Hiến Đăng Sứ

Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bên kia hanh phúc[1]

❊ ❊ ❊

Bên kia hanh phúc[1]

Người đàn ông nhìn thấy chiếc máy bay chiến đấu xoay vòng rồi rơi xuống như một chiếc lá. Dù không còn ở vùng đất này nữa, nhưng vì vẫn còn quyến luyến vườn rau nho nhỏ mà mình đã chăm sóc trong nhiều năm, nên anh mới cất công đi tàu điện đến chăm sóc nó.

Bàn tay anh đưa ra định ngắt lấy quả dưa chuột ốm ốm, cong cong bỗng nhiên khựng lại. Chiếc máy bay đã biến mất sau quả đồi có hình dáng như lưng lạc đà. Có thể nó đã rơi xuống biển, song từ vị trí của người đàn ông đang đứng thì không thể nhìn thấy biển. Thời điểm người đàn ông vào tiểu học, quả đồi là khu vực cấm người ra vào, kể từ đó, không thể đi thẳng từ làng ra biển. Ở đó không có bãi tắm biển hay cảng cá, mà chỉ là một tòa nhà được xây dựng trên một khu đất bê tông to được mở rộng diện tích do lấp biển, tòa nhà này có hình dáng trông như núi Phú Sĩ bị cắt bỏ phần trên từ trạm dừng số 5 trở lên. Đó là con quái vật có làn da trơn láng mịn màng nhưng cất giấu bên trong tám ngàn chiếc gai nhọn. Thời niên thiếu, người đàn ông đã ý thức rằng có tòa nhà như vậy tồn tại, tuy vậy không biết từ lúc nào anh đã quên bẵng đi. Bây giờ, ký ức đó như bỗng bừng tỉnh sau một cơn hôn mê dài, nhưng không kịp nữa rồi. Cùng với tiếng nổ xé toạc màng nhĩ, não của người đàn ông cũng bị tan chảy và biến mất.

Người phi công rất ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của một công trình kiến trúc khổng lồ phía trên đầu, rồi anh liền nhận ra: “À, hóa ra tòa nhà đó không phải ở trên đầu mà ở phía dưới. Mình đang bị lộn ngược và rơi xuống” Anh có cảm giác như một tai nạn xảy ra với người khác, nền không thể hoảng hốt. Sau đó, thời gian dần trôi qua một cách chậm chạp, thời gian còn lại chắc chắn ngắn hơn một giây, vậy mà anh cũng có thể sử dụng nhiều từ ngữ để suy nghĩ. “Trông như là nhà máy quân nhu. Ở nơi như thế này sao lại có nhà máy sản xuất quân nhu nhỉ? Ngày xưa, có thể những thiếu niên người Nhật trong đội cảm tử Thần Phong Kamikaze[2] cũng cảm nhận được thời gian trôi qua chậm như thế này khi máy bay của họ đang trên đà lao xuống. Nhưng bản thân mình chẳng có lý do gì để tiến hành vụ khủng bố đánh bom tự sát cả. Đây chỉ đơn thuần là một tai nạn. Do chim én bay vào trong động cơ khiến cánh quạt ngưng hoạt động. Đúng là một cách chết ngớ ngẩn. Nếu biết thế này thà không vào quân đội, cứ sống nhàn nhã từng ngày trong viện an dưỡng thì tốt biết mấy. Tại sao mình lại không thể chấp nhận việc hệ hô hấp yếu là niềm hạnh phúc của chính mình nhỉ? Cũng chỉ vì cứ muốn phải làm một công việc nào đó nguy hiểm, thật nam tính để rồi lại đâm vào cái nhà máy vớ vẩn tại một quốc đảo ở châu Á nhàm chán chẳng liên quan gì đến mình rồi chết, quá ư là ngớ ngẩn đến mức không còn hứng để cười cho số phận của mình. Đúng là quá vô nghĩa.

Tòa nhà mà cậu phi công 18 tuổi đã nghĩ là nhà máy đó chính là lò phát điện hạt nhân vừa được tái vận hành một tháng trước. Trên báo có đăng tin: “Được sự hỗ trợ từ một công ty hàng đầu của Pháp, cùng với việc sử dụng các kỹ thuật tân tiến nhất, sau nhiều lần kiểm tra tính an toàn, cũng như nhận được sự tán đồng của người dân trong khu vực, cuối cùng nhà máy đã thành công trong việc tái vận hành”. Thực tế, họ không hề nói rõ rằng đã nhận được sự tán đồng của ai cụ thể. Bởi lẽ, người dân sống ở khu vực đó chỉ còn có mỗi một người tên Yamano Sachio – vốn là nhà thơ, cũng đã phản đối việc tái vận hành này. Còn những gia đình khác đã lần lượt rời khỏi vùng đất này vì mệt mỏi với lý do vận động phản đối việc tái vận hành nhà máy điện hạt nhân khiến cho nội bộ gia đình lục đục.

