Lại Thằng Nhóc Emil

Lượt đọc: 74 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chủ nhật, ngày mồng 10 tháng Sáu, ngày Emil kéo bé Ida lên đỉnh cột cờ

❊ ❊ ❊

Chủ nhật, ngày mồng mười tháng Sáu, trang trại Katthult mở tiệc. Sẽ có nhiều khách đến từ làng Lönneberga, và từ những nơi khác nữa. Mẹ Emil bận bịu nấu nướng suốt mấy ngày nay.

– Sẽ tốn kém đấy, – bố Emil nói. – Nhưng đã ăn thì phải cho ra ăn! Chỉ cần đừng hà tiện. Mặc dù mình có thể nặn những viên thịt băm bé đi một tẹo.

– Em làm món thịt viên đúng chuẩn miễn chê. –Mẹ Emil nói. – Vừa đủ to, vừa đủ tròn, và rán vừa đủ độ.

Mà quả đúng thế. Ngoài ra mẹ còn làm món sườn, món thịt bê cuốn và món sa–lát cá, rồi thì cá muối, bánh táo, lươn nấu đông, lại cả chè thạch, và hai cái bánh ngọt to tướng nữa, chưa kể còn món xúc xích đặc biệt, ngon đến nỗi nhiều người chẳng quản đường xa, thậm chí từ tít thị trấn Vimmerby và Hultsfred cũng sẵn sàng đánh đường đến tận đây để được thưởng thức.

Cả Emil cũng rất thích ăn loại xúc xích này.

Hôm nay quả là một ngày đẹp dành cho tiệc tùng. Mặt trời lên rực rỡ, những cây táo và tử đinh hương nở hoa. Tiếng chim hót ngập tràn không trung. Cả trang trại Katthult nằm trên triền đồi đẹp như một giấc mơ. Sân trước được dọn quang, mọi ngóc ngách trong nhà đều được quét tước sạch sẽ, các món ăn đã chuẩn bị xong. Chẳng còn thiếu thứ gì. Ồ không, vẫn còn thiếu một thứ đấy.

– Ồ chúng ta quên chưa kéo cờ lên rồi! – Mẹ Emil sực nhớ ra.

Thế là bố Emil vội vắt chân lên cổ chạy đến chỗ cột cờ, theo sát ông là Emil và bé Ida. Chúng muốn xem kéo cờ lên như thế nào.

– Tôi nghĩ lần này chúng ta sẽ có một bữa tiệc vui vẻ và dễ chịu, – mẹ Emil bảo cô Lina khi chỉ có hai người trong bếp.

– Vâng, nhưng có sẽ lẽ chắc chắn hơn khi cứ nhốt Emil lại như lần trước ấy, bà nhỉ?

Mẹ Emil nhìn cô hầu gái đầy trách móc, nhưng không nói gì.

Thế là cô Lina vác mặt lên, lẩm bẩm:

– Cháu thì thế nào cũng được! Để rồi xem sẽ xảy ra chuyện gì.

– Emil là thằng bé dễ thương, – mẹ Emil nói rất quả quyết. Qua cửa sổ bếp, bà trông thấy thằng bé dễ thương đang chạy lăng quăng và chơi với em gái nó. Bà thấy hai đứa đều xinh đẹp như thiên thần: Emil trong bộ cánh Chủ nhật kẻ sọc, trên mái tóc bồng bềnh là chiếc mũ lưỡi trai, còn bé Ida mặc váy mới màu đỏ, một chiếc đai nơ trắng quấn quanh cái bụng mũm mĩm. Mẹ Emil cười tủm tỉm. Nhưng rồi bà lo lắng ngó xuôi con đường xuống là và nói:

– Không biết bao giờ ông Anton nhà tôi mới chịu kéo cờ lên đây, vì khách khứa của chúng ta có thể đến bất kỳ lúc nào.

Xem ra mọi việc rồi sẽ suôn sẻ. Nhưng thật bực quá – đúng lúc bố Emil đang bận bịu với lá cờ thì chú Alfred tất tả chạy từ phía chuồng bò đến, miệng kêu lên:

– Bò nhà ta đẻ! Bò nhà ta đẻ!

