Lại Thằng Nhóc Emil

Lượt đọc: 96 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thứ Ba, ngày mồng 10 tháng Tám, ngày Emil bỏ con ếch vào giỏ đồ ăn và sau đó gây chuyện kinh khủng đến nỗi hầu như không ai muốn nhắc chuyện đó nữa

❊ ❊ ❊

Thật ra bố Emil có thể khiến người khác hơi thương hại một chút. Trong khi thằng con hết thành công từ vụ làm ăn điên rồ này đến vụ làm ăn điên rồ khác thì ông bố lại phải trở về nhà từ phiên đấu giá với độc một con lợn nái. Và đêm nọ, con vật kinh khủng này đẻ một lèo mười một chú lợn con – điều mà không ai ngờ – rồi cắn chết luôn mười con. Thỉnh thoảng vẫn có những con lợn nái cắn chết con mình như thế. Chú lợn con thứ mười một lẽ ra cũng đã về chầu trời, nếu Emil không ra tay cứu kịp. Chẳng là đang nửa đêm thì Emil bị đau bụng nên phải ra sau nhà. Khi đi ngang chuồng lợn, nó nghe tiếng một con lợn con kêu cứu. Emil mở toang cửa chuồng và xộc vào đúng vào giây cuối cùng, và cũng trong chính giây cuối cùng ấy, nó giật con lợn con từ con lợn mẹ hung ác. Phải, đó đúng là một con lợn nái độc ác, nhưng liền đó con lợn này mắc một căn bệnh lạ và ba ngày sau thì chết. Thế là bố Emil, ông bố tội nghiệp, còn trơ lại một chú lợn con đáng thương duy nhất. Đó là tất cả những gì ông còn giữ lại được từ phiên đấu giá ở Backhorva! Thế nên không có gì lạ khi thấy ông ủ dột.

– Ở trang trại Backhorva mọi con vật đều thảm hại và quặt quẹo, – buổi tối trước khi đi ngủ bố bảo mẹ. – Có một lời nguyền nào đấy ám vào gia súc của họ, có thể thấy rất rõ điều đó.

Emil nằm trên chiếc giường kê ở cuối phòng nghe thấy, lập tức thò đầu ra khỏi mép giường.

– Con có thể nhận nuôi con lợn, – nó nói. – Con không quan tâm đến chuyện nó bị nguyền rủa.

Nhưng bố không muốn nghe.

– Lúc nào con cũng muốn có hết thứ này đến thứ khác, – ông chua chát nói. – Thế còn bố? Bố không bao giờ có một thứ gì à?

Thế là Emil im lặng và khá lâu sau không nhắc chuyện con lợn nữa. Mà con lợn này đúng là quặt quẹo khác thường. Nó gày gò, xanh rớt và chẳng có mấy sức sống. Chắc chắn lời nguyền đã cướp đi sức lực của nó, Emil nghĩ vậy và thấy thật kinh khủng khi có kẻ nỡ đang tâm làm hại một chú lợn con vốn chưa bao giờ làm điều ác cho ai như thế.

Mẹ cũng nghĩ như Emil.

– Đứa trẻ đáng thương, – mẹ nói.

Cô Lina quý các con vật, đặc biệt là chú lợn con này.

– Nhóc Lợn đáng thương, – cô nói. – Chắc nó sắp chết đến nơi.

Và lẽ ra nó đã chết chắc, nếu như Emil không bế nó vào bếp và lấy một chiếc chăn mềm lót ổ cho nó trong một cái giỏ. Emil cho con lợn bú sữa bình và chăm sóc nó hệt một người mẹ.

Chú Alfred vào bếp, thấy Emil đang cố đút cho con vật nhỏ bé ăn, liền hỏi:

– Con lợn làm sao vậy?

– Nó bị nguyền rủa và chẳng chịu ăn, – Emil đáp.

– Ra vậy, nhưng tại sao nó cau có thế? – Chú Alfred lại hỏi.

Emil bèn giải thích rằng con lợn nhỏ không cau có mà chỉ yếu ơt và khốn khổ, vì một lời nguyền đã ám vào nó.

– Nhưng cháu sẽ chiến thắng lời nguyền đó, – nó khẳng định. – Cháu sẽ giữ con lợn này sống bằng được, cháu quyết thế rồi.

Và đúng là Emil làm được thật! Chẳng bao lâu sau con lợn trở nên tươi tỉnh, dễ thương, tròn trĩnh và hồng hào, đúng như những chú lợn con cần phải thế.

– Tôi thật sự tin rằng Nhóc Lợn nhà ta đã thoát chết, – cô Lina nói. Cô gọi nó là “Nhóc Lợn”, và chừng nào còn sống con lợn vẫn giữ cái tên đấy.

– Phải, đúng là cu cậu đã thoát chết, – bố Emil nói. – Con đã làm tốt lắm, Emil!

Emil rất vui khi được bố khen. Nó thận trọng nói:

– Con phải cứu sống con lợn mấy lần nữa thì mới có được nó, hả bố?

Nhưng bố chỉ “hừm” một tiếng và sa sầm nét mặt, khiến Emil im bặt và khá lâu sau không dám nhắc chuyện chú lợn con nữa. Bây giờ Nhóc Lợn phải quay về chuồng, nhưng nó không thích ở đó lắm. Nó chỉ thích nhất là được lẽo đẽo theo chân Emil như một con cún và Emil cũng để nó chạy rông hầu như suốt cả ngày.

– Nhất định nó tưởng anh là mẹ nó, – bé Ida nói. Mà có lẽ nó tưởng thế thật, vì hễ Nhóc Lợn nhìn thấy Emil là nó reo lên eng éc và chạy theo Emil. Nhóc Lợn thích quấn quít bên Emil và khoái nhất là được Emil gãi lưng, gì chứ việc này thì Emil làm không biết mệt.

– Anh rất mát tay gãi lưng cho lợn, – Emil bảo bé Ida. Nó ngồi trên ghế xích đu dưới cây anh đào và gãi lưng cho Nhóc Lợn vừa lâu vừa kỹ, còn Nhóc Lợn vừa đứng lim dim mắt và kêu lên khe khẽ để thể hiện sự khoan khoái của mình.

Những ngày hè đến rồi đi, những trái anh đào dần chín trên đầu. Nhóc Lợn đang đứng cho Emil gãi lưng. Chốc chốc Emil lại hái một vốc cây anh đào và cho Nhóc Lợn ăn, vì Nhóc Lợn rất thích anh đào. Và thích Emil. Phải, mỗi lúc nó càng thấm thía cuộc đời của một con lợn mới tuyệt làm sao, nếu may mắn được số phận run rủi đến một nơi có cậu chủ như Emil.