Ba tháng trước, hội nghị quốc tế liên quan đến tính an toàn của việc tái vận hành nhà máy điện hạt nhân ở Nhật Bản đột ngột được tổ chức tại Paris. Hội nghị đã đưa ra kết luận: “Việc tái vận hành nhà máy điện hạt nhân, nếu không xảy ra những vấn đề ngoài dự tính, thì tuyệt đối an toàn” Những chuyên gia tham gia hội nghị đã được tuyển chọn từ hai mươi hai quốc gia có xung đột lợi ích nên khó có khả năng tất cả họ đã bị mua chuộc. Thế nhưng, cũng không thể vì lý do đó mà nói rằng kết quả đạt được tại hội nghị mang tính khách quan và khoa học. Nền chính trị gần đây hoạt động không liên quan đến ý chí cá nhân, vậy nên không còn cảnh tham ô xưa cũ, theo kiểu các chính trị gia, học giả và giới tài chính vừa nhâm nhi món ăn cao cấp ở nhà hàng vừa thì thầm to nhỏ với nhau. Lý do là các loài cá cao cấp không còn đánh bắt được, và thêm nữa bà chủ của một nhà hàng kiểu Nhật nọ đã bị bắt với tội danh làm gián điệp nên người ta nghi ngờ tính an toàn ở các cửa hàng kiểu này. Thay vào đó, một cơ chế kinh tế thế giới mới đã được hình thành bằng cách giữa não và não sẽ phát ra tín hiệu không thể nhìn thấy bằng mắt thường, và một cách vô thức, nó sẽ được một số người cụ thể đồng ý, trong tài khoản của những người đã đồng ý đó, một số tiền tự động được chuyển vào. Hiện nay, cả các nhà sinh vật học lẫn học giả kinh tế chưa thể chứng thực thành công cơ chế tham nhũng mới này, thế nhưng có nhiều người, đặc biệt là trong giới thi sĩ phần nào cảm nhận được như thế.

Những chuyên gia khi được các phóng viên với cặp mắt sắc bén chĩa micro giống như cây dùi cui trước mặt đã trả lời ngay: “Trừ khi có điều gì ngoài dự tính xảy ra, còn không thì tuyệt đối an toàn. Máy bay xảy ra sự cố đã rơi xuống ngay trên lò hạt nhân. Chuyện này đúng là tai nạn ngoài dự tính một cách điển hình. Vì chiến tranh thường hay xảy ra, nếu chiến tranh xảy ra, không thể nói máy bay chiến đấu rơi là sự cố ngoài dự tính được, nhưng trường hợp này không phải là sự cố xảy ra trong chiến tranh. Trong thời bình, binh lính cũng cần phải ăn uống, và chiếc máy bay quân sự vận chuyển lương thực đặc biệt chỉ có ở Mỹ gặp trục trặc và rơi xuống. Việc phân biệt máy bay chiến đấu và máy bay vận tải đã được bãi bỏ theo chủ trương của quân đội, nhưng nói theo tiêu chuẩn cũ ngày xưa, đây là máy bay chiến đấu. Tuy nhiên, nguyên nhân của tai nạn có thực sự là do một con chim én bị cuốn vào động cơ không, hay vì một nguyên nhân nào khác, đến nay vẫn không rõ lắm. Hàng hóa được vận chuyển trên các chuyến bay này là lương thực của quân đội, song do có sự tình nào đó nên chỉ duy nhất chiếc máy bay này chất các loại bom kiểu mới để làm mẫu mà lý ra sẽ được vận chuyển theo hình thức khác.

Viên phi công điều khiển chiếc máy bay này sinh ra tại bang New Jersey, anh đã được một tiểu thuyết gia ưu tú nổi tiếng nào đó khổ công nhào nặn thành một thanh niên trẻ trung đầy sức khỏe với “tính cách đơn giản như bao người khác”. Nhờ đó, anh trở thành một phi công kiểu mẫu. Bản thân người thanh niên dĩ nhiên đã không nhận ra điều này. Ngày hôm đó, anh điều khiển chiếc máy bay trong điều kiện tình hình sức khỏe tốt và thời tiết đẹp.

Xác suất xảy ra những sự cố ngoài dự tính là rất cao. Chỉ cần nhìn lại khoảng một trăm năm trong quá khứ thôi, mặc dù không có chiến tranh, nhưng tai nạn máy bay quân sự bị rơi rất nhiều. Tuy vậy cũng có cái may mắn là hầu như những máy bay gặp nạn đó chỉ rơi trong núi, hoặc một góc cánh đồng nào đó nên tổn thất nhỏ. Dân cư trong vùng xua đuổi mối nghi hoặc u ám “Chẳng may rơi ngay nhà mình thì sao?” như mấy con ruồi nhặng xị bu quanh chiếc bánh kem ngon lành gọi là cuộc sống thường nhật, thế nhưng con ruồi tên mối nghi hoặc bị đuổi từ trong nhà lại bám vào đống phân màu nâu rơi vãi trên đường và khi có người đi ngang qua ngay đó, nó giật mình hóa thành mây đen bay lên. Thứ đáng sợ không phải con ruồi mà là đống phân màu nâu này. Đống phân lớn bằng cỡ sọ người thình lình xuất hiện trên đường đi ở thị trấn này, khi mà chó nhà lẫn chó hoang đều đã tuyệt chủng.

Không chỉ những chiếc máy bay chiến đấu đang trong quá trình huấn luyện mà thỉnh thoảng cả những chiếc máy bay dân dụng cũng bị rơi. Nguyên nhân là do phi công làm việc quá sức, ngủ gục trong lúc lái, và vong hồn của lính đặc công cho đến bây giờ vẫn còn lang thang trên bầu trời ám ảnh các phi công, khiến họ nhắm vào các tòa nhà cao to trong tầm nhìn ở dưới đất rồi đột ngột lao xuống. Đây không phải là trách nhiệm của phi công. Việc không cho họ ngủ đầy đủ là lỗi của hãng hàng không. Không một ai lên án các công ty hàng không đang hết sức cố gắng để sinh tồn trong sự cạnh tranh quốc tế khắc nghiệt. Vấn đề lớn nhất đó là vong linh của lính đặc công vẫn chưa được cho biết rằng Chiến tranh Thế giới thứ hai đã kết thúc từ lâu rồi.