Tất nhiên đó là con bò cái Broka. Con bò hư thế thì thôi, nhè đúng lúc người ta đang bấn lên với hàng trăm thứ việc rồi lại còn phải kéo cờ mà đẻ cơ chứ!

Thế là bố đành bỏ tất cả đó để chạy xuống chuồng bò. Nhưng hai anh em Emil vẫn ở bên cột cờ.

Bé Ida ngửa cổ hết cỡ ngó lên quả cầu bằng vàng trên đỉnh cột cờ.

– Sao mà cao thế! – Cô bé nói. – Từ trên ấy thể nào cũng nhìn được tới tận Mariannelund!

Emil nghĩ ngợi, nhưng không lâu.

– Chúng mình có thể thử thật nhanh, – nó nói. – Có muốn anh kéo em lên trên ấy không?

Bé Ida bật cười. Ồ, anh Emil thật đáng yêu, lúc nào cũng có những sáng kiến đến là ngộ.

– Có, em muốn nhìn thấy Mariannelund! – Bé Ida đáp.

– Thì em sẽ thấy, – Emil ân cần nói. Nó cầm cái móc vốn dùng để móc lá cờ móc vào chiếc đai nơ ở bụng Ida. Xong đâu đấy nó cầm chắc dây kéo cờ bằng cả hai tay.

– Bắt đầu này, – Emil tuyên bố.

– Hi hi,– bé Ida cười.

Thế là bé Ida được kéo lên đến tận đỉnh cột cờ. Rồi Emil buộc thật chặt dây vào chân cột, giống như bố nó vẫn làm, vì nó không muốn làm Ida rơi xuống đất và bị đau. Lúc này bé Ida đã được neo chắc chắn và ngay ngắn hơn bao giờ hết ở trên kia.

– Có trông thấy Mariannelund không? – Emil gọi với lên hỏi.

– Không ạ, chỉ thấy làng Lönneberga thôi, – bé Ida hét xuống.

– Dào, chỉ thấy làng Lönneberga thôi à… thế đã muốn xuống chưa?

– Chưa, chưa đâu. Nhìn làng Lönneberga cũng thích lắm. Nhưng, ô kìa, khách đang đến kia kìa! Tất cả mọi người đang cùng đến kìa!

Và khách khứa kéo đến thật. Trên sân lớn của trang trại chẳng mấy chốc đã đầy xe và ngựa. Khách đã lũ lượt qua cổng tiến dần đến phía nhà chính.

Đi đầu là bà Petrell quý phái. Bà thậm chí đi xe ngựa từ mãi tận thị trấn Vimmerby đến đây để ăn món xúc xích của mẹ Emil. Bà là một phụ nữ rất đỏm dáng với chiếc mũ cắm lông đà điểu, khắp người chỗ nào cũng lộng lẫy. Bà hài lòng ngó quanh. Trang trại Katthult nằm phơi mình dưới nắng giữa những cây táo và tử đinh hương trông thật xinh đẹp. Ồ, mọi thứ ở đây đều tràn ngập không khí tiệc tùng, cờ cũng đã được kéo lên. Đúng, cờ đã được kéo lên, bà Petrell thấy rồi, cho dù bà hơi bị cận thị.

Cờ gì thế này? Bỗng bà Petrell dừng lại với vẻ vô cùng bối rối. Không hiểu vợ chồng nhà Svensson ở trang trại Katthult nghĩ ngợi ra sao mà lại như thế nhỉ? Đúng là không hiểu nổi.

Vừa lúc ấy bố Emil từ chuồng bò đi ra. Bà Petrell bèn gọi:

– Này Anton, bạn tốt nhất của tôi ơi, thế này là nghĩa làm sao hả? Sao nhà anh chị lại treo cờ Đan Mạch hả?

Emil đứng ngay cạnh bà. Nó không biết cờ Đan Mạch là gì. Nó đâu biết cờ Đan Mạch là tên lá quốc kỳ mang hai màu đỏ trắng của đất nước Đan Mạch, nơi những người Đan Mạch sinh sống. Nhưng có một điều nó biết chắc, ấy là cái vật mang hai màu đỏ trắng treo chót vót trên đỉnh cột cờ kia không phải là cờ Đan Mạch.