Emil càng ngày càng quý Nhóc Lợn. Một hôm đang ngồi trên xích đu gãi lưng cho Nhóc Lợn, Emil bỗng nghĩ xem nó yêu quý Nhóc Lợn đến mức nào và ngoài ra nó còn yêu quý những ai nữa.

Đầu tiên là chú Alfred, Emil nghĩ, rồi đến con Lukas, rồi đến bé Ida, liền sau đó là Nhóc Lợn….. nhưng, ồ – mình quên mất mẹ! Tất nhiên là mẹ…..rồi đến chú Alfred, con Lukas, bé Ida và Nhóc Lợn.

Emil nhướn cao lông mày, suy nghĩ rất lung.

Rồi sau đấy còn có bố và cô Lina, nó nghĩ. Ồ phải, có những ngày mình yêu bố, nhưng có những ngày lại không. Còn cô Lina – mình chẳng biết mình có quý cô ấy không nữa………….. cô ấy có thể chạy đua với mình như con mèo chẳng hạn.

Tất nhiên dường như không ngày nào là Emil không bày trò nghịch ngợm và nó cũng chăm chỉ giam mình trong xưởng mộc – các cuốn vở màu xanh ghi chép thời ấy cho thấy như vậy. Nhưng lúc này đang giữa vụ gặt nên mẹ Emil quá bận rộn, thi thoảng chỉ ghi vội mấy chữ “Emil trong xưởng mộc” mà không kể rõ lý do.

Bây giờ lần nào phải xuống xưởng mộc Emil cũng mang theo Nhóc Lợn, vì thời gian sẽ trôi nhanh hơn khi có con lợn nhỏ yêu quý ở bên. Emil không thể lúc nào cũng đẽo hình nhân bằng gỗ. Thay vào đó, Emil dạy cho Nhóc Lợn đủ thứ trò mà hẳn có nằm mơ cũng không một ai trong khắp làng Lönneberga này tin nổi một con lơn bình thường ở Smăland lại có thể học được. Emil giữ bí mật tuyệt đối khi làm việc này, còn Nhóc Lợn thì rất dễ dạy và hài lòng với mọi việc,đặc biệt là hễ học xong một trò mới, thế nào nó cũng được Emil thưởng cho một món ăn khoái khẩu. Chẳng là Emil có một kho dự trữ gồm bánh mỳ sấy, bánh quy, anh đào khô và rất nhiều món khác ăn được cất trong một cái hộp sắt bí mật giấu sau bàn bào trong xưởng mộc. Vì Emil không bao giờ biết khi nào mình lại bị nhốt vào đây và không muốn mình phải chịu đói một cách không cần thiết.

– Chỉ một chút tinh khôn và một ít anh đào kho là có thể dạy cho con lợn gần như mọi thứ, – Emil tuyên bố với chú Alfred và bé Ida vào một tối thứ Bảy nọ, khi nó trình diễn cho họ xem những tiết mục bí mật của Nhóc Lợn mà cho tới nay chưa có ai làm được. Việc này diễn ra trong bụi tử đinh hương và đó là một khoảnh khắc vĩ đại đối với cả hai, với Emil và với cả Nhóc Lợn. Chú Alfred và bé Ida ngồi trên chiếc ghế băng và cứ trợn tròn mắt vì ngạc nhiên trước những khả năng không ngờ của Nhóc Lợn. Một con lợn như nó không thể có đến lần thứ hai. Nhóc Lợn có thể ngồi ngoan ngoãn như một con chó khi Emil ra lệnh: “Nằm chết nào!” Nó còn giơ cả chân trước bên phải lên cảm ơn sau khi được thưởng anh đào khô.

Bé Ida thích chí vỗ tay.

– Nó còn biết trò gì nữa không ạ? – Cô bé háo hức hỏi.

Thế là Emil lệnh: “Phi nước đại!” Chưa dứt lời. Nhóc Lợn đã cắm cổ chạy theo hình vòng tròn trong bụi tử đinh hương. Và khi Emil cứ chốc chốc lại hô: “Nhảy!” là Nhóc Lợn lập tức co cẳng nhảy tưng lên trong không trung, sau đó lại co cẳng chạy tiếp, xem ra rất hài lòng với bản thân.

– Ôi nó mới đáng yêu làm sao! – Bé Ida thốt lên. Mà quả thật Nhóc Lợn rất đáng yêu khi nó nhảy tưng lên giữa đám cây.

– Suy cho cùng một con lợn làm được như thế là phi tự nhiên, – chú Alfred nói.

Nhưng Emil rất tự hào vào sung sướng. Khắp làng Lönneberga và cả vùng Smăland này làm gì có con lợn nào như nó, chắc chắn là như vậy.

Dần dần Emil còn dạy Nhóc Lợn nhảy dây nữa. Bạn đã thấy một con lợn nhảy dây bao giờ chưa? Chưa, bạn chưa thấy, và bố Emil cũng chưa. Nhưng một ngày nọ, khi đi xuống chuồng lợn, bố Emil bắt gặp Emil và bé Ida đang đứng cầm hai đầu của sợi dây cương ngựa cũ và quay đều. Nhóc Lợn ở giữa nhảy tưng tưng qua dây, mỗi khi sợi dây hạ xuống. Nhóc Lợn nhảy hăng đến nỗi cát tung lên quanh những cái móng của nó.

– Nhảy dây khiến nó rất thú vị, – bé Ida nói, nhưng bố không cần đâu.

– Lơn không cần vui, – bố nói. – Chúng cần trở thành món đùi lợn muối cho Giáng sinh. Nhưng cứ nhảy như thế này thì nó sẽ gày như một con chó săn và bố không muốn thế.

Lời bố nói như dao cứa vào lòng Emil. Món đùi lợn muối làm từ Nhóc Lợn ư –chưa bao giờ Emil nghĩ đến chuyện đấy! Nhưng bây giờ thì nó nghĩ. Và nó tự hỏi phải chăng đây là những ngày mà nó cảm thấy không yêu bố lắm.

Đó là ngày thứ Ba, mồng 10 tháng Tám , ngày mà Emil không yêu bố lắm. Đó là buổi sáng sớm của một ngày hè nắng ấm, khi Nhóc Lợn con nhảy dây trước chuồng và bố Emil nói đến món đùi lợn muối Giáng sinh. Sau đó bố biến mất, vì hôm nay trang trại Katthult bắt đầu thu hoạch lúa mạch đen, và bố sẽ phải ở ngoài ruộng lúa mạch đến tối mịt.

– Nhóc Lợn ơi, điều tốt nhất mà mày có thể làm là hãy gày gò như một con chó săn, như thế may ra mày sẽ thoát, – Emil nói khi bố nó đã bỏ đi, – nếu không thì ….. mày không biết bố tao đâu.