Nguyên nhân khiến cho máy bay dân dụng rơi không chỉ do phi công làm việc quá sức. Có cả tai nạn xảy ra do chứng cuồng lái. Những thanh niên trẻ tuổi học thao tác lái máy bay trên mạng, thích thú với máy bay mô hình, một ngày nọ, họ không thể kìm chế lòng ham muốn được lái máy bay thật, vậy là họ trở thành không tặc trong chuyến bay dân dụng quốc nội, hoàn thành ước mơ trong nhiều năm đó là được nhào lộn trên không trung. May mắn không ai bị thương, nhưng những hành khách đi cùng chuyến bay toàn bộ đều bị đuổi việc và sẽ không bao giờ có thể kiếm việc được nữa. Hành khách không có tội gì mà phải bị phạt như vậy, quả là không thể lý giải được, thế nhưng điều này có thể là do bắt nguồn từ phong tục lâu đời – không phải chỉ người phạm tội mà cả nạn nhân đã vấy bẩn bởi tai nạn đó cần phải được loại trừ ra khỏi cộng đồng.

Từ đó, những thanh niên trẻ tuổi không nghề nghiệp quá đam mê điều khiển máy bay mô hình lần lượt bị bắt với lý do cướp máy bay bất thành. Sẽ rất phiền nếu những người bắt chước việc này tăng lên, nên những vụ án cướp máy bay bất thành này không được đưa tin.

Chín người phụ nữ trong nhóm bảo hộ môi trường tự nhiên đang tập thái cực quyền trên sân thượng của một tòa nhà ở Shinjuku, chợt nhìn thấy bầu trời như bị xé toạc bởi tiếng nổ, và từ phía rất xa, nơi bị xé toạc ra đó, bụi trắng rơi xuống như bão tuyết, những mái nhà phía xa kia lần lượt được phủ trắng xóa, họ vội vàng chạy vào văn phòng của mình nằm trong tòa nhà rồi tắm vòi sen. Những hành khách ngồi ghế phía cửa sổ trên chuyến bay chở khách hướng đến sân bay Haneda đang chuẩn bị đáp xuống, qua cửa sổ máy bay, đã tận mắt chứng kiến hai bánh xe lửa khổng lồ trồi lên từ mặt biển lăn vào đất liền, một chiếc hướng về phía nam quần đảo Nhật Bản, một đi về phía bắc tung đám bụi chết chóc xuống vùng biển Nhật Bản và Thái Bình Dương. Những cô cậu học sinh trung học đang hẹn hò và cùng ăn kem ở công viên Inokashira nghe tiếng nổ sát bên tai, khi nhìn lên trời, các em đã thấy một chiếc ô màu nâu khổng lồ che cả nửa bầu trời đang từ từ bung ra. Trong lúc leo núi Takao, nhóm người leo núi sống bằng lương hưu đã tận mắt chứng kiến con rồng màu cam và con rồng màu xanh lá cây đang cuộn mình trên chiếc giường mây. Ở Kiyosato, một họa sĩ chín mươi tuổi đã nhìn thấy cảnh tượng núi rừng bị rung chuyển bởi tiếng nổ, vách đá sụp đổ, những cây tuyết tùng bị lật tung rễ hướng lên trời, rồi tất cả đồng loạt yên lặng, và mãi lâu sau, ông đã vẽ lại quang cảnh ấy trên tranh sơn dầu. Ở Ibaraki, có cả đứa trẻ ở trong nhà nhìn thấy người chú vừa rời khỏi nhà để đi ra cánh đồng đậu phộng bị một làn bột trắng bao phủ, không thấy được gì trước mắt, cổ họng nghẹt cứng, ho liên tục, họ không dứt, thậm chí không thể ngất đi được vì họ, trong cơn đau như thể xương sườn bị xé toạc từng mảnh vì cơn ho dữ dội đó, ông ấy đã vùi mặt vào đống đất trước sân nhà và cứ thể biến thành đất.

Tuy nhiên, khoảng thời gian mà người ta chú ý tới quang cảnh tận mắt nhìn thấy kia chỉ vài giây, còn sau đó là cả một cuộc chiến của họ với những cơn đau do bỏng. Nếu nhìn bằng mắt, da thịt không biến đổi gì, nhưng cánh tay và bàn tay như bị xiên nướng đâm toạc đến tận xương, đau như bị nung liên tục trên lửa than. Đó là một kiểu bỏng kỳ lạ mà từ trước đến nay họ chưa từng trải qua. Rất lâu sau đó, theo như lời kể lại của những người nhờ bỏng nhẹ mà sống sót, ban đầu vết bỏng không nhìn thấy được bằng mắt thường, ngày ngày liên tục thiêu đốt tế bào từ bên trong, rồi chẳng mấy chốc nó biến đổi như buồng trứng cá ngâm trong ớt. May thay, trong số những loại thuốc Đông y được bào chế từ da rắn nước nướng có lịch sử ba ngàn năm, có loại thuốc có công dụng với kiểu bỏng này, những người bôi thuốc đó đã được cứu, nhưng cũng phải mất một thời gian dài để phần da đã chuyển sang màu đỏ tía sau đó trở lại như cũ và cơn đau khỏi hẳn.