– Hihi! Đấy chỉ là Ida thôi mà! – Emil nói.

Và bé Ida ở trên cao cũng bật cười.

– Hi hi, là con đây mà! – Cô bé reo lên. – Con nhìn được khắp cả làng Lönneberga.

Nhưng bố Emil không cười. Ông tất tả chạy tới hạ Ida xuống. Cô bé hớn hở:

– Từ cái lần anh Emil nhúng con vào thùng mứt dâu, mãi đến bây giờ con mới lại được vui như thế!

Ấy là Ida nhắc tới cái hôm hai anh em chơi trò thổ dân da đỏ, Emil đã nhúng em gái nó vào thùng mứt dâu để toàn thân cô bé đỏ au như một người da đỏ.

Phải, Emil luôn làm cho Ida vui. Thế mà chẳng ai thèm cảm ơn nó. Ngược lại thì có! Giờ đây bố tóm chặt cánh tay nó mà lắc lấy lắc để.

– Mình đã bảo mà, – cô Lina lẩm bẩm khi trông thấy hai bố con đi về phía xuởng mộc. Đây luôn là nơi Emil bị phạt giam sau mỗi lần nghịch dại.

Emil gào khóc.

– Chính nó muốn nhìn thấy Ma–ri–anne–u–nd đấy–chứ, – nó thổn thức.

Nó thấy bố khá lá bất công. Chưa từng có ai dặn nó không được cho bé Ida nhìn thấy Meriannelund. Còn Ida không nhìn quá được làng Lönneberga thì đó đâu phải là lỗi của nó chứ!

Emil cứ thế mà khóc. Nhưng chỉ đến lúc bố khóa cửa xong bỏ đi là nó nín liền.. Thực ra ở trong một xưởng mộc cũng thích đáo để. Trong này có bao nhiêu là mẩu gỗ và những tấm ván đầu thừa đuôi thẹo có thể dùng làm khối thứ. Mỗi lần bị phạt giam trong xưởng mộc sau một trò nghịch ngợm nào đó. Emil lại tự đẽo cho mình một hình nhân nhỏ ngộ nghĩnh. Nó đã đẽo được tất cả năm mươi tư hình nhân và xem ra con số này vẫn còn tăng đều đều.

– Mình thèm vào bữa tiệc thiu của họ, – Emil tự nhủ. – Nếu bố thích thì đi mà treo cờ lấy. Mình sẽ lại đẽo một hình nhân và mình sẽ cau có, cáu bẳn thật là lâu cho họ biết tay.

Emil biết bố lại sắp thả mình ra ngay thôi. Chưa bao giờ nó phải ngồi lâu trong xưởng mộc cả.

“Chỉ cần đủ để con suy nghĩ thấm thía về lỗi của mình và sẽ không tái phạm nữa,” bố luôn nói như vậy.

Còn Emil thì biết nghe lời ở chừng mực hiếm khi nó lặp lại lần thứ hai một trò nghịch ngợm, mà luôn nghĩ ra một trò mới toe.

Lúc này nó ngồi đây cặm cụi đẽo hình nhân và suy nghĩ về trò nghịch dại treo bé Ida lên. Hình nhân đã xong vì Emil đâu có nghĩ ngợi gì nhiều, mà nó lại đẽo gọt rất nhanh và thuần thục.

Bây giờ Emil muốn ra ngoài. Nhưng hẳn mọi người quá mải tiệc tùng nên đã quên mất nó. Nó đợi, đợi mãi, nhưng chẳng ai đến cả. Thế là Emil bèn nghĩ cách tự giải thoát.

Chui qua cửa sổ chăng? Cái đó không quá khó, Emil nghĩ. Cửa sổ ở trên cao thật, nhưng Emil có thể leo tuốt lên chồng ván xếp vô cùng thuận tiện ngay sát tường. Emil mở cánh cửa sổ, toan nhảy ra ngoài. Nhưng nó chợt thấy những chiếc lá han tua tủa mọc từ dưới lên bên ngoài cửa sổ. Emil đã từng sờ thử vào lá han nên quá rõ rồi, giờ không muốn lại bị nếm mùi nữa. “Mình đâu có điên,” nó tự như. “Nhất định mình sẽ nghĩ ra chiêu gì đấy hay hơn.”