Suốt ngày Emil cứ quanh quẩn và lo lắng cho Nhóc Lợn của nó, thành thử nó chỉ bày một vài trò nghịch ngợm nho nhỏ hầu như không ai nhận thấy. Nó đặt bé Ida vào một cái cái máng cũ vốn đựng nước cho bò và ngựa, chơi trò giả vờ đó là một con thuyền trên biển. Sau đó nó bơm nước đầy máng, giả vờ thuyền bị thủng và đang trong cơn nguy nan vì bị ngập nước. Bé Ida ướt sũng từ đầu đến chân và thấy trò này rất vui. Sau đó Emil dùng cung tên bắn vào liễn kem tươi mà mẹ đặt trên bậu cửa sổ kho thực phẩm để làm mát. Nó chỉ xem xem liệu mình có bắn trúng được không, chứ đâu ngờ cái liễn sẽ bị vỡ, nhưng cái liễn lại vỡ toang. Thế là Emil lấy làm mừng vì bố đang ở tít ngoài ruộng lúa mạch. Mẹ chỉ bắt nó ngồi một lúc trong xưởng mộc, phần vì mẹ thương nó, phần vì mẹ cần nó mang giúp cà phê cho những người đang thu hoạch ngoài đồng. Trước kia dân làng Lönneberga và dân vùng Smăland thích uống cà phê khi đang làm đồng và ở trang trại nào cũng vậy, bao giờ cũng là đám trẻ con mang cà phê ra đồng.

Quả thật chúng là những tiếp phẩm viên xinh đẹp và dễ thương, những đứa trẻ ở Smăland này, khi chúng xách những chiếc giỏ đi xuyên rừng, qua các cánh đồng cỏ, đi trên những con đường mong ngoằn ngoèo kết thúc ở một thửa ruộng khô cằn sỏi đá chất đống mà mới nhìn đã đủ phát khóc. Tất nhiên lũ trẻ ở Smăland không khóc, vì xen giữa đám sỏi đã mọc lên những trái dâu rừng, mà dâu rừng thì chúng rất thích.

Ngày hôm đó Emil và bé Ida được cử mang cà phê ra đồng. Hai anh em lên đường từ sớm, cùng cẩn thận khiêng cái giỏ và đi khá nhanh. Nhưng Emil có thói không bao giờ thích đi đường thẳng mà cứ tìm những con đường ngoằn ngoèo dẫn đến những nơi mà nó có cái để ngó nghiêng. Mà Emil đã đi đâu thì bé Ida theo đó. Hôm nay Emil chọn con đường dẫn xuống đầm lầy. Ở đó rất sẵn ếch và quả nhiên nó đã bắt được một con. Emil rất muốn quan sát con ếch kỹ hơn, ngoài ra nó nghĩ biết đâu con ếch muốn thay đổi không khí một chút thay vì suốt ngày phải ngồi trong đầm lầy. Thế là nó bỏ con ếch vào trong giỏ cà phê và đóng nắp giỏ lại. Bây giờ con ếch đã được an toàn.

– Anh còn biết nó bò vào đâu được nữa? – Emil nói khi bé Ida hỏi liệu bỏ con ếch vào giỏ đồ ăn như thế có tốt hay không. – Hai túi quần anh đều bị thủng. Hơn nữa anh cũng chỉ giữ nó một lúc thôi. Chốc nữa nó lại có thể trở về đầm lầy được rồi.

Emil đúng là một thằng bé biết lẽ phải.

Trên ruộng lúa mạch đen, bố và chú Alfred đang gặt bằng lưỡi hái, cô Lina và bà Krösa–Maja theo sau, lượm lúa bó thành bó. Ngày trước người ta vẫn làm như thế đấy.

Khi Emil và bé Ida cuối cùng cũng xuất hiện, chúng không được bố chào đón như những tiếp phẩm viên xinh đep dễ thương mà chúng còn bị ăn mắng vì đến muộn. Đã đến giờ uống cà phê mà cà phê phải có mặt đúng giờ đến từng phút.

– Vâng, nhưng bây giờ chúng ta làm một ngụm cũng hay, – chú Alfred nói với dụng ý tốt, muốn đánh lạc hướng bố Emil.

Và nếu bạn đã từng có mặt quanh ấm cà phê trên cánh đồng ở vùng Smăland vào một ngày ấm áp tháng Tám, thì bạn biết cái cảm giác sung sướng khi được ngồi quây quần bên một đống sỏi đá chan hòa ánh mặt trời mà trò chuyện, nhâm nhi tách cà phê, ăn bánh mỳ bơ và thư giãn. Nhưng bố Emil vẫn còn đang bực mình và không bớt bực mình khi ông giằng lấy cái giỏ và mở nắp ra. Là vì con ếch nhảy trúng vào người ông, chui tọt vào bên trong lần áo mà ông đã phanh khuy ngực ra vì nóng bức. Những bàn chân nhỏ của con ếch lạnh ngắt khiến bố Emil thấy ghê tởm. Ông khua tay loạn để đẩy nó đi, nhưng không may lại gạt trúng ấm cà phê khiến ấm cà phê lật nhào. Nhưng Emil đã rất nhanh tay dựng cái ấm dậy, thành thử chỉ bị đổ một ít. Không thấy con ếch đâu nữa. Quá sợ hãi, con ếch đã rúc xuống dưới quần bố Emil, và khi nhận thấy thế, bố Emil như hóa dại. Bố nhảy dựng lên, chân đá tứ tung để rũ bỏ con ếch khỏi ống quần, nhưng đáng tiếc ấm cà phê lại một lần nữa vướng cẳng bố. Một cú đá, thế là cái ấm lại lật nhào, nếu không có Emil nhanh tay dựng cái ấm, thì hẳn họ đã có một giờ uống cà phê không có cà phê rồi, mà như thế thì buồn phải biết.

Quả là con ếch không thích cứ ở mãi một chỗ. Nó tụt ra khỏi ông quần bố và Emil bắt lấy nó. Nhưng bố Emil vẫn còn tức giận. Bố cứ nghĩ con ếch là một trong những trò nghịch ngợm thường xuyên của Emil, nhưng thật ra đâu phải thế. Emil nghĩ cô Lina sẽ là người mở nắp giỏ và cô sẽ vui sướng khi trông thấy trong giỏ có một chú ếch nhỏ đáng yêu. Tôi nhắc tất cả điều này là để bạn hiểu rằng cuộc sống với Emil không phải lúc nào cũng dễ dàng, và đôi khi nó phải chịu tội cho những trò nghịch vốn không phải là trò nghịch. Mà bố Emil nghĩ sao chứ, liệu Emil có thể bỏ con ếch vào đâu được đây, khi mà cả hai túi quần của nó đầy những lỗ thủng?

