầm cô trong một cái áo nịt ngực vô hình.

" Những cô gái đi cùng với tôi đây là hai trong những học sinh lớn tuổi xuất thân từ những gia đình thợ săn bóng tối tử tế, Julie Beauvale và Beatriz Velez Mendoza. Họ mới tới đây hôm qua và đã chứng minh bản thân mình là vô giá. Và đây chắc hẳn là Simon trẻ tuổi."

Bà nói và cười động viên cậu.

Simon hơi giật mình và không hiểu vì sao lại như thế cho đến khi cậu lờ mờ nhớ lại rằng rất ít thợ săn bóng tối lớn tuổi thể hiện sự thoải mái khi có một ma cà rồng ở quanh họ. Tất nhiên là bà không có lí do nào để ghét cậu khi mới gặp mặt. Thậm chí bà ta còn rất hăm hở khi gặp được Catarina, Simon nghĩ; có thể bà ta đang rất ổn hoặc bà ta chỉ vui vì có Catarina giúp đỡ.

"Rồi," Catarina nói. "thật là bất ngờ khi học viện bỏ trống sau một thập kỉ đầy biến động lại không hoạt động trơn tru sau vài tuần. Tốt nhất là cô hãy chỉ cho tôi những vấn đề tồi tề nhất. Tôi sẽ giúp sắp xếp lại chúng để những thợ săn bóng tối bé bỏng không làm gãy cái cổ nhỏ của mình."

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Catarina.

"Việc quan trọng bây giờ, ý tôi là," Catarina chợt nở nụ cười rạng rỡ. " một trong các cô gái có rảnh để dẫn Simon lên phòng cậu ta không?"

Cô ta có vẻ hào hứng khi đuổi được Simon đi. Vị pháp sư vô cùng không thích cậu. Simon không thể nghĩ ra mình đã làm gì với cô ta.

Vị trưởng học viện nhìn chăm chú vào Catarina một lúc lâu, rồi dời mắt ra chỗ khác.

"À, vâng, tất nhiên rồi. Julie, em có phiền không, hãy dẫn Simon đến kí túc xá."

Julie nhướn mày. " Thật sao?"

"Ừ, thật đấy. Phòng đầu tiên khi em đến chái nhà tây." Vị hiệu trưởng nói đầy gượng ép rồi quay lại với Catarina. "Cô Loss, một lần nữa tôi thấy vô cùng cảm kích khi cô đến đây. Cô có thể giúp ổn định lại một số việc lộn xộn được không?"

"Có một câu nói: Một cư dân thế giới ngầm có thể dọn sạch đống hỗn độn của thợ săn bóng tối." Catarina nhận xét.

"Tôi... chưa từng nghe câu nói đó." Viện trưởng Penhallow nói.

"Thật buồn cười." Catarina nói, giọng cô ta nhỏ dần khi họ đi xa "Các cư dân thế giới ngầm thường xuyên nói thế. Rất thường xuyên."

Simon bị bỏ rơi và nhìn chăm chú vào cô gái còn lại, Julie Beauvale. Cậu thích ngoại hình của cô gái kia hơn. Julie rất xinh đẹp, nhưng mặt, mũi và miệng của cô lại rộng đến kì lạ, tạo ra cho người khác ấn tượng rằng cả đầu cô đều nhíu lại phản đối.

"Cậu là Simon đúng không?" Cô hỏi và đôi môi đã mím lại càng mím hơn. "Đi theo tôi."

Cô gái quay đi, động tác của cô nhanh như một cái máy khoan. Simon chậm chạp đi theo cô qua ngưỡng cửa học viện vào một hội trường nơi âm thanh rất vang có mái nhà hình vòm. Cậu nghiêng đầu cố gắng tìm hiểu xem màu lục của trần nhà là do ánh sáng từ ô cửa sổ màu hay là do rêu.

"Hãy đi nhanh lên." giọng Julie vang lên từ một trong sáu cánh cửa nhỏ và tối đục ra trên bức tường đá. Chủ nhân của giọng nói đã biến mất và Simon chìm vào bóng tối phía sau cô.

Trong bóng tối xuất hiện một cầu thang đá mập mờ đẫn đến một hành lang đá cũng mập mờ không kém. Gần như không có chút ánh sáng nào ở đây vì cửa sổ là những cái khe nhỏ trên đá. Simon nhớ rằng đã từng đọc về những cửa sổ như thế này. Chúng được tạo ra để không ai có thể bắn được ta nhưng bản thân lại có thể bắn tên vào người khác.

Julie dẫn cậu đi xuống một hành lang, một cái nữa, lên một đợt cầu thang, xuống một hành lang khác để đến một căn phòng nhỏ hình tròn. Nó ổn cho một sự thay đổi nhưng lại dẫn đến một con đường khác. Tất cả mọi thứ: bóng tối, đá ngay bên cạnh, mùi hương ngồ ngộ kết hợp với tất cả những hành lang khiến Simon nghĩ đến từ "thăm mộ". Cậu đã cố không nghĩ đến từ đó nhưng nó vẫn hiện ra.

"Vậy cậu là thợ săn quỷ." Simon nói, sốc lại cái túi trên vai và vội vã đi theo Julie. "Nó như thế nào vậy?"

"Thợ săn bóng tối, và đó là điều cậu đang ở đây để học" cô nói với cậu và rồi dừng lại ở một trong rất nhiều cánh cửa, làm từ gỗ sồi được nhuộm màu với phụ kiện bằng sắt đen. Tay nắm của cánh cửa hình như được khắc hình cánh thiên thần. Cô nắm lấy tay nắm cửa. Simon nhìn thấy nó hẳn phải bị vặn rất nhiều lần trong hàng thế kỉ qua vì mọi chi tiết của cánh thiên thần gần như đã bị mài mòn hết.

Bên trong là một căn phòng đá nhỏ, chứa hai chiếc giường chật chội- một cái vali để mở trên cái giường chân gỗ được khắc hình, ô cửa sổ hình kim cương bị bụi che mờ và một cái tủ lớn nghiêng về một bên như thể mất một cái chân.

Có một cậu con trai ở trong và đang đứng trên cái ghế đẩu. Cậu ta chầm chậm quay vòng trên cái ghế để đối mặt với họ và nhìn xuống từ trên cao như thể cậu là một bức tượng ở chân tường.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.