Nếu bạn đã từng đến trang trại như Katthult, thì bạn biết rằng ở đó có rất nhiều ngôi nhà mọc san sát nhau. Hễ cứ đến đấy là tự nhiên lại muốn chơi trò trốn tìm. Ở trang trại Katthult không chỉ có một kho cỏ, một chuồng dành cho ngựa lẫn bò, một chuồng lợn, một chuồng gà và một chuồng cừu, mà còn có một loạt các căn nhà nhỏ và kho. Có một nhà hun khói, nơi mẹ Emil hun món xúc xích tuyệt ngon của bà này, rồi nhà giặt, nơi cô Lina giặt tất cả quần áo chăn màn bẩn này, rồi còn có hai căn nhà nhỏ đứng kề nhau nữa. Trong một căn la kho củi và xưởng mộc, còn căn thứ hai là kho chứa đồ và kho thực phẩm.

Chiều chiều Emil và bé Ida thường chơi trốn tìm và len lỏi giữa những căn nhà này. Tất nhiên chúng không mò vào nơi có lá han mọc.

Nhưng đúng lúc này thì Emil hầu như chẳng chơi gì được. Nó phải chôn chân tại đây chỉ vì trên khoảng đất nhỏ xen giữa xưởng mộc và kho thực phẩm mọc lên quá nhiều lá han.

Emil nghĩ ngợi. Nhìn cửa sổ bên kho thực phẩm mở toang, nó nảy ra một sáng kiến. Hẳn là rất dễ dàng bắc một tấm ván từ cửa sổ xưởng mộc sang cửa sổ kho thực phẩm rồi bò qua bên đó. Nó đã ngồi trong xưởng mộc quá đủ lâu rồi, hơn nữa nó bắt đầu thấy đói bụng.

Một khi đã nảy ra ý hay thì Emil chẳng bao giờ mất công cân nhắc nữa. Loáng một cái, tấm ván đã sẵn sàng và Emil bắt đầu bò qua. Trông thật nguy hiểm, vì tấm ván thì mỏng mà Emil thì nặng.

“Nếu phen này thoát thì mình sẽ cho Ida con búp bê chăn cừu của mình, mình hứa đấy,” Emil vừa bò vừa lẩm bẩm. Tấm ván kẽo kẹt nghe ghê người. Khi nhìn thấy đám lá han phía dưới, Emil phát hoảng và loạng choạng.

– Cứu với! – Nó kịp hét lên trước khi bị tuột khỏi tấm ván. Chỉ thiếu một chút nữa là nó bị rơi xuống đám lá han, nhưng đúng tích tắc cuối cùng nó quắp được hai cẳng chân vào tấm ván và lại đu người lên được. Lúc này nó đã bình tĩnh hơn và bò sang kho thực phẩm.

“Trò này thật chả khó gì,” nó lẩm bẩm. “Nhưng dù sao bé Ida vẫn được con búp bê … của mình….. mình nghĩ thế……. hay để lần khác…… biết đâu đến lúc ấy nó cũng bị hỏng rồi…. Ừ, phải tính xem nên làm thế nào…”

Emil đẩy mạnh cho tấm ván tụt trở lại xưởng mộc. Với nó, mọi thứ cứ là phải đâu và đấy. Nó chạy tới vặn thử cửa kho từ bên trong, nhưng cửa bị khóa.

– Mình biết ngay mà, – nó nói. –Nhưng thể nào họ cũng sắp đến lấy xúc xích, và mình sẽ biết một kẻ đào tẩu thành công.

Emil hểnh mũi hít hít. Mùi trong kho thực phẩm đến là thơm. Nhưng ở bàn tiệc cũng có bao nhiêu món ngon. Emil ngó quanh. Ô đúng rồi, ở đây cứ là tha hồ chén! Dưới trần nhà treo hàng dây nào đùi lợn hun khói, nào bánh tiết cuộn tròn, vì bố đặc biệt thích ăn bánh tiết với thịt lợn và nước sốt kem. Còn ở góc kho đằng kia, bên cạnh chiếc bàn gấp để đầy những bánh pho mát vàng ươm và những vại gốm đựng bơ tươi và chiếc hòm đựng đủ loại bánh mì. Phía sau bàn có cái thùng gỗ đựng đầy thịt lợn muối, còn bên cạnh là chiếc tủ lớn, nơi mẹ chuyên cất nào nước dâu ép, nào dưa chuột muối, nào lê, nào dâu đất. Nhưng ngăn giữa của tủ thì mẹ dành để cất loại xúc xích đặc sản của mẹ.