Cô Lina vẫn hay luôn mồm nhận xét về Emil: “Nó lúc nào cũng chỉ bầy trò quậy phá, cái thằng nhóc này! Thật tôi chưa từng thấy thằng quỷ con nào như nó. Mà giả sử không phải chính nó bày trò, thì cũng vẫn có đủ chuyện không hay xảy ra với nó!”

“Vẫn có đủ chuyện không hay xảy ra với nó,” cô Lina đã nói những lời chí lý! Những lời này được chứng thực qua sự việc sẽ còn xảy ra trong ngày hôm ấy.

Người ta hầu như không thể kể về việc đã xảy ra với Emil. Việc này tệ hại tới mức cả làng Lönneberga mãi sau này hễ nhớ lại vẫn còn thở dài và ca thán. Mà tất cả đã xảy ra chỉ vì mẹ Emil là một bà nội trợ quá đảm đang mà đúng năm nay trang trại Katthult lại bội thu anh đào. Thế thì Emil đâu có lỗi về tất cả chuyện đó, không, nó không có lỗi, ấy vậy mà chuyện vẫn cứ xảy ra.

Mẹ Emil vô địch về các khoản muối ô mai, làm nước quả, nấu mứt và sấy khô bảo quản tất cả những gì kiếm được trong rừng hoặc mọc trong vườn nhà. Mẹ hái về nào quả việt quất đỏ, việt quất tím, rồi phúc bồn tử, càng nhiều càng tốt. Mẹ làm món táo nấu nhừ, lê tẩm gừng, rồi thạch phúc bồn tử, mứt dâu, nước anh đào, và lo trữ các loại quả khô cho các món súp rau quả ngon lành mà mẹ sẽ nấu trong suốt mùa đông. Trong lò lớn trong bếp mẹ sấy táo, lê và anh đào, rồi để chúng vào những cái bao bằng vải gai trắng, sau đó sẽ treo những bao quả khô này dưới trần kho trữ thực phẩm. Phải, được thấy kho trữ thực phẩm của mẹ là cả một niềm vui.

Đang giữa mùa thu hoạch anh đào thì bà Petrell sang trọng từ thị trấn Vimmerby đến thăm trang trại Katthult và mẹ Emil có ca cẩm một chút với bà về quá ư nhiều anh đào chín đến nỗi mẹ sắp không biết phải làm gì với chúng.

– Cô nên làm rượu vang anh đào đi, – bà Petrell khuyên.

– Không, Chúa che chở để tôi không làm việc đó, – mẹ Emil nói.

Mẹ không muốn nghe về rượu vang anh đào. Trang trại Katthult là một chốn không rượu chè. Bố Emil không bao giờ nhấp môi những đồ uống nồng hơi men, thậm chí cả bia cũng không. Tuy nhiên, nếu ở các phiên chợ hoặc đâu đó có ai mời thì bố khó lòng từ chối. Bố biết làm sao được nếu có ai mời bố uống bia, một hoặc hai chai gì đó! Bố có thể nhẩm tính rất nhanh là hai chai bia giá những ba mươi xu. Chỉ còn mỗi cách là uống cho dù có thích hay không. Nhưng rượu vang anh đào thì bố sẽ không đời nào đụng đến. Mẹ biết rõ và cũng bảo với bà Petrell như thế. Nhưng bà Petrell cứ cho rằng ở trang trại Katthult không ai uống rượu vang đi nữa, thì vẫn còn những người khác không phản đối một li vang nhỏ. Bản thân bà ta cũng vô cùng muốn có vài chai vang anh đào, vậy tại sao mẹ Emil lại không lặng lẽ ủ anh đào trong một cái vò lớn để lên men và cất cài vò đó tại một góc khuất dưới hầm để khoai tây nhỉ! Qua thời gian ủ men, bà Petrell sẽ đến để lấy rượu vang và trả tiền hậu hĩnh, bà ta nói.

Mẹ Emil luôn khó lòng nói lời từ chối, một khi có ai đề nghị mẹ việc gì. Thêm nữa, như đã nói, mẹ là một phụ nữ rất đảm đang, không nỡ để lãng phí bất cứ thứ gì. Anh đào khô thì mẹ đã trữ thừa mức cần thiết rồi. Đột nhiên, chính mẹ cũng không thật hiểu tại sao, mẹ hứa với bà Petrell là sẽ làm rượun vang cho bà ta. Nhưng mẹ Emil không phải là người thích giữ bí mật, bèn kể lại với bố Emil. Thoạt tiên bố cũng càu nhàu, nhưng cuối cùng lại bảo:

– Thôi nếu thích thì mình cứ làm! Nhưng mà bà ta bảo sao, bà ta định trả mình bao nhiêu tiền.

Bà Petrell không nói rõ là bn. Nhưng lúc này, sau khi vò vang anh đào của bà ta đã đứng nhiều tuần dưới hầm khoai tây và lên men, thì đúng vào ngày tháng Tám này mẹ Emil cho rằng rượu vang đã ngấu. Đã đến lúc rót vào chai. Mẹ nghĩ tranh thủ lúc bố đang thu hoạch lúa ngoài đồng mà làm việc này là thích hợp. Như vậy sẽ khuất mắt bố, và bố sẽ không cần phải cảm thấy mình có tội và sa đọa khi để rượu vang trong nhà.

Chẳng mấy chỗc mẹ đã rót được mười hai chai vang, xếp thành dãy ngay ngắn trên bàn bếp. Mẹ định cho chúng vào một cái giỏ rồi đem xuống cất vào góc hầm khoai tây, để không ai phải bực mình khi trông thấy nó, và bà Petrell có thể đến lấy bất kỳ lúc nào bà ta muốn.

Những quả anh đào đã thành bã sau khi lên men tiết ra rượu được bỏ trong một cái xô đặt trước cửa bếp, khi Emil cùng bé Ida xách giỏ từ cánh đồng lúa mạch quay về.

– Emil, con hãy đem cái xô anh đào này vùi vào đống rác hộ mẹ, – mẹ Emil sai.

Vốn nghe lời, Emil ngoan ngoãn đi liền. Đống rác nằm ngay phía sau chuồng lợn, còn Nhóc Lợn thì đang chạy loăng quăng trong chuồng. Thấy Emil, nó lập tức kêu lên eng éc. Emil cần hiểu rằng nó cần ra khỏi đây để quanh quẩn bên Emil.

– Được thôi, nếu mày muốn ra ngoài….– Emil nói và đặt cái xô xuống đất. Emil vừa mở cánh cửa chuồng ra thi Nhóc Lợn đã ủn ỉn xông ra, sục ngay mõm vào cái xô, vì tưởng Emil đem thức ăn đến cho mình. Mãi tận lúc này Emil mới suy nghĩ lời mẹ dặn là nó cần phải vùi chỗ anh đào này vào đống rác. Lạ thật đấy chứ, bình thường ở trang trại Katthult người ta không bao giờ vùi vào đống rác thứ gì ăn được cả. Trong khi chỗ anh đào này rõ ràng là rất ngon. Nhóc Lợn đã kịp chén một ít rồi. Emil cho rằng sở dĩ mẹ muốn vùi chỗ anh đào này vào đống rác là vị mẹ không muốn bố trông thấy chúng khi bố từ ngoài đồng về.