Ngày hôm đó, hàng chục triệu người vươn hai tay ra trước, loạng choạng hướng về ao hồ và sông suối gần đó. Trên đường, dù cho giày dép bị tuột mất, họ cũng không nhận ra. Giẫm lên những mảnh kính cửa sổ rơi vỡ trên nền đất bằng đôi chân trần, họ vẫn không cảm nhận được sự đau đớn từ đôi bàn chân đầy máu đó, cứ chúi đầu về phía trước như con bò tót, suýt ngã nhào về phía trước nhưng họ cũng cố đi tìm nước. Giữa chừng, có nhiều người ngã sấp mặt như bị hút vào mặt đường, và cứ thế, họ nằm bất động như đang hôn lên nhựa đường. Hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng ô tô chạy trên đường. Sắt nóng lên, đến mức không thể sờ vào cửa ô tô. Xe buýt, xe điện cũng đều ngừng chạy. Bóng người tài xế bị thiêu cháy vẫn còn trên ghế lái.

Những người tìm đến được bờ sông cứ để nguyên quần áo như thế rồi lội bì bõm xuống nước. Có cả những người không còn chút sức lực nào ở phần hông, đùi, cứ thế bị dòng nước xô đẩy và bị đuối nước ở vũng nước nông.

Câu nói đang rất thịnh hành đúng vào thời điểm đó là “Để sinh tồn thì không phải chỉ có một cách”, bây giờ được nói ngược lại: “Để sinh tồn thì chỉ có một cách duy nhất”. Đó là phải rời khỏi Nhật Bản. Không thể sinh sống ở quần đảo này được nữa rồi. Cơn giận của con quái vật mang tên lò phóng xạ đầu bị bửa đôi, trong hàng ngàn năm tới, chắc vẫn sẽ tiếp tục thiêu đốt da thịt của những con người đến gần nó.

Người ta tiến đến bến cảng gần nhất theo bản năng. Những chiếc thuyền đang neo ở cảng, không chỉ thuyền chở khách mà còn có cả thuyền đánh cá và thuyền chở hàng, cũng chở cả những người da bị thiêu cháy đó hướng vào đại lục. Trong số những người dân sinh sống ở phía biển Nhật Bản, có một số người đến được đại lục khá sớm. Những người dân sống ở phía Thái Bình Dương, trải qua nhiều ngày lênh đênh trên con thuyền thiếu nước uống, thiếu thực phẩm và bị sóng gió vùi dập, khi tới được đại lục có những người ý thức đã mông lung, gần như không nhận thức được gì. Trên cabin lẫn trên boong tàu, những người trẻ tuổi liên tục nhìn chằm chằm vào màn hình của chiếc máy nhỏ đang cầm trên tay, nhưng ở đó chỉ có một sự tối tăm sâu thẳm.

Chiếc thuyền Yukiwakamaru xuất phát từ cảng Niigata đã chở lượng khách vượt quá nhiều so với số lượng người cho phép, hướng đến một cảng nọ ở Trung Quốc. Việc nhận được giấy phép nhập cảng khá nhanh là nhờ viên thuyền trưởng xuất thân từ Sadoshima, rất thông thạo tiếng Trung Quốc do thời sinh viên từng du học ở Hồng Kông. Mặc dù kết quả cuối cùng là không có chiếc thuyền nào của Nhật Bản không nhận được giấy phép nhập cảng, nhưng một số trường hợp mất rất nhiều thời gian vì phát sinh vấn đề mang tính quan liêu. Song song đó, nhiều tàu xin cập bến ở Nga, nhưng trong khi chưa nhận được hồi âm, đã nhận được phép cập bến của Trung Quốc. Thật ra, Nga cuối cùng cũng cho phép tất cả các tàu đến từ Nhật Bản được cập bến, tuy nhiên cách xử lý của họ rất chậm. Bởi vì bản thân ông Tổng thống của Nga đang đi câu cá giải trí ở đảo Sakhalin cũng bị phơi nhiễm và đang được chữa trị tại bệnh viện.

Trên cabin tàu, người ngồi chật cả mọi ngóc ngách. Những ai cảm thấy khó thở do bị nhồi nhét trong cabin, sau một hồi lưỡng lự, cũng đi ra boong tàu. Một khi đã đứng dậy, sẽ không còn chỗ để quay về. Dẫu là vậy đi nữa, nhưng nếu không đi ra hít thở không khí bên ngoài, chắc họ sẽ bị ngất đi mất. Trên boong tàu, cho dù có đứng ở đâu, làn gió lạnh như lưỡi dao mỏng cắt vào da. Sóng tuy không quá cao vẫn khiến cho họ cảm nhận một sức nặng đáng sợ như những tảng đá đen đang tan chảy.

Dưới cột buồm, những người đàn ông da rám nắng ngồi xếp bằng thành một vòng tròn đang sôi nổi thảo luận về vấn đề gì đó. Ở gần mui tàu, ba cô gái – mà chỉ vài giờ trước đây thôi đã bị bắt phải thay đổi từ những cô gái nổi loạn trở thành dân tị nạn ngồi xích lại gần nhau – cẩn thận chà đôi tay đã bị tróc sơn móng tay, hoặc nhiều lần vuốt mái tóc của mình với vẻ bất an.