Emil rất khoái xúc xích, thật đấy!

Lúc này bữa tiệc ở trang trại Katthult đang vào lúc rôm rả nhất, khách khứa đã dùng cà phê và bánh ngọt. Lúc này họ chờ cho bụng ngơi bớt để có thể ăn thịt lợn rán, xa–lát cá, xúc xích và nhiều món khác nữa.

Nhưng chợt mẹ Emil la lên:

– Ồ, chúng ta quên mất Emil! Nó đã bị phát giam suốt từ nãy tới giờ, tội nghiệp thằng bé!

Bố Emil lập tức chạy tới xưởng mộc, có Ida te tái theo sau.

– Giờ con được phép ra rồi, Emil! – Bố vừa gọi vừa mở toang cánh cửa. Đoán xem ông ấy có ngạc nhiên không? Bên trong chẳng có Emil nào cả.

– Nó chuồn qua lối cửa sổ rồi, cái thằng ranh này, – bố nói.

Nhưng khi thò đầu ra và trông thấy bậu cửa sổ những bụi lá han vẫn mọc thẳng đứng mà không bị xéo nát thì ông đâm hoảng.

– Ở đây có cái gì không ổn, – ông nói. Không ai bước vào chỗ này cả, ít nhất cũng không một dấu chân người.

Bé Ida bắt đầu khóc. Anh Emil bị làm sao rồi? Cô Lina thường xuyên hát một bài hát rất buồn. Bài hát kể về một cô bé biến thành chim bồ câu bay lên trời và không còn phải ngồi trong cái thùng đinh gớm ghiếc mà người ta cầm tù nó. Anh Emil chẳng vừa bị giam là gì. Ai biết được liệu anh ấy có biến thành con gì để bay đi không! Bé Ida vội ngó quanh xem có con chim bồ câu nào quanh đó không. Nhưng vật duy nhất mà nó thấy là một con gà mái lông trắng, béo múp, đang luẩn quẩn bới giun trước xưởng mộc.

Con bé òa khóc, chỉ tay vào con gà:

– Hay anh Emil đây, – nó nói.

Bố không tin. Nhưng để cho chắc, bố chạy lại hỏi mẹ xem có bao giờ mẹ nhận thấy ở Emil một biểu hiện biết bay không.

Mẹ bảo không. Thế là trang trại Katthult trộn rộn cả lên. Chuyện ăn uống tạm gác lại sau cũng không sao. Mọi người chạy túa đi tìm Emil.

– Nhất định thằng bé phải ở trong xưởng mộc, – mẹ Emil nói. Thế là mọi người đổ xô tới đó tìm cho kỹ.

Nhưng ở đây chẳng thấy Emil nào cả. Chỉ thấy năm mươi lăm hình nhân nhỏ bằng gỗ xếp hàng ngang trên một cái giá. Bà Petrell chưa từng trông thấy một lúc nhiều hình nhân bằng gỗ như thế, bèn hỏi ai đã đẽo ra chúng.

– Chẳng ai khác ngoài thằng bé Emil nhà chúng tôi, – mẹ Emil đáp và bắt đầu khóc. – Thằng bé mới đáng yêu làm sao!

– Ồ phải, – cô Lina vừa nói vừa vác mặt lên. Đoạn cô nói thêm: – Tốt nhất là hãy tìm kiếm ở kho thực phẩm.

Ý kiến này của cô Lina không đến nỗi ngớ ngẩn. Mọi nguời lại kéo nhau chạy sang kho thực phẩm. Nhưng ở đấy cũng không có Emil nốt!