Nhưng nếu thế thì để Nhóc Lợn chén cũng được chứ sao, Emil nghĩ. Vì Nhóc Lợn rất mê anh đào!

Có vẻ Nhóc Lợn đặc biệt thích những trái anh đào này. Nó vừa sung sướng kêu ụt ịt vừa sục lấy sục để trong cái xô khiến mồm nó đỏ loe cả nước anh đào. Để giúp con lợn ăn dễ dàng hơn, Emil bèn đổ anh đào ra đất. Thế là con gà trống chạy tới tham gia phá cỗ. Nhóc Lợn có giận dữ lườm cho một cái thật ghê, nhưng vẫn để con gà trống thả sức mổ anh đào. Nhưng rồi lũ gà mái cũng kéo đến, dẫn đầu là con Lotta Què, chúng muốn xem gà trống vừa kiếm được miếng mồi gì mà ngon thế. Nhưng chúng chẳng hòng xơ múi gì, vì vừa chúc mỏ xuống chúng đã bị Nhóc Lợn và gà trống xua đuổi không chút xót thương. Có thể nhận thấy là anh đào rất ngon, nên cả con gà trống và Nhóc Lợn chỉ muốn giữ cho riêng mình.

Emil ngồi ngay bên cạnh, trên đít cái xô úp sấp. Nó đang thổi một cọng cỏ và chả nghĩ ngợi gì. Chợt nó sửng sốt thấy con gà trống lăn quay ra đất. Con gà thậm chí nhiều lần thử gượng đứng dậy, nhưng không xong. Hễ cứ gần đứng lên được thì nó lại ngã chúi xuống đất, cuối cùng nằm im thin thít. Lũ gà mãi lúc này bị xua đổi bu thành một đám cạnh đó, nhìn con gà trống đang làm gì lạ quá, rồi kêu lên cùng cục đầy lo lắng. Điều đó chọc tức con gà trống đang nằm dưới đất, khiến nó trợn mắt giận dữ nhìn lại. Chẳng lẽ nó không có quyền nằm và lảo đảo ở mọi nơi nó muốn và theo cách nó thích hay sao?

Emil không hiểu con gà trống bị làm sao, nhưng thấy thương nó, bèn chạy lại đỡ nó đứng dậy. Con gà trống đứng một chốc, cứ đảo người sang hai bên như thể xem xem hai chân nó có đứng vững được không. Nhưng rồi như thể nó đã hóa ngộ, bỗng hăng tiết cất tiếng gáy và vừa đập cánh phành phạch vừa xông thẳng vào đám gà mái. Thế là lũ gà mái cuống cuồng tìm cách chạy thoát thân vì chúng thấy rõ anh gà trống của chúng đã phát điên. Emil trông thấy hết và mải bối rối theo dõi hành vi hung hãn của con gà trống đến nỗi quên biến Nhóc Lợn. Nhân đang nói chuyện phát điên – nếu ở đây có kẻ nào bỗng hóa dại thì đó chính là Nhóc Lợn. Nhóc Lợn cũng muốn góp mặt vào cuộc truy đuổi những con gà mái nên lúc này vừa kêu eng éc đến chói cả tai vừa nhảy chồm chồm theo sau con gà trống. Mỗi lúc Emil lại càng thêm ngạc nhiên, no chẳng hiểu gì cả. Nhóc Lợn kêu to và dữ tợn trong lúc chạy hùng hục, trông cứ như là thích thú lắm. Có điều chân cẳng nó có điều gì đó không ổn, Emil nhận thấy thế. Chúng cứ xiêu xiêu vẹo vẹo như đứng không vững. Và chắc chắn Nhóc Lợn cũng đã ngã quay lơ, nếu như mỗi lần suýt đổ xuống nó không nhảy cẫng lên như Emil đã dạy nó. Những cú nhảy giúp nó lấy lại thăng bằng.

Những con gà mái thật đáng thương. Chúng chưa từng chứng kiến một con lợn cư xử như vậy bao giờ, thế là chúng co cẳng chạy trối chết. Những tiếng kêu quang quác của chúng nghe sao thảm thiết. Lũ gà mái khốn khổ! Anh chàng gà trống của chúng hóa dại chưa đủ tệ hay sao, mà còn thêm con lợn điên mắt cứ trợn trừng trợn trạo nhảy những bước dài đuổi theo chúng. Thật quá sức chịu đựng.

Phải, đúng là quá sức chịu đựng! Người ta có thể chết vì sợ hãi, Emil biết thế, và nó bỗng nhìn thấy các con gà mái lần lượt ngã lăn ra và nằm im bất động. Trên cỏ la liệt xác gà, chúng nằm đó im lìm và trắng toát – một cảnh tượng rùng rợn. Emil tuyệt vọng và bật khóc. Mẹ sẽ nói gì khi trông thấy đàn gà mái của mẹ ra nông nỗi này? Lotta Què, con mái yêu của Emil cũng nằm đó, một đống lù lù màu trắng chết chóc. Vừa khóc, Emil vừa bế nó lên. Lotta Què tội nghiệp, thế là hết đời nó, cũng hết luôn bao nhiêu quả trứng tròn của nó! Emil chỉ còn mỗi một việc phải làm: ấy là tiến hành càng nhanh càng tốt một đám tang trọng thể cho Lotta Què. Emil hình dung trên bia mộ của con gà sẽ phải có dòng chữ: “Nơi đây yên nghỉ Lotta Què. Đã tạ thế vì quá khiếp sợ Nhóc Lợn”.

Emil thật sự bất bình với Nhóc Lợn và muốn nhốt nó lại vào chuồng, không bao giờ thả ra nữa. Nhưng trong khi đó Lotta Què phải nằm tạm trong kho củi đã. Emil cẩn thận bế xác con gà trên hai tay và đặt nó xuống cái thớt gỗ lớn. Bây giờ nó có thể nghỉ ngơi đợi giờ an táng con Lotta Què đáng thương!

Từ xưởng mộc đi ra Emil nhìn thấy con gà trống và Nhóc Lợn đã kéo nhau quay lại chỗ anh đào. Những gã trai mới quân tử gớm! Đầu tiên là đuổi lũ gà mái đến chết, rồi lại thản nhiên tiếp tục đánh chén, cứ như không có chuyện gì xảy ra! Ít nhất thì con gà trống cũng phải lịch sự tỏ ra đôi chút buồn bã, khi mà chỉ trong thoáng chốc nó đã mất đi tất cả các cô vợ của mình! Nhưng rõ ràng nó bình thản đón nhận chuyện này.