Có một người đàn ông trong bộ vét quay lưng lại với mọi người ở góc boong tàu, dõi mắt ra biển. Đó là Sede Ikuo, cựu nghị sĩ Thượng nghị viện. Không biết dùng từ “cựu” ở đây có đúng hay không. Không phải Sede từ bỏ tư cách nghị sĩ Thượng nghị viện, nhưng trước mắt những cuộc họp Quốc hội sẽ không được tổ chức, và cũng không biết được quốc gia mà Quốc hội đó trực thuộc sẽ tồn tại đến khi nào. Tối đến, Sede khẽ gọi một thuyền viên đi ngang qua, hai người thì thầm giao dịch điều gì đó. Rồi sau đó, cả hai đi vào buồng máy, lúc đi ra, Sede mặc một bộ đồ lao động màu xám tro thay cho bộ vét, đội chiếc mũ lông màu xanh hải quân.

Thuyền rời khỏi cảng một lúc lâu, Sede vẫn ngồi cạnh quầy bán hàng ở trong cabin, với vẻ lơ đãng. Vài giờ sau, trên thuyền phát thông báo rằng chính phủ Trung Quốc sẽ tiếp nhận tất cả người tị nạn Nhật Bản bao gồm cả những ai không có hộ chiếu. Khi nghe được tin đó, trên gương mặt sắp kiệt sức của mọi người trên thuyền hé lên nụ cười nhẹ nhõm. Chỉ mình Sede là thở một cách khó nhọc, chạy như bay ra boong tàu với vẻ mặt tái mét.

Vài năm gần đây, Sede đã nhiều lần có những phát ngôn lăng mạ Trung Quốc. Anh đã hứng chịu nhiều chỉ trích về những phát ngôn đó cả trong nước lẫn nước ngoài. Việc này có lý do cá nhân. Những năm qua, Sede phải chịu đựng căn bệnh bất lực của đàn ông, thế nhưng một ngày nọ, tình cờ anh phát hiện một phương pháp để thoát khỏi căn bệnh này. Cho dù có chuyện gì đi nữa, anh cũng không muốn từ bỏ phương pháp này. Chính trị gia hay gì đi nữa, sao cũng kệ. Hay nói chính xác hơn, đến bây giờ anh mới nhận ra bản thân mình không quan tâm đến chính trị như thế. Thời trẻ anh muốn trở thành diễn viên điện ảnh, sau khi tốt nghiệp đại học, sau bốn lần thất bại liên tiếp khi đi thử giọng, anh đã tuyệt vọng rồi chìm mình trong men rượu ở quán bar, và bước vào con đường chính trị do bị dụ dỗ, điều đó thật sai lầm.

Một ngày nọ, có một buổi họp báo gây khó chịu như thường lệ, Sede, nghị sĩ của Thượng nghị viện đã bị một phóng viên thông minh, có khuôn mặt ngây thơ như sinh viên đại học gián tiếp chỉ trích những sai lầm trong chính sách ngoại giao của anh, và còn bị anh ta chất vấn về ý nghĩa của những phát ngôn gần đây liên quan đến vấn đề đó, tay phóng viên lần lượt chỉ trích từng vấn đề. Đối phương không chỉ có nhiều thông tin mà khả năng tư duy cũng rất tốt, lúc đó, như con chuột bị dồn vào đường cùng quay lại nhảy bổ cắn con mèo, Sede đã nói lời miệt thị Trung Quốc bằng những lý lẽ bất chợt nghĩ ra ngay khoảnh khắc đó. Khi nghe phát ngôn của Sede, tay phóng viên choáng váng không nói nên lời trước trình độ kiến thức rất thấp của anh. Những phóng viên khác đã bỏ chạy khỏi căn phòng đa năng của khách sạn được sử dụng làm hội trường buổi họp báo như tránh tà.

Sede rút lui vào phòng nghỉ, ngồi phịch xuống ghế, suy nghĩ làm thế nào để bào chữa cho lời nói hớ hênh vừa rồi. Anh định bắt chéo chân theo thói quen như mọi khi, nhưng không làm được. Hình như phần thân dưới của anh có sự thay đổi, Sede thử hít sâu, và hơi thóp cái bụng mỡ lại. Vào đúng giây phút đó, anh bỗng nhận ra mình đã giải quyết được vấn đề lo âu trong thời gian dài. Sede từ từ đưa bàn tay phải đang đặt trên đầu gối gần lại, rồi sờ vào bộ phận ấy. Không thể tin được. Sede đứng dậy, đi vội ra hành lang, và bị hút vào không gian có viết chữ “Nam”.

Ngày hôm đó, phát ngôn của Sede bị chỉ trích gay gắt, không chỉ từ đảng đối lập mà ngay cả trong đảng của mình, và từ người dân. Điện thoại reo liên tục, hộp email như muốn vỡ tung. Cứ ngỡ rằng vậy là sự nghiệp chính trị của Sede sẽ kết thúc, thế nhưng ngược lại, trong lần bầu cử tiếp đó, Sede nhận được nhiều số phiếu bầu mà trước giờ anh chưa từng có.