Bé Ida cứ khóc rấm rứt mãi. Khi chẳng bị ai nhìn, cô bé đến bên con gà mái lông trắng thì thào:

– Đừng bay lên trời, Emil yêu quý nhé! Em sẽ cho anh ăn thóc và cả xô đầy cơm thừa canh cặn, chỉ cần anh ở lại Katthult!

Nhưng con gà mái không muốn hứa hẹn gì cả, nó kêu lên quang quác và bỏ đi.

Khổ thân những người ở trang trại Katthult cứ nhọc công tìm kiếm! Họ sục vào kho củi, kho chứa đồ, chẳng ở đâu có Emil! Rồi trong chuồng ngựa, chuồng bò, chuồng lợn, cả trong chuồng gà nữa – khôn có Emil! Trong chuồng cừu, trong nhà hun khói, nhà giặt – cũng không có Emil nốt! Cuối cùng họ nhòm xuống giếng. Dưới giếng cũng không thấy Emil, và thế là đáng mừng, nhưng giờ đây tất cả đều bật khóc. Và những người dân làng Lönneberga có mặt dự tiệc hôm nay rỉ tai nhau:

– Thật ra Emil là một thằng bé đáng yêu! Nó đâu phải là thằng bé nghịch như quỷ sứ……..mà tôi cũng chưa bao giờ như thế đâu nhé!

– Chắc cu cậu ngã xuống suối mất rồi, – cô Lina nói. Con suối ở Katthult chảy xiết, rất dữ và nguy hiểm, trẻ con bé dễ bị chết đuối ở đây.

– Cháu nó không được phép ra đó, cô biết rõ rồi mà! Mẹ Emil nghiêm khắc nói.

Cô Lina vác ngay mặt lên.

– Thì chính vì thế mà lị! – Cô đáp.

Tất cả xô nhau chạy ra suối. May quá không tìm thấy Emil ở đó. Dầu vậy mọi người vẫn khóc nhiều hơn ban nãy. Thế mà mẹ Emil đã đinh ninh rằng họ sẽ có một bữa tiệc vui vẻ và đầm ấm lắm!

Bây giờ thì chẳng còn chỗ nào để mà tìm nữa.

– Chúng ta biết làm gì bây giờ hả trời! – Mẹ Emil than.

– Dù sao cũng phải đi lấy cái gì ra ăn đã, – bố Emil nói, và ông có lý vì ai nấy đều đói sau một hồi lo lắng và tìm kiếm.

Mẹ Emil lập tức dọn tiệc. Khi bưng món sa–lát cá ra, nước mắt bà rỏ cả vào đấy, nhưng bà vẫn đặt nó lên bàn, bên cạnh các món thịt bê cuộn, thịt lợn rán, bánh ngọt và nhiều món khác.

Bà Petrell liếm môi. Bàn tiệc trông đầy hứa hẹn. Nhưng chưa thấy món xúc xích thì bà còn chưa yên tâm.

Đúng lúc ấy mẹ Emil kêu lên:

– Cô Lina, chúng ta quên món xúc xích! Cô chạy đi lấy mau lên!

Cô Lina chạy liền, tất cả hồi hộp chờ đợi, còn bà Petrell gật gù:

– Ồ phải, xúc xích! Đúng lúc buồn thế này, ăn món ấy sẽ thấy ngon miệng đấy.

Cô Lina quay lại kia rồi. Không thấy xúc xích.

– Tất cả theo tôi, tôi chỉ cho xem cái này! – Cô Lina nói.

Trông cô có vẻ hơi bí hiểm, nhưng cô vẫn thế luôn nên chẳng ai để ý làm gì.

– Giờ cô lại nghĩ ra những trò gì ngu ngốc nữa đây? – Mẹ Emil nghiêm giọng hỏi.

Lina càng tỏ vẻ bí hiểm tợn, cô cười khe khẽ và là lạ.

– Cứ theo tôi, – cô nói. Thế là tất cả những ai đến dự tiệc tại Katthult đều đi theo cô.