Nhưng bữa tiệc anh đào không được rôm rả lắm nữa. Vì đột nhiên con gà trống lại ngã lăn quay ra, ngay sau đó đến lượt Nhóc Lợn. Emil tức giận cả hai con đến nỗi chẳng thèm quan tâm xem chúng sống hay chết, và hơn nữa nó có thể thấy chúng đâu có chết giống lũ gà mái. Con gà trống thở khò khè yếu ớt, hai cẳng hơi giật giật, còn Nhóc Lợn hẳn đang ngủ gật vì chốc chốc lại cố mở mắt ra và trong bụng nó có tiếng kêu lục sục.

Vẫn còn khá nhiều anh đào nằm lăn lóc trên cỏ nên Emil nếm thử một quả. Vị của nó không hẳn giống một quả anh đào, nhưng thật ra ngon đáo để. Sao mẹ lại có thể nghĩ tới việc đem vui đi những trái cây thơm ngon thế này nhỉ?

Ồ, phải rồi, nó phải đi tìm mẹ để kể cho mẹ nghe về nỗi bất hạnh của lũ gà mái mới được! Nhưng nó không thấy hứng thú lắm. Không cần kể ngay. Emil tư lự chén thêm vài quả anh đào… lại thêm vài quả nữa…. Không, nó không muốn tìm mẹ kể ngay bây giờ!

Trong khi đó mẹ Emil đã vào bếp chuẩn bị xong bữa ăn tối cho đám thợ gặt của mẹ. Lúc này tất cả bọn họ đã về đến nhà: bố Emil, chú Alfred, cô Lina và bà Krösa–Maja. Ai nấy đều mệt mỏi và đói bụng sau một ngày dài vất vả. Cả nhà ngồi vào xung quanh bàn, nhưng ghế của Emil vẫn trống, và mẹ sực nhớ suốt nãy giờ, đã khá lâu, mẹ không còn trông thấy Emil.

– Lina, cô chạy ra xem Emil có ở chỗ Nhóc Lợn không, – mẹ nói.

Cô Lina đi ra và vắng mặt rất lâu. Cuối cùng khi quay vào, cô cố tình dừng lại trên ngưỡng cửa, đợi tất cả hướng ánh mắt vào mình. Cái điều kinh khủng cô sắp kể ra đây phải được tất cả nghe cùng một lúc.

– Cô làm sao vậy? Sao cô cứ đứng đực ra đấy thế? Có chuyện gì xảy ra sao? – Mẹ Emil nói.

Cô Lina mỉm cươi bâng quơ.

– Có chuyện gì xảy ra không ấy ư? Phải, cháu không biết nên nói thế nào…… Nhưng dù sao đàn gà mái cũng chết sạch rồi! Còn con gà trống thì say rượu! Nhóc Lợn cũng say rượu! Còn cậu Emil thì….

– Emil thì làm sao! – Mẹ Emil lo lắng hỏi dồn.

– Emil! – Cô Lina thở dài đánh sượt. – Emil cũng say rượu.

Thế là ở trang trại Katthult có một buổi tối mà người ta hầu như không biết nên mô tả ra sao nữa!

Bố Emil nhảy đùng đùng gào thét, mẹ khóc, bé Ida khóc, cô Lina cũng khóc cùng cho có bầu có bạn, bà Krösa–Maja thì than trời, hết ối lại á và không còn thời gian để ăn nữa. Bà phải lập tức chạy đi loan báo cho tất cả, từng người, từng người một:

– Ối trời, ối trời! Khốn khổ cho cặp vợ chồng nhà Svensson ở trang trại Katthult! Emil, cái thằng bé tội nợ ấy, đã nốc rượu say bí tỉ và đập chết cả đàn gà mái nhà họ rồi, ối trời ơi là trời!

Chú Alfred là người duy nhất vẫn tỉnh táo. Khi cô Lina quay vào với cái tin khủng khiếp của cô, chú đã cùng mọi người chạy ra ngoài và tìm thấy Emil đang nằm trên cỏ cạnh Nhóc Lợn và con gà trống. Phải, cô Lina nói đúng, quả là Emil đã say quá rồi. Nó nằm tựa vào Nhóc Lợn, hai con mắt đảo tròng. Rõ là nó đang rất xỉn. Mẹ Emil khóc trong tuyệt vọng khi thấy đứa con trai bất hạnh, đáng thương của mình và muốn đưa ngay nó vào buồng ngủ. Nhưng chú Alfred, vốn có kinh nghiệm trong những tình huống như thế này, bèn bảo:

– Để cháu ở lại ngoài này có không khí trong lành sẽ tốt hơn!

Thế là suốt buổi tối chú Alfred cứ ngồi trên bậc tam cấp trước lán đầy tớ, tay ôm Emil. Chú giúp Emil khi nó nôn và vỗ về an ủi khi nó khóc. Vì đôi lúc Emil lại tỉnh dậy và khóc về sự tồi tệ của mình. Nó đã nghe nói mình bị say rượu, có điều không tự lý giải nổi tại sao lại xảy ra chuyện ấy. Emil đâu biết những trái anh đào mà người ta dùng làm rượu phải lên men trong thời gian khá lâu, cuối cùng đã thấm đẫm cái thứ rượu khiến người ta say. Cũng chính bởi vậy mà mẹ đã dặn Emil phải vùi chúng vào đống rác. Nhưng thay vì nghe lời mẹ, nó lại ăn chúng, nó, con gà trống và Nhóc Lợn. Thế nên bây giờ nó mới nằm rũ trong tay chú Alfred như một thứ đồ bỏ đi.

Emil nằm thế khá lâu. Mặt trời lặn, trời tối dần, vầng trăng nhô lên phía trên trang trại Katthult, nhưng chú Alfred vẫn ngồi đó bế Emil trên tay.

– Cháu thấy trong người thế nào, Emil? – chú Alfred hỏi khi thấy Emil hơi động đậy.

– Dạ, cháu vẫn sống, – Emil đáp với giọng yếu ớt, rồi nó thì thào: – Nếu cháu chết thì con Lukas sẽ là của chú, chú Alfred ạ.

– Cháu không chết đâu, – chú Alfred khẳng định.

Không, Emil không chết, cả Nhóc Lợn và con gà trống cũng không chết. Đàn gà mái cũng không chết, đó mới là điều kỳ lạ nhất. Chẳng là mẹ Emil trong lúc mải lo lắng đã bảo bé Ida đi lấy một giỏ củi. Bé Ida vừa đi vừa khóc, vì đây đúng là một tối buồn, nó càng khóc dữ hơn khi bước vào kho củi trông thấy xác cn Lotta Què nằm trên cái thớt gỗ.