Chỉ cần nhớ lại lời nói khi đó của mình thôi, anh đã cảm thấy lạnh sống lưng, phần thân dưới lại nóng lên. Anh không ngờ mối lo về sự bất lực lại được giải phóng bằng cách như thế này. Không cách trị liệu nào đơn giản đến thế. Không tốn tiền, hơn nữa lại không sợ bị ai phát hiện bệnh tật của mình. Đúng rồi, đối với bản thân Sede, châu Á là người mẹ quá to lớn, quá mạnh mẽ và quá xinh đẹp. Hoặc nữa là người anh ưu tú cách khá xa tuổi đang cười nhạo mình, hoặc có thể là người bố nghiêm khắc kỳ vọng quá lớn. Cái gì cũng được. Tóm lại, nếu không ở tư thế chĩa dao vào cái gì đó to lớn đang áp bức, mình sẽ không thể trở thành đàn ông được. Sede vui mừng vì khúc mắc trong nhiều năm cuối cùng đã được giải đáp, ngay cả khi ngồi vào ghế sau của ô tô để đi làm, anh cũng không nhận ra mình đang bất giác mỉm cười, và vô tình ánh mắt anh gặp phải ánh mắt người tài xế đang nhăn mặt vì thấy kỳ lạ, anh húng hắng họ.

Năm sau đó, Sede nhận thấy có một đồng nghiệp ít tuổi hơn đã lén lấy trộm những phát ngôn của anh. Vì người đàn ông đó không được ai chú ý đến, nhìn gầy gò không chút xán lạn nên ban đầu anh không quan tâm lắm, nhưng sau đó anh ta thường xuyên xuất hiện trên tivi. Khi xem dáng vẻ của anh ta trên truyền hình, phần giữa mũi và môi trên hiện ra một cảm giác tự ti, tuy nhiên riêng ánh mắt lại phát ra tia sáng của dã tâm, trông rất khó nhìn, khiến Sede bất giác lảng mắt đi. Chắc chắn gã đàn ông này là kẻ hèn hạ, để thu hút được sự quan tâm của mọi người, việc gì hắn cũng dám làm. Nếu như sự quan tâm của truyền thông giảm đi, để thay đổi chủ đề, có lẽ hắn ta sẽ tấn công bằng cách đưa ra lời thú nhận gây sốc với lý do tại sao bản thân mình quan tâm đến việc phát ngôn những điều giống Sede cũng nên. Nếu như thế, đương nhiên sẽ có người cho rằng Sede cũng cùng lý do như thế nên mới nói năng khiêu khích Trung Quốc. Sede ngày càng lo lắng hơn. Sau khi buổi diễn thuyết kết thúc, nhận được những lời động viên của thính giả rằng “không sợ nước lớn, phát ngôn dũng cảm rất ra dáng đàn ông”, khi nghe chữ “ra dáng đàn ông”, anh toát mồ hôi lạnh.

Vì trong lòng Sede cứ dấy lên nỗi lo lắng mang tính cá nhân, cho nên đứng trên boong tàu suốt một thời gian, anh vẫn không cảm nhận được cái lạnh của gió biển thổi đến. Sau khi đến đại lục, nếu như chính phủ của đại quốc biết được chuyện bản thân mình – Sede là một chính trị gia – sẽ như thế nào? Nếu nói thật lý do ra, liệu họ có cười rồi tha thứ cho mình không? Hay bây giờ nhảy xuống biển có thể chết nhẹ nhàng chăng? Ánh đèn được lắp ở cột buồm phản chiếu trên mặt biển đen gợn sóng. Vì cả biển và cả thuyền đều lắc lư nên anh không thể tập trung suy nghĩ được. Sede chậm rãi quay lại phía sau, anh nhìn thấy vài cô cậu thanh niên đang dựa vào nhau ngủ. Tại sao trông họ lại hạnh phúc như vậy nhỉ? Mặc những bộ quần áo rẻ tiền, và ngay cả khi người cha bị sa thải khỏi công ty thầu phụ, ngay cả khi người mẹ chỉ kiếm được một ngàn yên mỗi giờ từ công việc bán thời gian, người chị là nhân viên hợp đồng đi nữa, họ vẫn không nghi ngờ về giá trị tồn tại của bản thân mình, từ trước giờ cũng chưa từng làm gì phạm tội, vẻ mặt xinh xắn, và sống một cuộc đời vui vẻ. Từ bây giờ, những người Nhật làm việc tự do, hay những kẻ ăn không ngồi rồi sẽ được đón tiếp nồng hậu với tư cách là người dân Trung Quốc mới, chắc chắn điều kiện sống của họ sẽ tốt hơn trước, và họ sẽ hoàn toàn quên đi sự tồn tại của đảo quốc mang tên “Nhật Bản” mà bản thân họ đã sinh sống từ trước đến nay. Vì họ còn trẻ, não còn linh hoạt nên có thể chỉ vài năm sau thôi, họ sẽ sống vui vẻ với ý thức tự giác rằng bản thân là “dân tộc thiểu số Nhật”, một yếu tố cấu thành của quốc gia đa dân tộc khổng lồ ở châu Á. Mà có thể như vậy cũng tốt. Thế nhưng, tại sao chỉ mỗi một mình mình lại phải chịu bản án tử hình? Điều bất công như thế liệu có thể tha thứ được không?

Sede nhìn mặt biển xanh thẳm với lòng thù hận, mặc dù anh hiểu rõ, biển không có trách nhiệm gì trong việc này. Con người gọi chủ thể không cần phải chịu trách nhiệm gì kia là “tự nhiên”.