Cô Lina le te chạy trước, còn mọi người ngạc nhiên theo chân cô đến kho thực phẩm. Suốt dọc đường cô Lina cứ cười khúc khích một mình, nghe lạ lắm. Cô đẩy cánh cửa kho nặng trịch, bước qua ngưỡng cửa khá cao, rồi dẫn mọi người đến trước cái tủ to, mở cánh cửa tủ khiến nó kêu cót két, và chỉ vào ngăn giữa, nơi mẹ Emil luôn cất xúc xích. Giờ ở đó tịnh chẳng thấy cái xúc xích nào, nhưng thấy Emil.

Thằng bé đang ngủ. Nó nằm giữa cả đống vỏ xúc xích mà ngủ, cái thằng bé đáng yêu nhất trần đời này! Còn mẹ nó thì sướng vui khôn tả, như thể bà vừa phát hiện trong tủ nhà mình cả một mỏ vàng. Có sao đâu, nếu Emil đã tọng hết vào bụng tất cả chỗ xúc xích! Tìm thấy Emil trong tủ lại chẳng ngàn lần tốt hơn là tìm thấy vài cân xúc xích ấy chứ! Cả bố Emil cũng nghĩ thế.

– Hi hi, anh Emil kia rồi! – Bé Ida hoan hỉ. Anh ấy không bị phù phép, hoặc chỉ bị phù phép một tẹo.

Không thể tin nổi việc một thằng bé được tìm thấy sau khi ních căng một bụng xúc xích lại có thể làm nhiều người vui sướng đến thế.

Rốt cuộc ở trang trại Katthult vẫn diễn ra một bữa tiệc vui vẻ và đầm ấm. Mẹ Emil tìm thấy một chiếc xúc xích nhỏ còn sót lại do Emil chịu không ăn nổi nữa. Và bà Petrell mừng rõ đón nhận ngay. Tất cả những ai dù chẳng được ăn xúc xích, cũng không phải bụng đói ra về. Họ tha hồ chén thỏa thích thịt lợn rán, thịt bê cuốn, thịt viên, cá muối, cá nướng, chè thạch và lươn nấu đông. Kết thúc bữa tiệc. Họ còn tráng miệng món bánh ngọt tuyệt vời nhất phủ đầy thạch dâu và kem tươi.

– Bánh này ngon nhất trên đời! – Emil nói. Và nếu bạn từng được nếm một chiếc bánh ngọt như chiếc bánh ở Katthult, hẳn bạn biết Emil đã phát ngôn một câu chí lý.

Trời dần về chiều, hoàng hôn hiền hòa phủ bóng xuống trang trại Katthult, xuống làng Lönneberga và khắp vùng Smăland. Bố Emil hạ cờ xuống, Emil và bé Ida đứng xem bên cạnh.

Rồi tiệc tàn. Tất cả lên đường ai về nhà nấy. Những cỗ xe nối đuôi nhau lăn bánh. Bà Petrell quý phái rời Katthult sau cùng trên cỗ xe ngựa. Emil và bé Ida còn nghe tiếng vó ngựa lộp cộp lắng dần giữa những triền đồi.

– Mong là bà ấy tử tế với con chuột của anh, – Emil nói.

– Chuột nào cơ? – Bé Ida hỏi.

– Con chuốt mà anh đút vào xắc tay bà ấy chứ con chuột nào, Emil đáp.

– Sao anh lại làm thế? – Bé Ida hỏi.

– À, tại anh thương con chuột, – Emil đáp. Suốt đời nó chẳng nhìn thấy gì ngoài cái tủ to đựng xúc xích. Anh nghĩ, làm như thế chí ít con chuột cũng một lần được nhìn thấy thị trấn Vimmerby.

– Nếu bà Petrell tử tế với nó, – bé Ida nói.

– Ồ, nhất định là bà ấy tử tế với nó rồi, – Emil nói.

Đó là ngày mồng 10 tháng Sáu, ngày mà Emil treo bé Ida lên đỉnh cột cờ và xơi hết chỗ xúc xích. Có lẽ bạn còn muốn nghe chuyện cuối cùng xảy ra vào ngày mồng 8 tháng Bảy. Ấy là

NXB HỘI NHÀ VĂN Năm sản xuất: 2008 Đánh máy & sửa chính tả: nutuongcuop Chuyển sang ebook: nutuongcuop Ngày hoàn thành: 14/01/2009 http://www.thuvien–ebook.com
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.