– Lotta Què tội nghiệp, – bé Ida nói. Nó thò bàn tay bé nhỏ ra vuốt ve con Lotta Què. Và, thử tưởng tượng xem, con Lotta Què bỗng hồi sinh! Con gà mở mắt ra và vừa đập cánh phành phạch nhảy khỏi cái thớt vừa bất bình kêu lên quang quác, đoạn tức giận cà nhắc cà nhót đi ra khỏi cửa. Bé Ida sững sờ đến ngây người, không biết nên hiểu thế nào nữa. Hay đôi bàn tay mình có phép lạ, có thể làm người chết sống lại?

Vì quá lo lắng cho Emil nên không ai hơi sức đâu để ý đến lũ gà mái. Chúng vẫn nằm la liệt trên cỏ. Nhưng giờ đây Ida đi đến, lần lượt vuốt ve từng con. Con nào cũng vùng dậy và tràn đầy sức sống. Phải, thật ra chúng không chết, mà chỉ bất tỉnh vì quá khiếp sợ khi bị Nhóc Lợn đuổi theo – giống gà mái đôi khi vẫn thế.

Nhưng bé Ida tự hào quay vào bếp, nơi bố và mẹ đang ngồi lo lắng khóc lóc. Giờ đây bé Ida cũng có tin sốt dẻo để thông báo.

– Bố mẹ ơi, con đã đánh thức mấy con gà chết sống lại rồi! – Nó tự hào khoe.

Ngay hôm sau, con gà trống. Nhóc Lợn và Emil đã phần nào lại sức. Tuy nhiên suốt ba ngày con gà trống không gáy được. Nó cũng có thử một đôi lần, nhưng từ cổ họng nó không phát ra tiếng “Ò ó o o!” mà là một tiếng khào khào kinh khủng đến nỗi chính nó cũng thấy sượng sùng. Mỗi lần con gà trống gáy không thành, là lũ gà mái lại nhìn nó đầy trách móc, thế là cu cậu xấu hổ lẩn vào một bụi cây.

Nhóc Lợn không xấu hổ, nhưng Emil thì có vẻ ngường ngượng cả ngày, đã thế lại còn bị cô Lina chọc tức.

– Say xỉn rồi nằm lăn ra đó với một con lợn, hay ho gớm! Cả hai người, cậu và Nhóc Lợn, là đồ lợn nát rượu, từ nay tôi sẽ gọi các người như thế đấy.

– Tôi nghĩ cô nên thôi đi! – Chú Alfred nói và quắc mắt nhìn cô Lina thế là cô im.

Nhưng câu chuyện vẫn chưa chấm dứt ở đó. Chập tối có ba quý ông danh giá đi vào cổng vườn trang trại Katthult, đó là ba vị đến từ hội cầu thiện làng Lönneberga. Phải, hẳn bạn không biết hội cầu thiện là gì, nhưng tôi có thể nói cho bạn rằng thuở d đó hội này rất cần thiết cho làng Lönneberga và cả cùng Smăland. Những người cầu thiện nỗ lực kiềm chế nạn nghiện rượu kinh khủng thời đó vốn đã khiến nhiều người trở nên bất bạnh và giờ vẫn tiếp tục làm bao người phải khốn khổ.

Những lời kêu than của bà Krösa–Maja về thói nghiện rượu của Emil đã buộc hội cầu thiện phải can thiệp. Và giờ đây họ tìm đến để thưa chuyện với bố mẹ Emil. Họ nói rằng sẽ rất tốt nếu Emil đến dự buổi sinh hoạt tối ở nhà cầu thiện và tại đó nó sẽ được cải hóa để trở về với cuộc sống không nghiện ngập. Mẹ Emil tức muốn nổ ruột, bèn kể lại câu chuyện Emil đã ăn anh đào ra sao. Nhưng dẫu vậy cả ba ông cầu thiện vẫn tỏ ra hết sức lo lắng và một ông nói:

– Vâng, nhưng người ta đã thấy trước rồi cháu Emil sẽ đi tới đâu. Sẽ không hại gì nếu tối nay chúng ta cho cháu một lời cảnh cáo.

Thế là bố Emil nhất trí. Tuy ông chẳng vui vẻ gì. Có dễ chịu gì đâu khi phải đưng chường mặt ra trước biết bao nhiêu là người và phải xấu hổ về thằng con trai mình. Nhưng có lẽ cũng cần làm thế để đưa Emil về con đường không nghiện ngập.

– Để tôi đi với nó, – bố rầu rĩ lẩm bẩm.

– Không, nếu con phải đến đó, thì em sẽ đi cùng nó, – mẹ Emil nói và trở nên thật kiên quyết. – Em mới là người đã làm ra thứ rượu vang khốn nạn đó, còn mình, Anton, mình không nên hứng chịu hậu quả. Chỉ có em mới cần bài giảng về cai nghiện này. Ngoài ra em có thể dắt Emil theo, nếu mọi người cho đó là cần thiết!

Tối đến Emil phải mặc bộ lễ phục Chủ nhật vào. Nó còn đội cả “mú” nữa. Emil không phản đối chuyện bị đem ra cải hóa. Được ở chỗ đông người biết đâu sẽ lại vui lắm ấy chứ.

Nhóc Lợn cũng nghĩ thế. Khi Emil cùng mẹ lên đường, Nhóc Lợn chạy theo, ý chừng muốn đi cùng. Nhưng Emil bảo: “Nằm chết nào!”, thế là Nhóc Lợn ngoan ngoãn nằm xuống giữa đường và cứ thế nằm im, nhưng nó còn ngó theo Emil mãi.

Tối ấy nhà cầu thiện đông kín người, tôi có thể nói như vậy. Cả làng Lönneberga muốn có mặt để chứng kiến Emil được cải hóa bỏ thói nghiện rượu. Phía trên diễn đàn, dàn đồng ca của hội cầu thiện đã ở tư thế sẵn sàng, Emil vừa bước vào cửa là họ gân cổ lên hát.

“Anh bạn trẻ, anh đã cầm cái cốc

đựng đầy rượu, ấy là chất độc……”

– Thằng bé đã không cầm cái cốc nào hết, – mẹ Emil tức giận nói, nhưng chỉ Emil nghe thấy.

Khi bài hát kết thúc, một người đàn ông đi lên bục, nói rất lâu và nghiêm túc về Emil, cuối cùng ông ta hỏi Emil có muốn thề suốt đời sẽ cai rượu hay không.

– Cháu thề cũng được thôi ạ, – Emil đáp.