Không biết tự lúc nào, Sede ngủ thiếp đi. Khi tỉnh giấc, cả hai tay anh bị quấn vào dây thừng như thể tự anh cột lấy mình và đang nằm co người như con tôm luộc trên boong tàu ướt đẫm. Vì xung quanh rất sáng nên anh hiểu rằng đêm đã tan. Vai lạnh, phía sau trán đau. Anh nghe thấy tiếng thảo luận sôi nổi của đám thanh niên nam nữ. Chắc chắn là tiếng Nhật vậy mà anh không hiểu được gì cả. Hay vì đây đã là Trung Quốc rồi nên thứ ngôn ngữ anh đang nghe bây giờ là tiếng Trung Quốc chăng? Anh định đứng dậy, nhưng không biết có phải cơ đùi đã bị thoái hóa sau một đêm hay không mà nó không đỡ nổi cơ thể nặng nề khiến anh loạng choạng. Mặt biển đã chuyển sang màu xanh ngọc bích, phía trước có thể thấy được một bến thuyền nhỏ. Bến thuyền nhỏ thế kia, liệu con thuyền to lớn này có cập bến được hay không, anh lo lắng quay đầu nhìn lại và nhận ra con thuyền mình đang đi này cũng nhỏ. Lúc lên thuyền, rõ ràng đây là một con thuyền rất to, tại sao lại trở thành con thuyền nhỏ như thế này nhỉ?

Trên bờ, những người đàn ông mặc đồng phục màu xanh đậm đang đứng xếp hàng thành một dãy, trái ngược với dự đoán của Sede, họ không trang bị súng. Những người đàn ông trong bộ đồng phục ân cần hướng dẫn từng người dân tị nạn Nhật Bản đang trên thuyền xuống vào bên trong một tòa nhà. Mặc dù trên khuôn mặt họ không nở nụ cười, nhưng bằng cử động của tay và vai họ thể hiện sự chào đón ấm áp dành cho những người tị nạn. Cơ thể Sede run lên, anh không thể đi bộ bình thường được. Tuy nhiên nếu không đi đứng điềm nhiên, có thể sẽ bị nghi ngờ đang giấu giếm điều gì đó cũng nên. Càng cố bước đi thật bình thường, anh lại càng khó bước đi hơn. Cuối cùng, anh cũng vào được trong tòa nhà. Qua lớp kính cửa sổ phía sau, có thể nhìn thấy các tòa nhà dân cư cao tầng san sát nhau ở phía xa. Chắc là họ đã xẻ đồi núi để xây dựng chung cư cao tầng. Vùng đất trên sườn núi bị cắt xẻ đó có màu đo đỏ, rõ ràng hệt như miệng của một vết thương mới. Liệu họ có cho mình vào sống trong các tòa nhà đó không nhỉ? Và trước mắt, liệu có thể bắt đầu một cuộc sống bình yên được hay không? Nếu như hoàn toàn không bị điều tra gì về quá khứ, và mọi người được nhận cái tên mới rồi có thể bắt đầu một công việc mới thì tốt biết dường nào. Trong đầu anh hiện lên từ “Người lao động” với cả sự khát khao mà trong cuộc đời anh từ trước đến nay hầu như chưa từng một lần sử dụng. Mình cũng muốn được đón nhận như một người lao động. Muốn nhận đồng lương giống như mọi người, nếu như được vùi trong đám đông với tư cách là người lao động thì sẽ hạnh phúc biết bao. Một cường quốc như thế này, việc đón nhận mấy triệu con người tị nạn từ một hòn đảo nhỏ có lẽ chẳng phải là sự kiện to tát gì. Vì vậy chắc truyền hình sẽ không đưa tin tức, dù sao chẳng bao lâu sau, việc này cũng sẽ bị quên lãng mà thôi. Nếu như chính phủ nghĩ rằng không cần thiết phải điều tra quá khứ của người tị nạn, mình mang ơn họ biết dường nào.

Sede rụt rè tiến đến gần bàn tiếp nhận. Ở đó có một nữ viên chức tầm trên dưới hai mươi tuổi đang ngồi. Mái tóc xõa ngang cằm khẽ đung đưa, hàng mi dày chạy dài trên đôi mắt ướt, và đôi môi không điểm son có màu dâu chín mọng căng bóng. Sede ngồi xuống ghế. Những ngón tay thon dài với móng tay màu hồng phớt đặt một tờ giấy trước mặt anh. Anh phải điền tên tuổi, ngày tháng năm sinh, nơi sinh, công việc đã làm từ trước đến nay và nguyện vọng muốn làm công việc gì sắp tới. Sede đã khai khống ba tuổi so với tuổi thật; về nghề nghiệp anh khai buôn bán lẻ, còn địa chỉ anh khai nơi mình sống lúc nhỏ. Tên thì anh điền tên của một phạm nhân trong cuốn tiểu thuyết trinh thám anh đọc hồi tuần rồi. Sau đó anh hối hận vì đã lỡ viết tên phạm nhân, lẽ ra anh nên viết tên của người đàn ông vô tội, thế sẽ tốt hơn.