Đúng lúc ấy người ta nghe tiếng ụt ịt khe khẽ bên cánh cửa, rồi Nhóc Lợn chạy vào. Nó đã lặng lẽ đi theo Emil và bây giờ đã đến đây. Khi trông thấy Emil ngồi ở hàng ghế trên cùng, nó sung sướng chạy đến với cậu chủ. Phòng họp trở nên nhộn nhạo. Chưa bao giờ có con lợn nào xuất hiện trong nhà cầu thiện cả, và giờ đây những người cầu thiện không muốn có nó. Họ cho rằng việc một con lợn có mặt trong những cuộc họp như thế này thật không thích hợp. Nhưng Emil đã bảo:

– Nhóc Lợn cũng phải thề cai rượu nữa, nó còn ăn nhiều anh đào hơn cả cháu.

Lúc này Nhóc Lợn có phần lăng xăng nên Emil bảo nó: “Ngồi ngoan nào!” Thế là Nhóc Lợn ngồi lên hai chân sau như một con chó, khiến dân làng Lönneberga ngạc nhiên. Trông nó ngồi rất ư ngoan đạo và dễ thương. Emil móc trong túi quần mấy quả anh đào khô đưa cho Nhóc Lợn. Dân làng Lönneberga không tìn vào mắt mình khi con lợn lập tức giơ chân trước bên phải lên để cảm ơn về mấy quả anh đào.

Tất cả đều quá hứng thú với Nhóc Lợn, đến nỗi họ suýt quên lời thề cai rượu. Chính Emil đã phải nhắc cho họ nhớ.

– Bây giờ thế nào ạ? Cháu có phải thề hay không đây?

Thế là Emil thề rằng nó muốn “sẽ mãi mãi tránh xa đồ uống có hơi men và sẽ bằng mọi cách góp phần để số người cai rượu quanh ta ngày càng tăng”. Những lời lẽ văn hoa này có nghĩa: Emil muốn suốt đời sẽ không uống rượu và sẽ giúp đỡ những người khác cũng luôn tỉnh táo không say rượu.

– Nhóc Lợn, lời thế này có hiệu lực với cả mày nữa đấy, – Emil nói sau khi đã đọc xong lời thề. Sau này tất cả dân làng Lönneberga đều bảo rằng ngoài Emil ra, chưa từng có một ai đọc lời thề cai rượu cùng với một con lợn cả.

– Nhưng cái thằng bé ở trang trại Katthult cũng kỳ lạ thật đấy, – họ bình phẩm.

Khi Emil trở về nhà và đi vào bếp với Nhóc Lợn lẵng nhẵng theo sau, thì bố đang ngồi trơ trơ một mình bên ngọn đèn dầu, và Emil nhận thấy bố đã khóc. Cả đời Emil chưa bao giờ thấy bố khóc, nên chuyện đó khiến nó không vui tý nào. Nhưng rồi bố nói ra một điều khiến Emil rất vui.

– Nghe này Emil, – bố nắm chặt cánh tay Emil và nhìn thẳng vào mắt nó mà bảo, – Emil, nếu con hứa với bố suốt đời con sẽ không uống rượu, thì cái con lợn hư đốn đó sẽ là của con…. Ngoài ra bố không thể nghĩ cái lớp thịt bọc xương ấy lại ngon được, nhất là sau khi nó cứ nhảy dông dổng suốt ngày, và lại còn say rượu nữa.

Emil sướng nhảy cẫng lên. Nó thề thêm một lần nữa là suốt đời sẽ không uống rượu. Và nó cũng giữ lời. Cả làng Lönneberga và khắp vùng Smăland xưa nay chưa từng thấy một vị chủ tịch nào tuyệt đối không động tới một giọt rượu nào như Emil, có lẽ vì thế mà việc hồi còn nhỏ, vào một ngày mùa hạ, Emil đã ăn những trái anh đào đã lên men lại là điều hay.

Tối đó Emil còn thức khá lâu trò chuyện với bé Ida.

– Bây giờ anh đã có một con ngựa, một con bò, một con lợn và một con gà, – nó nói.

– Chính em đã đánh thức con gà đang chết sống lại, – bé Ida nhắc cho anh nhớ. Thế là Emil cảm ơn em về việc đó.

Sáng hôm sau Emil thức dậy sớm, nghe tiếng chú Alfred và cô Lina đang uống cà phế và trò chuyện trong bếp. Nó bèn nhảy ngay khỏi giường vì phải khoe chú Alfred là bố đã tặng Nhóc Lợn cho nó.

– Ông chủ gia súc Emil Svensson, – chú Alfred cười nói. Nhưng cô Lina vác mặt lên và cất giọng hát một bài hát chế giễu mà cô vừa nghĩ ra trong khi vắt sữa bò. Cô hát:

Nhưng mẹ dắt nó đến nhà cầu thiện,

nó trở thành người từ con lợn nghiện.

Giờ nó đã thề sẽ hết say sưa,

và được con lợn – chính nó ngày xưa!

Không thể tưởng tượng nổi bài hát nào ngu xuẩn như thế. “Giờ nó đã thề sẽ hết say sưa,và được con lợn – chính nó ngày xưa!” Ngu ngốc tới mức đó thì chỉ có cô Lina mới nghĩ ra nổi. Chính cô cũng chẳng hiểu mình hát gì nữa.

Rồi đã đến giờ chú Alfred và cô Lina phải cùng bố và bà Krösa–Maja ra ruộng lúa mạch đen.

Mẹ Emil ở nhà một mình với lũ trẻ. Mẹ rất hài lòng, vì hôm nay bà Petrell định đến lấy những chai vang anh đào của bà ta và mẹ Emil không muốn bố Emil có mặt lúc đó.

Mong cho những chai rượu mau mau được mang đi khỏi nhà mình, mẹ Emil nghĩ vậy khi đang làm bếp. Bà Petrell có thể đến bất kỳ lúc nào, Chắc là sắp nghe tiếng xe ngựa của bà ta lăn ngoài đường rồi. Nhưng lạ quá, thứ mẹ Emil nghe thấy lúc này là một tiếng động hoàn toàn khác vọng sang từ hầm để khoai tây, nghe như tiếng thủy tinh vỡ.

Mẹ Emil ngó qua cửa sổ và thấy Emil tay lăm lăm thanh sắt chọc lò, trước mặt nó là những chai rượu vang xếp thành dãy. Emil lần lượt quật thanh sắt vào từng chai một, khiến mảnh vỡ văng tứ tung và rượu chảy tràn ra sân. Mẹ Emil mở tung cửa sổ, thét lên:

– Con làm cái quái gì vậy, Emil?

– Con đang giúp người khác cai rượu. Con nghĩ mình sẽ bắt đầu từ bà Petrell!

NXB HỘI NHÀ VĂN Năm sản xuất: 2008 Đánh máy & sửa chính tả: nutuongcuop Chuyển sang ebook: nutuongcuop Ngày hoàn thành: 14/01/2009 http://www.thuvien–ebook.com
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.