Ngay lúc đọc câu hỏi “Anh/Chị có nguyện vọng chuyển đến sống ở liên bang Triều Tiên không?”, tay của Sede bắt đầu run lên. Để không bị phát hiện mình đang run, tay trái của anh nắm lấy bàn tay phải đang cầm viết rồi giấu cả hai tay xuống dưới bàn. Phải chăng đến sống ở liên bang Triều Tiên sẽ an toàn hơn so với ở lại Trung Quốc? Đất nước Triều Tiên sau khi thống nhất đã liên tục phát biểu với quốc tế rằng phương châm của chính phủ là xây dựng một đất nước không quan tâm đến quá khứ, hướng tới tương lai. Sede đã một lần có những phát ngôn tồi tệ về Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc, lúc đó anh cũng bị những đối thủ trong nước và người dân chỉ trích, nhưng đó đã là chuyện trong quá khứ, và cũng chỉ mỗi một lần đó rồi thôi. Bởi vì nói gì đi nữa, cho dù có ưu việt đến mức nào, nhưng đấy chỉ là một nước khá nhỏ nên anh hiểu được rằng nó không có công hiệu cho chứng bệnh liệt dương của mình. Chỉ khi anh đánh vào đại quốc, lần đầu tiên hoóc môn đàn ông trong anh mới tiết ra được. Chính vì thế, anh mới nhiều lần phỉ báng Trung Quốc, còn trong ký ức của mình, anh nhớ mình nói xấu về bán đảo Triều Tiên đúng một lần thôi. Với việc chỉ một lần lỡ lời đối với một nước đang muốn quên đi quá khứ, biết đâu họ có thể tha thứ cho. Mình sẽ đi liên bang Triều Tiên vậy. Nghĩ thế song anh không còn chút sức lực nào để đưa ra quyết định trọng đại dường này, vì lẽ đó ý thức của anh trở nên mơ hồ.

Do Sede dừng bút và cứ ngồi im như vậy nên nữ viên chức trẻ tuổi đã viết lên sổ ghi chép “Vấn đề?” rồi đưa cho anh xem. Sede đang đứng trước việc đưa ra lựa chọn sinh tử cho bản thân là phải suy nghĩ cẩn thận nơi mình sẽ sinh sống khi di dân, vậy mà anh lại bắt đầu suy nghĩ đến những việc vớ vẩn như “Nếu mình cưới cô gái trẻ người Trung Quốc này, khi muốn nói điều gì đó thì phải viết Hán tự ra giấy và đưa cho nhau xem như thế này sao?”. Có vẻ như khi bị dồn ép trước những quyết định khó khăn, não bộ của Sede đang cố trốn chạy khỏi con đường vất vả đó.

Với một người hoàn toàn không thể phát âm được tiếng Anh như Sede, việc từ bây giờ học để phát âm chính xác tiếng Trung Quốc là không thể. Tuy nhiên, trau dồi kỹ năng giao tiếp bằng cách viết ra chữ Hán là từ khóa như cô gái này đang làm thì anh có thể làm được. Có thể sẽ bị sai trong tiếng Trung Quốc, nhưng nếu như chỉ viết những câu như “Mấy giờ về nhà?”, “Cơm tối ngon”, “Tôi thích đậu tương”, chắc cô ấy sẽ hiểu, tóm lại bằng cách này để vợ chồng nói chuyện với nhau, cùng hướng đến một thế giới hòa bình có lẽ sẽ được. Thế nhưng, cho dù cuộc sống vợ chồng son có vui vẻ đến dường nào đi nữa, nếu như cảnh sát mật vụ phát hiện ra được những phát ngôn của mình trong quá khứ, một ngày nào đó có thể đột nhiên họ sẽ đến bắt mình đi và tử hình mình cũng nên. Như vậy, dẫu nhà tù như thế nào đi nữa, vì là Trung Quốc, nên thỉnh thoảng chắc họ cũng sẽ cho mình súp vi cá hay súp cua Thượng Hải, mà nếu vậy chi phí cũng sẽ tăng lên, những người không có giá trị như bản thân mình chắc chắn sẽ không được ăn cơm tù trong thời gian dài được. Chắc chỉ vài ngày sau đó họ sẽ thi hành án tử ngay thôi. Nếu như thế, người vợ trẻ khóc than. Cô ấy vẫn còn trẻ, sao lại ra nông nỗi này chứ? Sede bừng tỉnh, quay về với thực tại. Cô gái trước mặt anh, coi như anh không có câu hỏi nào, định tiếp tục tiến hành các thủ tục khác. Sede giật lấy tờ đơn và viết vào đó: “Có thể đến Triều Tiên tị nạn không?” Người phụ nữ từ nãy đến giờ chỉ một biểu cảm lạnh lùng trên gương mặt kiều diễm đột nhiên cười reo lên như chiếc chuông gió. Sede hoàn toàn không hiểu được lý do. Người phụ nữ lấy một tờ giấy mới và viết lên đó chữ “KHÔNG THỂ!” bằng nét chữ to đậm. Đối phương đã biết được điều gì đó. Sede nghĩ mình đang bị trêu đùa. Anh nổi da gà, cơ thể anh thu nhỏ lại dần dần về phía lỗ rốn ở chính giữa. Anh cảm nhận được mồ hôi trán rịn ra. Anh cứ cúi gằm, không thể nào ngẩng mặt lên được.

Ái Tiên dịch

❀ ❀ ❀

[1] Tựa gốc tiếng Nhật của Bên kia bờ hạnh phúc là “Higan (彼岸 - bỉ ngạn)”.

[2] Chỉ các cuộc tấn công cảm tử của phi công chiến đấu Nhật Bản chống tàu chiến của quân Đồng minh trong Chiến tranh Thế giới thứ hai.

Người dịch: Nguyễn Đỗ An Nhiên, Nguyễn Thị Ái Tiên
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.